Chương 9 - Cuộc Đời Nửa Kiếp Mượn Hình
Ta bị hắn vây trong lòng, ngay cả hơi thở cũng rối loạn, trước mắt chỉ còn ánh nến chập chờn và hơi thở nóng bỏng của hắn.
“Nhìn ta.”
Hắn nắm cằm ta, ép ta ngẩng mắt.
Trong đôi mắt ấy toàn là ta, từ đè nén đến mất khống chế, như đồng hoang cháy suốt cả mùa, cuối cùng đợi được một trận gió.
Đầu tim ta run lên, vừa muốn quay đầu thì lại bị hắn hôn giữ.
Lần này càng sâu hơn.
Như thể nhất định phải hôn tan hết những uất ức nhiều năm qua của ta từng tấc một mới chịu thôi.
Ta bị hôn đến đuôi mắt đỏ lên, ngón tay vô lực bám lấy vai hắn, cả người mềm xuống.
Nhưng động tác ôm ta của hắn rất vững, như ôm một báu vật khó khăn lắm mới có được.
Không biết dây áo đã tản ra từ khi nào.
Có gió lùa qua khe cửa sổ, rồi rất nhanh bị màn trướng gom lại.
Ánh nến soi bóng người chồng lên nhau, lúc sáng lúc tối.
Ta chỉ cảm thấy eo bị siết chặt, cả người liền bị hắn bế ngang lên.
“Cố Sanh…”
Ta giật mình, theo bản năng túm chặt vạt áo hắn.
Hắn cụp mắt nhìn ta, cảm xúc trong đáy mắt nồng đậm đến dọa người, nhưng vẫn nhớ hạ giọng dỗ ta.
“Đừng sợ.”
“Là ta.”
Hai chữ này rơi xuống, chẳng biết vì sao, trái tim vốn căng chặt của ta vậy mà thật sự từng chút thả lỏng.
Giường mềm mại, mang theo hương sạch sẽ như vừa phơi dưới nắng.
Khi hắn cúi người đè xuống, trước tiên hôn giữa mày ta, rồi hôn đuôi mắt ta, cuối cùng men theo sống mũi rơi xuống khóe môi.
Như một trận an ủi nhẫn nại đến cực điểm.
Nhưng trong sự an ủi ấy, rõ ràng lại giấu khát vọng hắn đã đè nén rất lâu.
Ta bị hắn hôn đến toàn thân mềm nhũn, đầu ngón tay run rẩy đẩy hắn.
“Đèn… đèn còn sáng.”
Hắn khựng lại một chút, vậy mà thấp giọng cười.
“Sáng thì sao?”
“Ta muốn nhìn nàng.”
Một câu ấy nóng đến cổ ta cũng đỏ bừng.
Ta thật sự chống đỡ không nổi, dứt khoát đưa tay che mắt hắn.
Lòng bàn tay vừa phủ lên đã bị hắn nắm lấy, kéo xuống ấn bên gối.
“Phu nhân.”
Giọng hắn càng khàn.
“Nàng còn động nữa, ta thật sự sẽ ức hiếp nàng đấy.”
Khoảnh khắc ấy, tim ta đập như sắp văng khỏi lồng ngực.
Nhưng ngay sau đó, rốt cuộc hắn vẫn giơ tay tắt đèn trước.
Trong phòng đột nhiên tối xuống, chỉ còn một ngọn nến đỏ cách màn trướng hắt vào thứ ánh sáng mờ ám.
Ta còn chưa kịp thở phào, đã cảm thấy hắn lại cúi người xuống, hơi thở dán bên cổ, kéo theo từng cơn run rẩy dày đặc.
Chuyện sau đó, ta nhớ không thật rõ.
Chỉ nhớ hắn luôn ôm ta, không cho ta trốn, cũng không cho ta vùi mặt đi.
Khi ta đ /au đến mắt ươn ướt, hắn liền thấp giọng dỗ dành.
Khi ta chịu không nổi cắn lên vai hắn, hắn cũng mặc ta, ngay cả mày cũng không nhíu.
Đến cuối cùng, sắc trời ngoài cửa sổ như đã hơi trắng.
Hắn cuộn ta vào lòng, từng cái từng cái vuốt lưng ta, giọng vẫn còn mang theo khàn đục chưa tan.
“Ngủ đi.”
“Sau này đều không cần sợ nữa.”
Ta mơ mơ màng màng nép trong ngực hắn, nghe từng nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ ấy, bỗng cảm thấy mình như thật sự đã bước ra khỏi giấc mộng cũ dài đằng đẵng và đắng chát kia.
Khi tỉnh lại, đã gần đến giữa trưa.
Toàn thân ta đ /au nhức mềm nhũn, ngay cả nhấc tay cũng tốn sức.
Vị trí bên cạnh lại trống không.
Ta ngẩn ra, đang định chống người ngồi dậy thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
Cố Sanh bưng cháo nóng đi vào, thấy ta tỉnh rồi, bước chân lập tức nhanh hơn.
“Đừng động.”
Hắn đặt đồ xuống, vươn tay đỡ ta tựa cho vững, lại nhét một chiếc gối mềm sau eo ta.
Động tác thuần thục như đã luyện qua vô số lần.
Mặt ta nóng lên, nhỏ giọng hỏi:
“Ngươi dậy từ lúc nào?”
“Dậy lâu rồi.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt lướt qua cổ ta, trong mắt có chút ý cười sáng rõ.
“Phu nhân ngủ say, ta không nỡ gọi.”
Ta theo ánh mắt hắn phản ứng lại, lập tức càng xấu hổ, vội kéo chăn lên cao hơn.
Hắn nhịn cười, thổi cháo cho ấm rồi đưa đến bên môi ta.
“Ăn chút trước đã.”
Ta vốn muốn tự nhận lấy, nhưng tay vừa nâng lên đã đ /au mỏi đến rụt về.
Cố Sanh nhướng mày.
“Bây giờ biết hậu quả của việc cậy mạnh rồi?”
Ta trừng hắn một cái.
Hắn lại chẳng tránh chút nào, ngược lại cúi người hôn lên môi ta một cái.
“Trách ta.”
“Tối qua không kiềm chế được.”
Người này sao sau khi thành thân, da mặt lại dày hơn tường thành thế này.
Tai ta nóng bừng, dứt khoát quay mặt đi không để ý hắn.
Hắn liền từng thìa từng thìa đút cháo cho ta.
Ăn được một nửa, bên ngoài có người khẽ ho một tiếng.
Là ma ma bên cạnh Cố lão tướng quân.
“Thiếu tướng quân, lão tướng quân sai lão nô đến hỏi một câu, thiếu phu nhân đã dậy chưa? Hôm nay còn phải vào cung tạ ơn đấy.”
Ta cứng đờ.
Suýt nữa quên mất chuyện này.
Cố Sanh lại rất ung dung, nhàn nhạt đáp một câu:
“Biết rồi.”
Đợi người đi rồi, hắn mới quay đầu nhìn ta.
Ta hơi sốt ruột.
“Đều tại ngươi.”
“Nếu lát nữa ở trong cung thất lễ——”
“Sẽ không.”
Hắn vươn tay nhéo nhéo mặt ta, thấp giọng nói:
“Có ta ở đây.”
Chẳng biết vì sao, ba chữ này của hắn luôn có thể khiến lòng ta yên ổn.
Vào cung tạ ơn rất thuận lợi.
Hoàng hậu nương nương gặp ta, còn đặc biệt giữ ta lại nói vài câu.
Bà nhìn sợi dây nhỏ mộc cận trên cổ tay ta, bỗng cười.
“Nghe nói đứa trẻ Cố Sanh này từ nhỏ đã bướng bỉnh.”