Khi đoàn tàu hỏa sắp nghiến qua tôi nhìn thấy mẹ ruột mình lao tới.
Bà ta lấy đi thẻ lương, nhẫn vàng, và cả một nghìn tệ tiền trợ cấp xưởng vừa mới phát của tôi.
Tôi chết năm 32 tuổi.
Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về năm 1987. Tấm thẻ người khuyết tật vẫn còn mới nguyên, tiền trợ cấp vừa mới ting ting vào tài khoản.
Mẹ đẻ tôi bưng bát súp gà đẩy cửa bước vào, cười hiền từ: “Con gái, để tiền đó mẹ giữ hộ cho.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận