Chương 12 - Cuộc Đời Thay Đổi Nhờ Một Con Lợn
Bên trong là khoai lang phơi khô và một đôi giày mới.
“Mẹ không biết bây giờ con đi cỡ bao nhiêu, mua theo chân của Xuân Mai.”
Tôi nhìn một cái.
Giày nhỏ hơn chân tôi hai cỡ.
Hồi nhỏ, bà luôn nhớ chị gái mặc cỡ nào, em trai thích ăn gì, nhưng chưa từng biết cỡ giày của tôi.
Bây giờ vẫn vậy.
“Mẹ mang đồ về đi.”
Bà nắm chặt miệng túi.
“Thanh Hòa, mẹ thật sự hối hận rồi.”
“Hối hận chuyện gì?”
“Hối hận không cho con học, hối hận vì đã đối xử không tốt với con.”
“Nếu hôm nay con không kiếm được một triệu tệ một năm, mẹ có hối hận không?”
Mặt bà trắng bệch.
Tôi đã biết câu trả lời.
Điều bà hối hận không phải vì từng đối xử bất công với một đứa con gái.
Bà hối hận vì đứa con gái từng bị mình từ bỏ sau này lại trở thành người có tiền đồ nhất trong nhà, mà tất cả thành công ấy chẳng liên quan gì đến bà.
“Mẹ, tiền con sẽ đưa đúng theo phán quyết.”
“Những thứ khác, đừng đòi nữa.”
Tôi đi ngang qua bà.
Một năm sau, cửa hàng thiết bị phục hồi chức năng của chú đã mở đến chi nhánh thứ ba.
Hà Ngọc Lan phụ trách làm việc với bệnh viện, chú quản lý kho và hậu mãi.
Chú không biết nhiều chữ nhưng nhớ rõ mỗi khách hàng cần dùng loại nạng cỡ nào.
Tôi cũng rời công ty cũ, cùng vài đồng nghiệp thành lập một doanh nghiệp công nghệ.
Sau khi vòng gọi vốn đầu tiên thành công, việc đầu tiên tôi làm không phải đổi xe, cũng không phải mua biệt thự.
Tôi trở về trường cũ, thành lập một quỹ học bổng.
Đối tượng được hỗ trợ chỉ cần đáp ứng một điều kiện.
Là những cô gái xuất thân từ gia đình khó khăn, có nguy cơ phải bỏ học vì tư tưởng trọng nam khinh nữ.
Quỹ học bổng được đặt tên là “Học bổng Thành Hải”.
Ngày khánh thành, chú ngồi ở hàng đầu tiên.
Nhà trường mời chú phát biểu.
Chú cầm bài phát biểu, căng thẳng đến mức trán đầy mồ hôi, cuối cùng dứt khoát đặt tờ giấy xuống.
“Tôi không có văn hóa, không biết nói đạo lý lớn.”
“Tôi chỉ biết con gái cũng có thể đi học, cũng có thể làm nên chuyện.”
“Nếu nhà thật sự không có tiền, thì xây bớt một gian nhà, làm ít vài bàn tiệc.”
“Đừng ném sách vở của con gái đi.”
Phía dưới có người vỗ tay.
Sau đó, tất cả mọi người đều đứng dậy.
Năm đầu tiên, quỹ học bổng hỗ trợ hai mươi nữ sinh.
Trong đó có một cô bé viết thư cho tôi.
Em nói bố mẹ bắt em nghỉ học đi làm, giáo viên cầm thông báo học bổng đến tận nhà, em mới có thể quay trở lại lớp.
Tôi đưa lá thư cho chú xem.
Chú đọc ba lần rồi giơ tay lau mắt.
“Đáng rồi.”
“Cái gì đáng?”
“Hai con lợn đó, đáng rồi.”
Chiều tối, tôi cùng chú bước ra khỏi trường.
Mặt đường sau cơn mưa vẫn còn nước đọng.
Chân phải của chú nếu đi nhanh vẫn hơi khập khiễng.
Hà Ngọc Lan và con gái đang đứng đợi chú ngoài cổng trường, trong tay cầm ô.
Tôi đứng trên bậc thềm, nhìn gia đình ba người họ đi về phía mình.
Sáu năm trước, chú đứng ở bến xe huyện, nhét 18.600 tệ vào tay tôi.
Sáu năm sau, cuối cùng tôi cũng trả lại món nợ đó cho chú.
Không phải một căn nhà.
Cũng không phải một cửa hàng.
Mà là một gia đình.
Là lòng tự trọng.
Là nửa đời còn lại chú không cần cúi lưng cầu xin ai nữa.
Còn bố mẹ tôi, sau đó họ không đến công ty gây chuyện nữa.
Bố bắt đầu sửa nông cụ thuê cho người khác, mẹ làm việc lâu dài tại căng tin.
Chị gái mỗi tháng đều gửi phần tiền cấp dưỡng của mình, Triệu Diệu Tổ cũng trích phần của nó từ tiền lương.
Cuối cùng họ cũng hiểu, con gái không phải sinh ra để hy sinh, con trai cũng không phải ông tổ có thể được nuôi cả đời.
Chỉ là họ hiểu đạo lý ấy quá muộn.
Tôi sẽ không trả thù họ.
Cũng sẽ không tha thứ.
Trách nhiệm là trách nhiệm.
Tình cảm là tình cảm.
Có những cánh cửa một khi đã đóng lại thì sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Nhưng cũng có những người sẵn sàng bán toàn bộ gia sản của mình chỉ để mở cho bạn một cánh cửa.