Chương 9 - Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Từ Chàng Hoàng Tử
ngoài hai năm nữa mới về, vừa yêu xa vừa yêu khác nước, bạn thân của tôi làm sao chịu nổi khổ này… Ai mà ngờ sau đó bà lại để mắt tới cái tên học trưởng kia chứ.”
Tôi nghẹn họng, nội tâm gào thét: Chịu được! Cái khổ này tôi chịu được mà!!!
Tôi hận không thể đập cho nó một trận, vừa giơ tay lên, con bạn đã vội ôm mặt che chắn. Tay kia nó chỉ thẳng vào người đàn ông đang lo lắng nhìn tôi chằm chằm bên cạnh: “Bảo bối! Đánh ổng trước đi! Đánh ổng rồi thì bà không được đánh tôi nữa đâu đấy!”
Tôi bất lực: “Hai anh em nhà này… có gì không thể đứng lên nói tử tế được à?”
“Thì sợ bà giận mà.”
Trên đầu tôi giăng đầy vạch đen.
“Thế cũng đâu cần phải quỳ xuống nói chứ?”
Tôi nhìn đại thiếu gia và đại tiểu thư đang quỳ thẳng tắp trước mặt. Nhớ lại cảnh tượng vừa bước vào phòng, cả hai anh em đồng loạt quỳ rạp xuống mà tôi vẫn chưa thể thích ứng nổi.
Chuyện này mà đồn ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa!
Con bạn thân ôm chặt lấy chân tôi lắc lắc, bày ra vẻ mặt đáng thương hết mức: “Bảo bối, vậy bà tha thứ cho tôi được chưa?”
Tôi hỏi: “Thế hôm đó rủ tôi đi quán bar, rồi cả trò Sự thật hay Thử thách đều là vở kịch hai người giăng ra dụ tôi hả?”
“Không phải không phải,” Con bạn thân xua tay lia lịa, “Không hoàn toàn là vậy đâu. Chỉ là… ban đầu tôi tưởng anh tôi chỉ hứng thú nhất thời, vài bữa là quên. Ai dè ổng chung tình phết. Ổng cũng không dám làm phiền bà, lâu lâu cứ bay từ nước ngoài về chỉ để lén nhìn bà một cái, làm tôi hết hồn mấy bận. Nhưng lúc đó bà đã khá thân thiết với học trưởng rồi, tôi cũng tưởng anh ta là người tốt nên cứ nhắc ổng không được làm người thứ ba xen vào tình cảm của người khác.”
“Khoảng thời gian đó, anh tôi suy sụp lắm… Sau này học trưởng công khai bạn gái mới, tôi tức điên lên. Tình cờ thế nào lại gặp ổng đang mượn rượu giải sầu ở quán bar đó… mới nảy ra ý định đẩy hai người một cái. Bà không giận tôi chứ?”
Tôi nửa tin nửa ngờ lắc đầu. Con bạn bật dậy đánh “rắc” một cái, vô cùng tự nhiên ngồi phịch xuống cạnh tôi, ra vẻ muốn chung một chiến tuyến.
“Khuê mật tốt của tôi, tôi sẽ cùng bà tra khảo người đàn ông này. Không đạt tiêu chuẩn thì mình bỏ! Bà yên tâm, tôi mãi mãi đứng về phía bà!”
…Lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.
Thái tử gia khí thế vẫn không hề giảm sút. Vòng eo hẹp dưới lớp áo sơ mi trông cực kỳ cấm dục. Rõ ràng là đang quỳ, vậy mà nhìn anh tôi lại thấy mềm cả chân.
Tôi lí nhí gọi anh: “Anh cũng đứng lên đi chứ…”
Con bạn thân huých tôi một cái, xúi giục: “Đừng! Đàn ông không thể chiều được! Bây giờ không lập quy củ thì sau này trong nhà làm gì có phép tắc nữa!”
Nó ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Anh tôi giàu nứt đố đổ vách luôn! Bà nghe tôi, hai chị em mình bòn rút một mớ, tối tôi dẫn bà đi gọi mẫu nam.”
Y như rằng, Trì Tinh Dữ cười lạnh: “Mấy món đồ hiệu mẫu mới nhất mùa này em không muốn lấy nữa đúng không?”
Con bạn thân lập tức bất bình: “Sao lại tịch thu đồ của em!”
“Anh em không có điếc, anh nghe rõ em định dẫn bạn gái anh đi tìm mẫu nam đấy. Sao, trước đây hai đứa từng gọi rồi à?”
Lần này thì đến lượt hai đứa tôi chột dạ.
Tôi lầm bầm: “Ai là bạn gái anh chứ…”
Không ngờ lời nói giữ giá bâng quơ của tôi lại khiến người đàn ông khí chất phi phàm đối diện luống cuống. Bàn tay thon dài của Trì Tinh Dữ run rẩy, một lúc lâu sau mới dám nắm lấy đầu gối tôi, giọng nói chứa đầy sự bất an:
“Bảo bối… anh xin lỗi. Anh thừa nhận trước đây anh thường xuyên ngấm ngầm dò hỏi sở thích và lịch trình của em, nhưng anh tuyệt đối chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Hôm ở quán bar đó, anh biết bọn em sẽ đến nên mới cố tình xuất hiện… nhưng anh không ngờ em lại chủ động tiến về phía anh… thật sự không phải anh sai khiến đâu. Nếu em giận thì cứ đánh anh, mắng anh, hoặc anh cứ quỳ mãi cũng