Chương 1 - Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Từ Chàng Hoàng Tử
Chơi trò “Sự thật hay Thử thách” phiên bản người lớn với bạn bè trong quán bar, xui xẻo thế nào vỏ chai lại chỉ trúng ngay tôi.
Cô bạn thân lập tức hùa vào trêu chọc: “Thấy anh chàng đẹp trai ngồi ngay chính giữa khu VIP bên kia không? Cổ sơ mi mở phanh ba cái cúc, nhìn là biết kiểu ngoài lạnh trong rực lửa rồi. Thử thách của bà là ra bảo anh ta ôm bà và nhìn thẳng vào mắt nhau trong ba phút. Khoảng cách số 0 luôn nha~”
Cả bàn hét lên đầy phấn khích.
Tôi ngượng chín mặt, liếc nhìn người đàn ông bên kia rồi lập tức phản đối: “Tôi còn chưa chọn mà, tôi chọn Sự thật…”
“Được thôi, thế hiện trường ở đây có ai bà thích không?”
…Đúng là bạn thân, nắm thóp tôi chuẩn không cần chỉnh.
Tôi thậm chí không dám liếc nhìn vị học trưởng ngồi cạnh – người mà tôi suýt chút nữa đã thành đôi. Suốt hai tháng qua chúng tôi ở bên nhau hệt như một cặp tình nhân, chỉ thiếu mỗi một lời tỏ tình và công khai chính thức.
Vậy mà ngay khi trò chơi vừa bắt đầu, anh ta đã công khai bạn gái mới của mình. Tôi đành giấu giếm sự gượng gạo, buông lời chúc phúc mà giọng điệu còn hơi run rẩy.
Thở dài trong câm lặng, tôi ngập ngừng đứng dậy.
Ánh đèn màu trong quán bar xoay vòng lấp lánh, giọng hát cuốn hút của nữ ca sĩ ngân nga giai điệu Jazz, bầu không khí đầy vẻ ái muội.
Người đàn ông ngồi ở khu VIP kia mang một nhan sắc phải gọi là thần thánh. Ngũ quan góc cạnh sắc sảo được ánh đèn nhuộm lên những vệt màu rực rỡ. Toát ra khí chất lãng tử, phóng túng bất kham, nhưng từ nãy đến giờ anh ta chẳng thèm cho bất kỳ cô gái nào lân la đến gần một sắc mặt tốt.
Tôi thầm nghĩ, cùng lắm thì bị từ chối thôi, tối nay tôi cũng chẳng thể thảm hại hơn được nữa đâu.
“Chào anh…”
Người đàn ông ngước nhìn sang. Đôi mắt hoa đào long lanh gợn sóng, khi thấy tôi, anh hơi nhướng mày.
Tôi hít sâu một hơi.
“Xin lỗi vì đã làm phiền, anh có thể giúp tôi một việc được không…”
Chuyện này đâu thể dùng từ “giúp” được cơ chứ! Tôi bực bội cắn môi, chỉ hận quán bar không mất điện ngay lập tức để tôi có thể chuồn đi trong bóng tối.
Những người ngồi quanh người đàn ông kia có vẻ đã quá quen với cảnh này, vài người thậm chí còn nhìn tôi với ánh mắt thương hại.
Tôi lại hít sâu một hơi, thật sự không thể mở miệng nổi.
Thôi bỏ đi, quay về chịu phạt rượu vậy, uống say rồi quên hết mọi chuyện cũng tốt.
Vừa định quay người, một giọng nói trầm thấp, từ tính chợt vang lên ngay phía sau.
“Thử thách à? Được thôi.”
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.
Đám thiếu gia tiểu thư xung quanh còn sốc hơn cả tôi, ai nấy mở to mắt như nhìn thấy ma, ánh mắt đầy vẻ hóng hớt lượn lờ giữa hai chúng tôi.
“Không…”
“Cần tôi làm gì?” Người đàn ông đã đứng dậy.
Phía sau vang lên tiếng huýt sáo trêu chọc của đám bạn. Theo bản năng, tôi liếc nhìn về phía đó, bắt gặp cảnh học trưởng đang ôm ấp cô bạn gái mới đầy ngọt ngào. Lại nhớ đến tin nhắn anh ta gửi tối qua “Ngủ ngon nhé, ngày mai anh sẽ cho em một bất ngờ”.
Bất ngờ thật đấy. Chấn động luôn.
Tôi thu ánh nhìn lại, ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt, không chần chừ nữa.
“Chính là… anh ôm tôi… rồi chúng ta nhìn nhau trong ba phút.”
“Được.” Người đàn ông cao hơn tôi một cái đầu, đôi chân dài bước tới. Hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng trên người anh lập tức bao trùm lấy tôi. Anh dang tay làm tư thế chuẩn bị bế thốc tôi lên kiểu công chúa.
“Không, không phải thế.” Tôi vội đưa tay cản lại, lí nhí từ chối.
Anh hơi nghiêng đầu lộ vẻ khó hiểu, nhưng vẫn tôn trọng ý tôi mà rụt tay về.
Tai tôi nóng bừng. Đây là lần đầu tiên tôi đứng gần một người đàn ông đến vậy, mà lại còn là một người đẹp trai chết người.
“Cần tôi ngồi trong lòng anh… rồi nhìn nhau.”
Anh nhanh chóng hiểu ra: “Ý là tôi ngồi xuống?”
Tôi gật đầu.
Người đàn ông bước lùi lại, ngồi xuống ghế sofa. Anh thu lại vẻ lười biếng ban nãy, ngồi thẳng tắp, trông giống hệt chàng hoàng tử dương cầm đang độc tấu ở khán phòng Vienna. Hai cánh tay anh buông lỏng hai bên, tựa như một tấm lưới an toàn dành riêng cho tôi.
Tôi căng thẳng nuốt nước bọt. Sau lưng là vô số cặp mắt đang dán chặt vào, tôi luống cuống không biết phải ngồi tư thế nào cho bớt ngượng.
Nhìn thấu sự bối rối của tôi, bàn tay thon dài của người đàn ông nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi. Nương theo lực kéo của anh, tôi bị ép tiến về phía trước. Để tránh đè lên chân anh, chân tôi theo bản năng bước lên mép ghế sofa.
Sau một thoáng giật mình, tôi nhận ra mình đang ngồi dang chân qua đùi anh theo tư thế cưỡi ngựa.
Gần quá…
Tư thế này thực sự quá xấu hổ, bản năng mách bảo tôi phải chuồn thôi. Nhưng eo tôi vừa lùi lại đã va ngay vào bàn tay đang bảo vệ phía sau của anh, làm tôi giật thót mình rụt lại.
…Thế là lại dán chặt vào người anh hơn.
Người đàn ông khẽ rung người cười nhẹ. Tôi bắt gặp ánh mắt như chứa đầy ý cười của anh, rồi giọng nói trầm ấm lọt vào tai tôi giữa chốn ồn ào.
“Không phải ba phút sao? Tập trung chút đi.”
Ánh mắt chúng tôi như bị một sợi chỉ vô hình quấn lấy nhau, bầu không khí cũng trở nên sền sệt, dính dấp. Bầu không khí ái muội lan tỏa, nhịp thở của tôi trở nên dồn dập, hơi nóng lan rần rần trên hai má.
Ba phút mà cứ ngỡ như cả thế kỷ.
Ngay lúc tôi bắt đầu nghi ngờ đứa bạn cầm đồng hồ bấm giờ đang chơi khăm mình, tôi chợt cứng đờ người vì hoảng sợ khi cảm nhận được một vật gì đó cứng cứng đang tì vào mình.
Ánh mắt tôi vừa đảo đi một cái, vòng eo đã bị bàn tay to lớn giữ chặt lại.
“Tập trung chút đi. Không là công cốc đấy.”
Cả người tôi như sắp bốc cháy đến nơi. Tôi cật lực nuốt nước bọt, cố tỏ ra như không cảm nhận được gì. Bất chợt, người đối diện thì thầm:
“Xin lỗi… tôi không cố ý.”
“Phản ứng sinh lý bình thường thôi, rất khó nhịn.”
“…”
Đồng hồ bấm giờ trên bàn cuối cùng cũng kêu “tít tít tít”. Tôi gần như nhảy dựng lên.
Người đàn ông đưa tay che miệng ho nhẹ, nửa ngày vẫn chưa chịu đứng lên.
Bỗng một giọng nữ lả lơi vang lên bên cạnh, ngay sau đó, một lực đẩy khiến tôi loạng choạng suýt ngã.
“Trì thiếu, sao hôm nay anh lại có hứng đến bên này chơi thế? Cho em mời anh một ly được không?”
Trì thiếu?
Sự chú ý của tôi hoàn toàn bị xưng hô này thu hút. Ở kinh đô này, gia tộc họ Trì lẫy lừng chỉ có một, người được xưng tụng là “Trì thiếu”, chỉ có thể là vị Thái tử gia kiêu ngạo, cao quý – Trì Tinh Dữ.
Tôi hoảng loạn. Trong đầu chỉ còn đọng lại ý nghĩ mình vừa chọc phải một nhân vật không nên đụng vào. Trong lúc luống cuống, tôi chỉ kịp nghe thấy người đàn ông kia buông một chữ lạnh lùng: “Cút.”
Tôi sợ đến mức chuồn thẳng.
*
Con bạn thân nháy mắt liên tục hỏi tôi ngồi trong lòng trai đẹp cảm giác có đã không, còn lưu luyến cái “gã đầu heo” kia nữa không.
Vị học trưởng bị gọi là “gã đầu heo” sắc mặt có chút khó coi. Cô bạn gái mới định nắm tay anh ta nhưng anh ta đen mặt hất ra.
Tim tôi đập loạn nhịp, vội kéo tay con bạn: “Đi mau, chúng ta chọc nhầm người không nên đụng rồi…”
Lời chưa dứt, hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo đã ùa vào khoang mũi. Người đàn ông cao lớn, lạnh lùng ấy đã đứng sừng sững trước mặt tôi.