Chương 7 - Cuộc Đời Thay Đổi Nhờ Một Con Lợn
Luật sư Chu từ trong sảnh bước ra, đưa cho nó một văn bản thông báo.
“Những lời anh vừa nói có dấu hiệu xúc phạm, phỉ báng và công khai đe dọa. Hiện trường có camera giám sát, nội dung livestream của anh cũng đã được lưu giữ làm bằng chứng.”
Sắc mặt Triệu Diệu Tổ thay đổi.
“Ông là ai?”
“Luật sư của cô Triệu.”
Mẹ đập văn bản xuống đất.
“Luật sư thì có gì ghê gớm? Đây là chuyện nhà!”
Luật sư Chu nhặt tờ giấy lên.
“Từ khi các vị giăng biểu ngữ trước cửa công ty và công khai truyền bá thông tin sai sự thật, đây đã không còn là chuyện riêng trong gia đình.”
Tôi gấp tờ giấy ghi khoản 800.000 lại, cho vào túi hồ sơ.
“Nếu bố mẹ đã muốn công khai tính sổ, con sẽ cho bố mẹ cơ hội.”
“Tuần sau là ngày giỗ bà nội, họ hàng nhà họ Triệu đều sẽ về làng.”
“Đến lúc đó, trước mặt tất cả mọi người, chúng ta tính từng khoản một.”
Ánh mắt mẹ lóe lên vẻ đắc ý.
Bà tưởng cuối cùng tôi cũng sợ.
“Được! Ai không đến thì người đó chột dạ!”
Sau khi họ rời đi, công ty không kỷ luật tôi.
Ngược lại, ông chủ gọi tôi vào văn phòng.
“Có cần công ty ra thông cáo không?”
“Không cần. Tôi tự giải quyết.”
Ông nhìn tôi.
“Có một điều cô nói đúng. Tiền cô kiếm được chỉ thuộc về cô.”
Một ngày trước ngày giỗ, tôi cho toàn bộ sao kê sáu năm qua bản ghi âm, tài liệu trợ cấp và hóa đơn chữa bệnh của chú vào túi hồ sơ.
Tôi vừa chuẩn bị xuất phát thì chị gái gọi.
“Thanh Hòa, em đừng về nữa.”
“Sao vậy?”
“Diệu Tổ nợ 480.000 tiền cờ bạc. 800.000 mà bố mẹ đòi không phải để mua nhà.”
“Tối nay họ lừa chú út về nhà cũ, còn giữ luôn chìa khóa nhà của chú.”
08
Khi tôi cùng luật sư Chu về đến làng, từ đường họ Triệu đã bày sáu bàn tiệc.
Mẹ còn đặc biệt mời các trưởng bối trong dòng họ.
Chú út ngồi ở góc trong cùng, sắc mặt không tốt.
Tôi đi tới.
“Chú, chìa khóa của chú đâu?”
“Mẹ cháu nói giữ hộ chú.”
Tôi chìa tay.
“Mẹ, đưa đây.”
Mẹ ngồi ở bàn chính, không nhúc nhích.
“Vội gì? Hôm nay nói chuyện của mày trước.”
Bác cả gõ bàn.
“Thanh Hòa, cháu có tiền đồ là vinh dự của nhà họ Triệu. Nhưng cháu không thể chỉ lo cho chú út mà mặc kệ bố mẹ ruột và em trai.
Tám trăm nghìn với cháu không nhiều. Đưa ra rồi chuyện này coi như xong.”
“Ai nói với bác tám trăm nghìn đối với cháu không nhiều?”
“Cháu kiếm một triệu một năm.”
“Cháu kiếm bao nhiêu là chuyện của cháu.”
Bác cả sa sầm mặt.
“Trưởng bối nói chuyện với cháu, thái độ gì vậy?”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt úp điện thoại trên bàn.
“Thái độ tính sổ.”
Mẹ bắt đầu lau nước mắt.
“Mẹ thừa nhận năm đó nhà nghèo, không có tiền cho nó học. Nhưng chúng tôi nuôi nó mười tám năm là thật đúng không? Bây giờ nó mua nhà cho chú Ba mà không mua cho bố mẹ ruột, chẳng phải đang tát vào mặt chúng tôi sao?”
Họ hàng xung quanh lần lượt gật đầu.
Tôi không tranh cãi, lấy tài liệu đầu tiên ra.
“Đây là biên lai chú út bán lợn, 18.600 tệ.”
Tài liệu thứ hai.
“Đây là chi tiết học phí bốn năm đại học, học bổng và tiền làm thêm của tôi. Số tiền bố mẹ chi trả: không.”
Tài liệu thứ ba.
“Đây là giấy nợ viện phí lúc chú út nằm viện. Bố mẹ chi trả: không.”
Tài liệu thứ tư.
“Đây là khoản trợ cấp 8.000 tệ xin dưới tên tôi. Tiền do bố tôi nhận thay, dùng để mua máy tính cho Triệu Diệu Tổ.”
Tiếng bàn tán trong từ đường dừng lại.
Mặt bố trắng bệch.
“Khoản đó đã trả rồi.”
“Trả tiền là nghĩa vụ, không phải ân tình.”
Tôi ấn nút phát trên điện thoại.
Giọng mẹ tôi sáu năm trước ở dưới ký túc xá vang khắp từ đường.
“Đóng học phí xong còn mấy nghìn, đưa thẻ cho tao, Diệu Tổ phải học lớp phụ đạo!”
Ngay sau đó là đoạn ghi âm trong bệnh viện.
“Chút tiền của Thanh Hòa đều đem đóng tiền phẫu thuật cho chú rồi, lớp luyện thi của em trai nó phải làm sao?”
Cuối cùng là giọng Triệu Diệu Tổ trước cửa công ty.