Chương 11 - Cuộc Đời Mất Con

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuối cùng, qua một kênh đặc biệt, vòng vèo hồi lâu anh mới biết được rằng, trước khi rời đi, Lâu Tâm Nguyệt đã chủ động liên hệ lại và nhận lời mời của tổ chức Bác sĩ Không Biên giới.

Dấu vết cuối cùng của cô, chỉ về nơi đóng quân tạm thời của tổ chức ấy ở một khu vực chiến loạn nào đó.

Bác sĩ Không Biên giới… đó là con đường mà cô từng mơ ước, nhưng vì anh mà hết lần này đến lần khác đành bỏ lỡ.

Tịch Cạnh đứng trong căn nhà trống rỗng, lần đầu tiên cảm thấy nơi này rộng lớn đến đáng sợ, lạnh buốt đến thấu xương.

Trong không khí dường như vẫn còn vương lại mùi hương nhàn nhạt trên người cô, thứ khiến anh thấy an tâm, nhưng rất nhanh thôi cũng sẽ bị nỗi cô đơn lạnh lẽo nuốt chửng.

Anh nhớ đến gương mặt trắng bệch của cô lúc sảy thai, nhớ đến những ngón tay run rẩy của cô khi phát hiện ra di thư, nhớ đến ánh mắt trống rỗng của cô khi bị bỏ lại trên đường cái, nhớ đến lúc cô để lại tờ giấy ghi chú này, hẳn đã mang theo một sự quyết tuyệt khắc sâu tận xương tủy như thế nào.

Tim anh truyền đến một cơn đau quặn sắc nhọn.

Đây không phải kết cục mà anh đã tính trước.

Anh chưa từng nghĩ, Lâu Tâm Nguyệt sẽ thật sự rời đi, bằng một cách dứt khoát và triệt để như vậy, như thể muốn xóa sổ hoàn toàn anh khỏi cuộc đời cô.

Anh vốn cho rằng “trách nhiệm”, “bù đắp”, “sắp xếp” của mình, lúc này xem ra, nực cười và tàn nhẫn đến nhường nào, đúng là tự cho mình là đúng.

“Tâm Nguyệt…” Anh khẽ gọi vào không trung, đáp lại chỉ có sự im lặng.

Chương 8

Lâu Tâm Nguyệt rời đi, như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ tưởng chừng yên ả, khiến cuộc sống và trong lòng Tịch Cạnh dậy lên những gợn sóng hỗn loạn kéo dài không dứt.

Bề ngoài, anh vẫn là vị chỉ huy đặc chiến lạnh lùng, quyết đoán, ra lệnh là phải tuân theo, huấn luyện, nhiệm vụ, bố trí, mọi thứ vẫn diễn ra đâu vào đấy.

Nhưng chỉ có bản thân anh biết, có vài thứ đã khác rồi.

Anh sẽ thất thần.

Trong cuộc họp phân tích chiến thuật, nghe cấp dưới báo cáo, trước mắt anh bỗng chợt hiện lên dáng vẻ Lâu Tâm Nguyệt ngồi trước bàn đọc sách lặng lẽ, ánh nắng rơi lên nửa bên mặt cô, hàng mi đổ xuống một mảng bóng nhỏ dưới mắt.

Khi đó anh thấy tháng năm yên bình, là điều hiển nhiên.

Nghĩ lại mới thấy, lúc ấy cô đang đọc sách gì?

Cô có từng vì giấc mơ đã phải từ bỏ vì anh mà âm thầm đau lòng không? Còn anh thì chưa từng hỏi.

Anh sẽ theo bản năng nhìn sang bên cạnh.

Trước khi ra nhiệm vụ, lúc kiểm tra trang bị, anh sẽ quen tay sờ vào túi áo, nơi trước đây lúc nào cũng có kẹo ngậm làm dịu cổ họng và băng cá nhân mà Lâu Tâm Nguyệt nhét cho anh, cô nói anh hô khẩu lệnh nhiều dễ khàn giọng, huấn luyện thì hay va chạm.

Bây giờ trong túi trống rỗng chẳng còn gì.

Đêm khuya trở về nhà, không còn ngọn đèn nào chờ anh, không còn bữa khuya được hâm nóng trong nồi, cũng không còn bóng dáng mềm mại cuộn mình trên sofa chờ anh đến ngủ quên.

Chỉ còn một căn phòng lạnh lẽo.

Anh bắt đầu thường xuyên nhớ lại những chi tiết trong năm năm hôn nhân trước đây bị mình bỏ qua.

Cô học nấu những món anh thích cho anh, tay bị phỏng phồng rộp cũng không nói;

Mỗi lần trước khi anh đi làm nhiệm vụ, cô đều lặng lẽ giúp anh thu dọn hành lý, còn bỏ vào ngăn trong một lá bùa bình an do chính cô viết;

Cô luôn ghi nhớ từng câu anh buột miệng nói ra…

Còn anh, đã đáp lại cô cái gì? Một bức di thư đầy tính toán? Hết lần này đến lần khác vì Lâm Tú Thanh mà bắt cô nhường nhịn? Thậm chí vào thời khắc sinh tử, còn theo bản năng chọn người khác?

Lâm Tú Thanh rất nhanh đã nhận ra sự bất thường của anh.

Là nhân viên y tế đi theo đội, lại còn là người “biết rõ gốc rễ”, cô quan sát anh rất tinh tế.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)