Chương 10 - Cuộc Đời Song Sinh Nơi Cái Chết Lặng Im
“Đừng vội tạ.” Hoàng đế phẩy tay, “Tỷ tỷ ngươi xuất phủ thì được, nhưng không được về Hầu phủ, cũng không được đến chỗ ngươi. Ở ngoại ô thành trẫm có một tòa biệt trang, để nàng ta đến đó ở. Chờ dưỡng bệnh xong rồi hẵng nói.”
“Thần tuân chỉ.”
Ngày tỷ tỷ xuất phủ, Thái tử ngay cả mặt mũi cũng không thèm lộ diện.
Ta mang theo thân binh đến Phủ Thái tử, đón tỷ tỷ rời khỏi cái tiểu viện kia. Nàng mặc một chiếc áo choàng cũ, được nha hoàn dìu dắt, bước đi rất chậm. Khi đi ngang qua chính điện của Phủ Thái tử, nàng dừng bước, ngoái đầu nhìn lại.
“Đi thôi.” Ta nói.
Nàng thu hồi ánh mắt, từng bước từng bước đi ra khỏi tòa lao tù đã giam hãm nàng suốt bốn năm ròng.
Lên xe ngựa, nàng tựa lưng vào thành xe, nhắm nghiền mắt lại, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
Ta không an ủi nàng.
Có những con đường, buộc phải tự mình đi. Có những đắng cay, buộc phải tự mình nuốt lấy.
Xe ngựa ra khỏi thành, đến biệt trang Hoàng đế ban. Trang viên không lớn, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, trong sân trồng vài gốc mai, hoa đang nở rộ tuyệt đẹp.
Ta đỡ tỷ tỷ xuống xe, an bài cho nàng vào phòng.
“Tỷ cứ ở lại đây,” Ta bảo, “Thiếu gì cứ sai người đến Hầu phủ lấy.”
Nàng ngồi bên mép giường, nhìn ta, muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?”
“… Tế An,” Giọng nàng rất khẽ, “Muội từng hận ta không?”
Ta ngẫm nghĩ một chút.
“Không.”
“Thật không?”
“Thật.” Ta nói, “Ta không có rảnh để mà hận tỷ.”
Nàng ngẩn ra, rồi bật cười. Lần này nụ cười không giống lần trước, không còn sự chua xót và tự giễu cợt, ngược lại lại mang thêm vài phần thanh thản, buông bỏ.
“Cũng phải,” Nàng bảo, “Muội bận đi đánh trận, lấy đâu ra thời gian đi tính toán mấy chuyện này với ta.”
Ta nhìn nàng, chợt nhận ra người tỷ tỷ này dường như không còn giống như trước đây nữa.
Có lẽ, thứ nhốt chặt nàng chưa từng là tòa Phủ Thái tử kia, mà chính là lồng giam trong tâm trí nàng.
Nay, cánh cửa nhà giam đó đã mở rồi.
Ta lưu lại kinh thành nửa tháng, bồi bạn tỷ tỷ dưỡng bệnh, cũng cùng ngoại tổ phụ uống rượu mấy bận. Phụ thân vẫn như cũ, thấy ta chẳng biết nói gì, mẫu thân ngược lại nói nhiều hơn, lúc nào cũng lải nhải bảo ta mau chóng thành gia lập thất.
Ta chẳng thèm để ý.
Ngày ta lên đường, bệnh tình của tỷ tỷ đã khỏi quá nửa. Nàng đứng trước cổng biệt trang tiễn ta, mặc một chiếc váy áo kép mới may, sắc mặt đã hồng hào lên không ít.
“Tế An,” Nàng gọi, “Muội vẫn trở lại biên quan sao?”
“Về chứ.”
“Khi nào?”
“Ngày mai.”
Nàng im lặng một lúc, chợt nói: “Đưa ta đi cùng với.”
Ta sững sờ.
“Tỷ nói gì cơ?”
“Ta nói, mang ta đi cùng.” Nàng ngẩng đầu lên, trong đáy mắt ánh lên vệt sáng, “Ta không muốn ở lại kinh thành nữa. Muội chẳng bảo biên quan trời cao đất rộng sao? Ta… ta cũng muốn đến xem thử.”
Ta nhìn sâu vào mắt nàng, xác nhận nàng không phải đang buông lời dỗi hờn.
“Biên quan rất khổ,” Ta bảo, “Không có cẩm y ngọc thực, không có tơ trúc quản huyền, ngay cả nước uống cũng có vị chát mặn.”
“Ta không sợ.”
“Tỷ sẽ hối hận đấy.”
“Sẽ không.”
Ta nhìn nàng thêm chốc lát, chợt bật cười.
“Được.”
Đôi mắt tỷ tỷ lập tức bừng sáng.
Đêm hôm đó, ta dẫn tỷ tỷ về Hầu phủ, thưa chuyện này với phụ mẫu. Mẫu thân tại chỗ bật khóc nức nở, nói một đứa nữ nhi ở biên quan chưa đủ, nay cả hai đứa đều muốn đi, thế này chẳng phải là muốn lấy mạng bà sao. Phụ thân sa sầm mặt mũi không nói tiếng nào, nhưng cũng chẳng lên tiếng phản đối.
Ngoại tổ phụ ngồi một bên, cười ha hả vuốt râu.
“Tốt! Đều đi cả đi! Đi tới biên quan, ngoại tôn nữ của ta một đứa làm Tướng quân, một đứa làm…” Ông nghẹn lời, ngẫm nghĩ một chốc, “Làm gì nhỉ?”
“Làm tỷ tỷ.” Ta đáp.
Ngoại tổ phụ cười to sảng khoái.
Đầu xuân năm thứ hai, ta dẫn tỷ tỷ bước lên con đường hướng về phía Tây.