Chương 10 - Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Với Tổng Tài

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đến một hạt trân châu cũng không chừa lại.

Không biết hệ thống giám sát của anh ta có chụp lại được biểu cảm của tôi lúc này không.

Nếu có thể—

Tôi giơ ngón giữa vào không khí.

Bình luận: 【Bà nữ phụ phản kháng cực gắt hahahaha, uống ly trà sữa mà như trả thù!】

Tuy nhiên quả báo đến rất nhanh.

Tối hôm đó đường huyết của tôi hơi cao.

Hôm sau đi khám thai, bác sĩ cau mày nhìn báo cáo.

“Gần đây có phải cháu ăn đồ ngọt không?”

“… Có uống một ly trà sữa.”

“Kiểm soát lại đi. Mang thai đôi vốn đã nguy hiểm hơn thai đơn, thể chất của cháu lại yếu, không cẩn thận là sau này dễ sinh chuyện lắm.”

Tôi ỉu xìu.

Ra khỏi bệnh viện, Tần Bắc đang chờ cạnh xe.

Anh ta không nói gì, nhưng độ cong vi diệu trên khóe miệng anh ta thì tôi nhìn rõ mồn một.

Đang hả hê.

Chắc chắn là đang hả hê.

“Tần Bắc.”

“Dạ?”

“Anh chuyển lời cho Bùi Diễn— chuyện 30% đường, tôi đồng ý rồi.”

Tần Bắc cuối cùng cũng không nhịn được, ho nhẹ một tiếng.

“Sếp Bùi nói anh ấy biết rồi. Còn bảo— trong suất ăn dinh dưỡng hôm nay có thêm món ngó sen nhồi nếp sốt hoa quế, hơi ngọt, lượng calo vẫn nằm trong mức kiểm soát.”

Tôi sững người một chút.

Cái người này…

Có thể rất cứng rắn, nhưng sau khi cứng rắn lại cho một viên kẹo.

Kẹo theo đúng nghĩa đen.

Và còn là loại đã được kiểm soát calo.

Tôi không biết nên tức giận hay nên cảm thấy… cũng được?

Bình luận:

【Cái con người Bùi Diễn ấy à, không phải xấu, mà là dục vọng kiểm soát quá mạnh.】

【Nhưng ổng đúng là vì muốn tốt cho đứa bé. Ừm… tiện thể cũng vì tốt cho sức khỏe của nữ phụ. Mặc dù bản thân ổng không thừa nhận.】

【Trong mắt ổng bây giờ chỉ có hai cái phôi thai đó thôi, nữ phụ chỉ là cái vật chứa. Mấy bà đừng có nhập tâm quá.】

Tôi nhìn dòng bình luận đó.

Vật chứa.

Đúng vậy.

Tôi rất rõ định vị của bản thân.

Nhưng không sao.

Vật chứa cũng có lòng tự trọng của vật chứa.

Ít nhất— cái vật chứa này có tính nóng nảy, có giới hạn, lại còn có một đôi mắt nhìn thấy được bình luận danmu.

Ai coi ai là công cụ, còn chưa biết được đâu.

**【Chương 6】**

Mang thai tuần thứ tám.

Ốm nghén bắt đầu xuất hiện.

Kiểu ập đến ồ ạt, như vũ bão.

Mỗi sáng mở mắt ra là muốn nôn.

Ngửi thấy bất cứ thứ gì có mùi khói dầu là dạ dày lại cuộn trào lộn nhào.

Bữa sáng do chuyên gia dinh dưỡng cất công chuẩn bị bưng lên – cá vược hấp, súp lơ xanh cháo kê…

Tôi liếc nhìn một cái là lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Nôn đến mức ứa cả nước mắt.

Dì giúp việc ở ngoài cuống cuồng: “Cô Tô cô không sao chứ? Có cần gọi bác sĩ không?”

Tôi ôm lấy bồn cầu, yếu ớt xua tay.

Không cần gọi bác sĩ.

Gọi ship đồ ăn đi.

Bây giờ tôi chỉ muốn ăn một thứ.

Miến chua cay.

Cái loại miến chua cay bán ngoài lề đường, ngập ngụa dầu ớt đỏ chót, rắc thêm lạc giã và đậu nành rang ấy.

Nhưng tôi không được ăn cay.

Tinh thần hợp đồng.

Dưới 30% đường.

Suy rộng ra— đồ cay cũng không được đụng vào.

Tôi gục đầu trên mép bồn cầu, cảm thấy nhân sinh không còn gì lưu luyến.

Bình luận lướt qua:

【Phản ứng ốm nghén giai đoạn đầu là bình thường thôi, thai đôi phản ứng càng nặng hơn. Cố nhịn là qua— qua được mới lạ, cái này kéo dài mất mấy tuần liền đó haha.】

【Bùi Diễn có biết bả nôn ra mật xanh mật vàng thế này không?】

【Chắc chắn là biết, người còn lắp cả camera cơ mà.】

Quả nhiên.

Buổi trưa Tần Bắc dẫn theo một người tới.

Một nam thanh niên mặc áo blouse trắng, tự giới thiệu là chuyên gia dinh dưỡng riêng do sếp Bùi chỉ định.

“Chào cô Tô, tôi họ Giang, sau này tôi sẽ phụ trách điều chỉnh chế độ ăn uống thai kỳ cho cô. Trong giai đoạn ốm nghén, chúng ta có thể thử chia nhỏ bữa ăn, tránh đồ dầu mỡ—”

“Tôi muốn ăn miến chua cay.”

Nụ cười của chuyên gia dinh dưỡng họ Giang cứng đờ.

“Ờm… Đồ cay thì chúng tôi khuyên là—”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)