Chương 13 - Cuộc Đời Thảm Hại Của Sở Chiếu Tuyết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ là trong lúc ăn cơm, cô không nhịn được hỏi: “Con không có anh trai hay em trai sao? Cũng không có chị gái hay em gái à?”

Ba Sở dịu dàng đáp: “Không có, con là đứa con duy nhất của ba mẹ.”

“Vốn dĩ ba mẹ không định sinh con, ba đã thắt ống dẫn tinh rồi, nhưng với tỷ lệ một phần ngàn, con đã đến bên ba mẹ.”

“Sau khi con bị bắt cóc… ba mẹ không còn tâm trí nào cho việc đó nữa.”

Sở Chiếu Tuyết vẫn chưa từ bỏ, lại hỏi: “Vậy ba mẹ không nhận nuôi cô gái nào có nét giống con để làm chỗ dựa tinh thần sao?”

“Cô ta có tự nhiên chạy ra, vừa khóc vừa ức hiếp con không?”

Mẹ Sở ngạc nhiên nhìn cô: “Sao con lại nghĩ như vậy?”

Sở Chiếu Tuyết buột miệng: “Trong tiểu thuyết đều viết thế mà!”

“…”

Hai vợ chồng nhìn cô đầy thương xót, trên mặt như thể đang viết dòng chữ: “Đúng là ở bên ngoài lâu quá, đầu óc cũng ngốc nghếch luôn rồi.”

Mặt Sở Chiếu Tuyết nóng ran, lủi thủi ngậm miệng.

Sự dịu dàng và tình yêu của ba mẹ họ Sở khiến trái tim cô mềm nhũn, nhưng cũng khiến cô càng thêm hoang mang lo sợ.

Từng có người ban phát cho cô sự dịu dàng, che chở cô dưới đôi cánh của họ.

Nhưng cũng chính người đó đã làm cô tổn thương sâu sắc nhất.

Khiến cô luôn nơm nớp lo sợ, được mất khôn nguôi.

Vợ chồng nhà họ Sở dường như nhìn thấu sự bất an của con gái, những ngày sau đó càng dốc sức bù đắp cho cô.

Đích thân xuống bếp nấu cơm cho cô ăn, đưa cô đi chơi khắp nơi, trang sức quý giá tặng liền mấy bộ, nhét đầy tủ quần áo của cô bằng những bộ đồ cao cấp thiết kế riêng mới nhất của mùa này.

Còn nằng nặc nhét cổ phần cho cô, muốn giao lại tập đoàn cho cô quản lý.

Sở Chiếu Tuyết sợ hãi liên tục từ chối: “Con không biết quản lý công ty đâu!”

“Có gì đâu, để ba con dạy con!” Mẹ Sở ra vẻ “đây không phải chuyện gì lớn lao”.

Ba Sở khó xử nói: “Gần đây ba có việc, phải ra nước ngoài một chuyến.”

“Sở Sùng Sơn!”

Vị Chủ tịch Sở lừng lẫy bên ngoài, hô mưa gọi gió lập tức nói: “Yên tâm, ba nhất định sẽ mời một người thầy giỏi đến dạy Chiếu Tuyết của chúng ta!”

“Còn giỏi hơn cả ba nữa!”

Mẹ Sở hài lòng, ba Sở thở phào nhẹ nhõm.

Cặp vợ chồng này hoàn toàn phớt lờ tiếng kháng nghị nho nhỏ của Sở Chiếu Tuyết đang đứng cạnh, Sở Chiếu Tuyết đành phải im miệng.

Sáng hôm sau, chuông cửa reo.

Sở Chiếu Tuyết dụi mắt mở cửa, rồi khựng lại.

Người đàn ông trước mắt mặc chiếc áo khoác dáng dài màu xám đậm, bờ vai phẳng phiu, vóc dáng cao ráo, ngũ quan vô cùng ngay ngắn, đường nét rõ ràng, màu mắt sâu thẳm, ánh mắt nhìn người mang theo hai phần lạnh nhạt.

Anh đánh giá Sở Chiếu Tuyết một lượt từ trên xuống dưới, trong mắt ánh lên sự hứng thú: “Cô chính là học trò mà Sở Sùng Sơn cứ nằng nặc ép cho tôi đây sao?”

Chương 18

Tim Sở Chiếu Tuyết đập rộn lên.

Không phải vì người đàn ông này sở hữu một khuôn mặt quá đỗi đẹp trai, mà vì cô nhận ra anh.

Dung Chước, người cầm quyền hiện tại của nhà họ Dung, là nhân vật có thể kề vai sát cánh, nâng ly đối ẩm với Chu Ngật Xuyên.

Lần đầu tiên cô gặp anh là tại một buổi tiệc do nhà họ Chu tổ chức.

Vài cô tiểu thư danh giá tụm năm tụm ba xì xào to nhỏ, bàn tán về đối tượng liên hôn của mình.

Có người lén lút nhìn Dung Chước, cảm thán: “Nếu chồng tương lai của mình mà có nhan sắc cỡ đó, kiếp này mình không còn gì nuối tiếc nữa.”

Vì tò mò, Sở Chiếu Tuyết cũng ngoái lại nhìn thử một cái.

Người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu vừa vặn, ngũ quan sắc sảo chìm một nửa trong bóng tối, thong thả nhấp một ngụm vang đỏ, tư thế tao nhã lại mang theo chút lười biếng.

“Đó là Dung Chước, sao, cô thích à?”

Có người chọc vào vai cô.

Sở Chiếu Tuyết lập tức thu hồi ánh mắt, cười đáp: “Nói bậy bạ gì thế, các cậu đâu phải không biết tớ thích ai.”

Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn trầm trồ một tiếng nhỏ.

Nếu không phải vì Chu Ngật Xuyên đã chiếm vị trí quá quan trọng trong cuộc đời cô, chắc chắn cô sẽ bị Dung Chước thu hút.

Ai mà chẳng thích cái đẹp, huống hồ Dung Chước ngoài vẻ ngoài bắt mắt, còn toát lên sự thong dong điềm tĩnh của một người trưởng thành.

Bây giờ bất thình lình gặp lại gương mặt này, nhớ lại chuyện cũ, Sở Chiếu Tuyết thấy hơi khó thở.

Không ngờ người ba từ trên trời rơi xuống lại có thể mời được Dung tiên sinh đến dạy kèm cho cô!

Dung tiên sinh bận rộn trăm công nghìn việc, chắc sẽ chẳng có ấn tượng gì về cô đâu… nhỉ?

Sở Chiếu Tuyết có chút bất an, vội vã mời anh vào nhà, tự tay rót trà cho anh: “Không dám, không dám… Nếu ngài bận thì để tôi nói lại với ba tôi.”

Dung Chước khẽ nhếch khóe môi: “Không cần. Khó khăn lắm chú ấy mới cầu xin tôi một việc, đương nhiên tôi phải làm cho tốt.”

Uống xong chén trà, anh bảo Sở Chiếu Tuyết lấy máy tính bảng ra, giảng giải sơ lược một số vấn đề về công ty.

Phải thừa nhận Dung Chước là một người thầy rất xuất sắc, giọng nói không nhanh không chậm, nội dung từ cơ bản đi vào chuyên sâu.

Sở Chiếu Tuyết vốn chỉ định nghe qua loa cho có, rồi quay lại bảo ba Sở rằng mình thực sự không có hứng thú với việc quản lý công ty.

Nhưng nghe riết rồi dần dần cô lại bị cuốn vào.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)