Chương 6 - Cuộc Đời Thị Vệ Và Những Bí Mật Chưa Được Kể
Một canh giờ sau, ta bị Gia Tường huyện chủ gọi tới sau hòn giả sơn trong tiểu hoa viên.
Hai mắt nàng đẫm lệ:
“Nguyệt Nhi tỷ tỷ, có lẽ tỷ cảm thấy ta đê tiện, nhưng ta từ nhỏ đã mất cả phụ lẫn mẫu, lưu lạc một đường tới kinh thành, ta thật sự chịu khổ đủ rồi, ta cũng muốn sống vài ngày tốt đẹp.”
Ta kinh ngạc nhìn nàng:
“Đó là lý do ngươi trộm ngọc bội của ta rồi giả mạo thân phận của ta sao? Sinh ra làm người, ai chẳng muốn sống ngày tốt đẹp? Nhưng ngày tốt đẹp này của ngươi vốn là của ta.”
“Ta biết hết, ta là kẻ trộm.”
Nước mắt nàng tuôn rơi:
“Nhưng Trưởng công chúa điện hạ đối với ta tốt quá, người cho ta thứ thân tình mà ta chưa từng cảm nhận. Đây là lần đầu tiên trong đời ta được người ta nâng niu trong lòng bàn tay.”
Nàng đi tới kéo tay ta:
“Nguyệt Nhi tỷ tỷ, cầu xin tỷ đừng vạch trần ta. Ta hứa với tỷ, ta chỉ ở lại một tháng. Một tháng sau, ta sẽ nói rõ sự thật với điện hạ, trả lại vị trí huyện chủ cho tỷ. Đến lúc ấy tỷ muốn ta làm gì cũng được.”
Nàng vừa khóc vừa cầu xin:
“Ta cầu xin tỷ, Nguyệt Nhi tỷ tỷ.”
Ta thở dài:
“Một tháng, chỉ một tháng.”
“Được, chỉ một tháng.”
Nàng nín khóc mỉm cười:
“Ta biết Nguyệt Nhi tỷ tỷ là tốt nhất mà.”
Ta rút tay ra, lùi về sau hai bước.
Nước mắt nàng lại trào ra:
“Rốt cuộc tỷ tỷ cũng xa cách với ta rồi.”
Ta không muốn nói thêm, quay người định đi, lại bị nàng cản lại.
Nàng lấy khăn gấm chấm khóe mắt, nói với ta:
“Đúng rồi tỷ tỷ, trước khi lâm chung dưỡng phụ tỷ có giao cho tỷ một phong thư không?”
Ta khó hiểu:
“Thư gì?”
“Đương nhiên là thư bảo tỷ giao cho Trưởng công chúa điện hạ.”
“Ta không biết, cha ta chưa từng giao cho ta lá thư nào.”
Nàng có phần sốt ruột:
“Tỷ nghĩ kỹ lại đi. Khi ông ấy bảo tỷ vào kinh nhận thân, ngoài ngọc bội ra còn cho tỷ thứ gì nữa?”
15
“Không còn gì hết, chỉ có một miếng ngọc bội. Nếu không thì ngươi nghĩ vì sao ngươi có thể thuận lợi giả mạo ta? Chẳng lẽ ta tự nguyện nữ giả nam trang đi làm thị vệ sao?”
Khi ấy sau khi vào kinh, việc đầu tiên ta làm là đến phủ Trưởng công chúa, nhưng lại được báo rằng công chúa ra ngoài du ngoạn, không có trong phủ.
Cha từng nói trước lúc lâm chung, miếng ngọc bội ấy chỉ có Trưởng công chúa điện hạ mới nhận ra.
Vốn dĩ ta định tìm một khách điếm ở tạm, kết quả lại đánh mất túi tiền, còn bị người ta đánh bị thương rồi ném vào miếu hoang.
Là một tiểu khất cái cứu ta.
Ta kể mọi chuyện cho nàng ta, còn hứa sau khi nhận thân sẽ đưa nàng ta cùng vào phủ công chúa hưởng ngày lành.
Kết quả là tiểu khất cái cùng miếng ngọc bội đều biến mất.
Gia Tường huyện chủ cắn răng:
“Nguyệt Nhi tỷ tỷ, tỷ nghĩ kỹ lại đi, nhất định còn thứ khác. Thứ đó rất quan trọng với Trưởng công chúa điện hạ, cầu tỷ nhất định phải tìm được.”
Ta nghĩ một lát:
“Ta còn một bọc hành lý, bên trong là vài món đồ cũ của cha, có lẽ có thứ Trưởng công chúa điện hạ cần.”
Mắt nàng sáng lên:
“Tỷ tỷ mang cho ta xem đi.”
“Ta không mang theo người.”
“Tỷ tỷ để ở đâu?”
“Dưới gốc hòe già trên khoảng đất trống phía đông thành.”
“Hiện giờ tỷ tỷ đang làm việc trong phủ Tam hoàng tử, chắc không tiện ra ngoài. Hay để ta đi lấy giúp tỷ?”
“Ừ.”
Ta gật đầu:
“Nhưng đồ bên trong ngươi đừng tùy tiện động vào, một tháng sau phải trả tất cả cho ta.”
Đêm đầu thu, gió đêm hơi lạnh.
Ta nằm bò trên tòa lầu cao bên cạnh bãi đất trống phía đông thành, chán chường nhìn cây hòe già kia.
Dựa vào tính tình Gia Tường huyện chủ, đêm nay nàng nhất định sẽ phái người tới lấy đồ.
Hiện giờ đã đến giờ Sửu, chính là thời điểm yên tĩnh nhất trong thành.
Quả nhiên chưa được bao lâu đã có hai bóng đen nhanh chóng lướt tới cây hòe già, yên lặng chờ một lúc rồi mới nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Bọn họ nhanh chóng đào được thứ mình muốn.
Sau khi nhìn quanh một lượt, xác nhận không có ai, hai người lại phi thân lên cây hòe rồi lao về nơi xa.
Một đường quanh co bảy rẽ tám ngoặt, dù khinh công ta tốt cũng bị hành đến thở hồng hộc.
Hai người cuối cùng mới đáp xuống một tòa phủ đệ, lặng lẽ tiến vào thư phòng.
Ta vén một viên ngói lên, người đang ngồi ngay ngắn trong phòng vậy mà lại là Ninh Vương, vị vương gia nhàn tản xưa nay không màng thế sự.
Chuyện càng ngày càng thú vị rồi.
16
Buổi sớm mây đen dày đặc, một con bồ câu trắng vỗ cánh bay nhanh, lướt qua những mái lầu kinh thành rồi vững vàng đậu trước cửa sổ Tiêu Du.
Là thư Thận Ngôn từ thành Ninh Dương xa xôi gửi về.
Tiêu Du chậm rãi mở thư, chữ viết bên trên khiến mi tâm hắn hơi cau lại.
“Thi thể Chu Tấn không cánh mà bay.”
Hắn lập tức quay người:
“Lý Nhị Ngưu, Thủ Mặc, theo ta tới phủ Trưởng công chúa!”
Khoái mã phi nhanh trên phố, chưa hết một nén hương ba người chúng ta đã đến phủ Trưởng công chúa.
Tiêu Du nói rõ ý đồ với Tiết Thành, rồi trực tiếp tới gặp Gia Tường huyện chủ.
Đáng tiếc, hỏi Gia Tường huyện chủ về nguyên nhân cái chết của dưỡng phụ Chu Tấn thì nàng một hỏi ba không biết, chỉ nói ông mắc trọng bệnh rồi đột ngột qua đời, hỏi thêm liền khóc mãi không thôi.
Hai người an ủi vài câu rồi rời viện của Gia Tường huyện chủ.
Sắc mặt Tiêu Du nghiêm trọng: