Chương 6 - Cuộc Đời Thứ Hai Của Tôi Sau Khi Ch/ế/t

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tống Hòa phát điên:

“Đứa bé sao rồi! Đừng dọa tôi! Nó mà xảy ra chuyện tôi cũng không sống nổi!”

“Tư Niên, anh nhìn con đi! Nó sắp không ổn rồi, em xin anh, mau nghĩ cách đi!”

Tống Hòa nước mắt mờ mịt nhìn Lục Tư Niên, trong ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Lục Tư Niên đột ngột nhắm chặt mắt, khi mở ra lần nữa, đáy mắt chỉ còn lại sự liều lĩnh điên cuồng.

“Lâm Phương Hoa, chữ ký này, hôm nay cô bắt buộc phải ký!”

Chưa dứt lời, anh ta đã bất chấp tất cả lao về phía tôi, giơ tay muốn cưỡng ép.

Giây tiếp theo—

Một cái tát vang lên đanh gọn, giáng thẳng vào mặt Lục Tư Niên.

Bàn tay tôi tê rần.

Lục Tư Niên bị đánh đến choáng váng, ánh mắt từ ngơ ngác chuyển sang phẫn nộ.

Có lẽ anh ta vĩnh viễn không ngờ, người con gái từ nhỏ đã trăm điều nghe theo anh ta, hôm nay lại dám tát anh ta trước mặt mọi người.

“Cô dám đánh tôi…”

Lục Tư Niên hoàn toàn nổi điên, lao tới dữ dội hơn.

Y tá hoảng sợ hét lên.

Tôi đang định giơ tay tát thêm một cái nữa thì—

Một tiếng quát giận dữ nổ tung từ cửa phòng.

Ngay sau đó, thân hình cao lớn của ba tôi xông vào, tung một cú đá mạnh vào Lục Tư Niên!

Lục Tư Niên không kịp đề phòng, ngã lăn xuống đất.

Nhìn thấy ba mẹ kịp thời xuất hiện, sợi dây căng chặt trong lòng tôi cuối cùng cũng buông lỏng.

Ba tôi chắn trước mặt tôi, sắc mặt xanh mét:

“Hay cho mày, Lục Tư Niên! Giữa ban ngày ban mặt mà dám ra tay với con gái tao! Tao đã sớm nhìn ra mày chẳng phải thứ tốt đẹp gì, quả nhiên không nhìn lầm! Chia tay! Nhất định phải chia tay!”

Mẹ tôi ôm chặt lấy tôi, giọng run run:

“Phương Hoa, con có sao không?”

Tôi nhìn gương mặt lo lắng quan tâm của ba mẹ, lại nhìn Lục Tư Niên chật vật dưới đất và Tống Hòa đã hoàn toàn hóa đá, trong lòng lạnh lẽo.

“Ba, mẹ, con không sao.”

Tôi nhẹ nhàng vỗ tay mẹ trấn an, rồi bước ra khỏi vòng tay bà, đứng cạnh ba, bình tĩnh nói rõ:

“Lục Tư Niên muốn ép con ký giấy, dùng khoản tiền chữa trị khổng lồ để cấp cứu cho đứa bé. Con không đồng ý, anh ta liền muốn động tay.”

“Ép ký? Còn dám động tay?!”

Ba tôi vừa nghe đã nổi giận hơn, chỉ thẳng mũi Lục Tư Niên mắng:

“Lục Tư Niên, tao nói cho mày biết, chuyện hôm nay chưa xong đâu! Con gái tao mà có mệnh hệ gì, tao liều mạng với mày! Với lại, rốt cuộc đứa bé này là thế nào? Giấy nhận nuôi là sao? Nói cho rõ!”

Lục Tư Niên đau đến mồ hôi túa ra, mặt trắng bệch lẫn đỏ.

Tôi dùng vài câu ngắn gọn, nói rõ việc Lục Tư Niên lợi dụng chứng minh thư của tôi lén làm thủ tục nhận nuôi, cùng những chuyện vừa xảy ra cho ba mẹ nghe.

Sắc mặt mẹ tôi trầm xuống, dường như chợt nghĩ ra điều gì đó.

“Khoan đã, Phương Hoa.”

“Chẳng phải hôm qua con nói, con làm theo thông tin Lục Tư Niên để lại, đưa đứa bé tới trước cửa nhà Tống Hòa, nhờ cô ấy đưa tới bệnh viện sao? Vậy vì sao hôm nay đứa bé lại xuất hiện trong vườn khu chung cư, còn suýt nữa thì mất mạng?”

Nghe vậy, Tống Hòa lập tức hét lên phản bác:

“Dì ơi, sao dì lại chỉ nghe lời một phía của Phương Hoa? Con hoàn toàn chưa từng thấy đứa bé này! Hôm qua con vẫn luôn ở nhà, làm gì có ai mang trẻ đến trước cửa nhà con!”

“Phương Hoa, sao cậu lại nói dối? Cậu không muốn nhận nuôi đứa bé thì thôi, lại cố tình vứt nó ngoài trời! Trời thì lạnh cắt da cắt thịt! Cậu nhẫn tâm như vậy, giờ còn định vu oan cho tớ nữa!”

Mẹ tôi nhìn cô ta, ánh mắt đầy khinh thường, không thèm che giấu:

“Tống Hòa, từ nhỏ cháu lớn lên ngay trước mắt nhà dì, những mánh khóe nhỏ của cháu, dì vẫn luôn cho là con gái bé bỏng bồng bột, không đáng chấp nhặt. Nhưng không ngờ giờ đây lại có thể thản nhiên nói dối, thậm chí còn biết vu oan giá họa?”

“Vừa hay, hôm qua lúc Phương Hoa ra ngoài đưa đứa bé đi, dì không yên tâm, nên nhờ tài xế trong nhà âm thầm theo sau, sợ có chuyện gì bất trắc.”

“Bác tài sợ lại gần bị phát hiện, nên chỉ quay video từ xa.”

“Không ngờ… lại quay được thứ rất thú vị.”

Mẹ tôi lấy điện thoại ra, bật video, âm thanh rõ ràng.

Trong đoạn video, tôi ôm đứa bé bọc trong chăn đặt trước cửa, ấn chuông, rồi xoay người rời đi.

Ngay sau đó, cửa mở, Tống Hòa bước ra, thấy đứa bé thì vẻ mặt đầy sửng sốt, lúng túng ôm lấy nó rồi bế vào nhà.

Không lâu sau, Tống Hòa lại bế đứa bé ra ngoài.

Nhưng lần này không phải cô ta đi một mình.

Phía sau cô ta là một người đàn ông cao lớn, mặc áo hoodie đen có mũ trùm đầu.

Tống Hòa giao đứa bé cho người đàn ông đó.

Sau đó, hai người ngẩng đầu nhìn nhau và hôn nhau sâu cả một phút!

Video dừng lại tại khoảnh khắc ấy.

Người đàn ông đó – dáng dấp lai tây – không phải Lục Tư Niên.

“Không… cái đó là giả… là video ghép…”

Sắc mặt Tống Hòa trắng bệch như xác chết, giống như nhìn thấy ma, cô ta lao về phía điện thoại:

“Dì ơi! Đó là giả! Là Lâm Phương Hoa hãm hại con!”

“CÚT!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)