Chương 4 - Cuộc Đời Không Chỗ Đứng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chiều hôm đó, bà Trần hàng xóm cũ gọi điện cho tôi.

“Tố Lan à, tôi nghe nói khu đường Hồng Kỳ các cô sắp giải tỏa?”

“Đúng.”

“Căn nhà cũ của cô chắc được bồi thường không ít nhỉ?”

“Vẫn chưa chốt đâu.”

“Ôi, tôi nói cô nghe, căn nhà của nhà lão Lý mới một trăm hai mươi mét vuông, nghe nói được bồi thường gần bốn triệu đấy! Căn của cô lớn hơn ông ấy nhiều…”

“Bà Trần, không nói nữa nhé, bên tôi có việc.”

Cúp máy, trong lòng tôi chùng xuống.

Tin tức không giấu được.

Loại chuyện này lan truyền giữa hàng xóm láng giềng còn nhanh hơn tốc độ ánh sáng. Nếu bị ba đứa con của tôi biết…

Quả nhiên.

Tối hôm đó, Chu Kiến Quân gọi điện tới.

“Mẹ, con nghe người ta nói đường Hồng Kỳ sắp giải tỏa rồi?”

“Ai nói?”

“Hàng xóm bà Trần, bà ấy thấy con trên vòng bạn bè nên tới nói với con. Nói căn nhà cũ của ông ngoại có thể được bồi thường mấy triệu?”

“Chuyện căn nhà mẹ tự xử lý.”

“Mẹ, căn nhà đó là ông ngoại để lại cho mẹ, con biết. Nhưng mấy triệu đấy, một mình mẹ xử lý thế nào? Lỡ bị lừa…”

“Sẽ không.”

“Mẹ, hay là thế này, mẹ đưa tài liệu đó cho con, con giúp mẹ bàn với bên giải tỏa…”

“Không cần.”

“Mẹ…”

“Kiến Quân, mẹ nói không cần.”

Giọng điệu của nó thay đổi.

“Mẹ, có phải mẹ có ý kiến với bọn con không?”

“Mẹ có ý kiến với ai cũng không ảnh hưởng tới việc mẹ xử lý chuyện của mình.”

“Khoản tiền giải tỏa đó…”

“Là của mẹ.”

“Con không phải muốn cướp…”

“Tốt nhất là không phải.”

“Mẹ!”

“Không có chuyện gì khác thì mẹ cúp máy.”

Cúp máy xong, tôi lập tức gửi tin nhắn cho luật sư Triệu: “Luật sư Triệu, chuyện bồi thường giải tỏa, bất kỳ ai tới hỏi, bao gồm cả người tự xưng là con trai tôi, đều không được tiết lộ bất kỳ thông tin gì.”

Luật sư Triệu trả lời ngay: “Đã nhận, bà Chu yên tâm.”

Mười một giờ tối hôm đó, Chu Kiến Quốc cũng gọi điện tới.

“Mẹ, Kiến Quân nói với con chuyện đường Hồng Kỳ rồi.”

“Ừ.”

“Mẹ, căn nhà đó rốt cuộc được bồi thường bao nhiêu?”

“Mẹ nói rồi, mẹ tự xử lý.”

“Mẹ, con không phải thèm tiền của mẹ…”

“Vậy con gọi cuộc điện thoại này làm gì?”

“Con… con là quan tâm mẹ…”

“Từ ngày mẹ không tìm được chỗ ở đến bây giờ, con tổng cộng gọi cho mẹ bốn cuộc. Ba cuộc trước, một lần bảo mẹ tới ở chỗ em con, một lần để vợ con tìm mẹ mượn tiền, một lần nói mẹ không nên có thái độ xấu với vợ con. Bây giờ là lần thứ tư. Con nói mẹ nghe, con quan tâm ở đâu?”

Trong điện thoại im lặng một hồi.

“Mẹ, mẹ nói như vậy làm con rất khó xử…”

“Kiến Quốc, mẹ nói rõ với con. Khoản bồi thường giải tỏa đó là của mẹ, không liên quan gì tới các con. Con và em con mỗi đứa đã nhận một căn nhà rồi, thứ các con cầm đi là toàn bộ tiền tiết kiệm của mẹ. Bây giờ dưới tên mẹ còn một tài sản, mẹ muốn giữ lại cho chính mình.”

“Mẹ…”

“Vậy thôi. Ngủ ngon.”

Sáng sớm hôm sau, tôi đang ăn sáng ở nhà Lưu Quế Lan, chuông cửa vang lên.

Lưu Quế Lan đi mở cửa, lúc quay lại sắc mặt rất khó coi.

“Tố Lan, con trai cả và con trai út của em đều tới.”

Tôi đặt đũa xuống, đi ra phòng khách.

Chu Kiến Quốc và Chu Kiến Quân đứng song song ngoài cửa.

Kiến Quốc mặc áo sơ mi, trong tay xách một túi trái cây và một thùng sữa.

Kiến Quân hai tay trống không.

“Mẹ.” Hai người đồng thanh gọi một câu.

“Vào đi.”

Bọn họ ngồi xuống sô pha, Kiến Quốc đặt trái cây và sữa lên bàn trà.

“Dì Quế Lan, vất vả dì chăm sóc mẹ cháu.”

Lưu Quế Lan hừ lạnh một tiếng, quay người vào bếp.

“Mẹ, mẹ ở đây… điều kiện cũng tệ quá.” Kiến Quân nhìn quanh bốn phía.

“Còn hơn ngủ ngoài đường.”

Hai người đều không nói gì nữa.

“Có chuyện gì thì nói đi.”

Kiến Quốc mở miệng trước.

“Mẹ, về căn nhà đường Hồng Kỳ…”

“Mẹ nói rồi, không bàn.”

“Mẹ, mẹ nghe con nói hết. Bọn con không đến đòi tiền. Con và Kiến Quân đã bàn rồi, căn nhà đó là ông ngoại để lại cho mẹ, mẹ xử lý thế nào là quyền tự do của mẹ. Hôm nay bọn con tới, chủ yếu là muốn xin lỗi mẹ.”

Tôi nhìn nó.

“Thời gian trước đúng là con làm không đúng, không nên đẩy qua đẩy lại. Mẹ là mẹ con, nhà của con chính là nhà của mẹ.”

Kiến Quân cũng gật đầu.

“Mẹ, con cũng không đúng. Con không nên lấy cớ mẹ vợ con sắp tới.”

“Vậy rốt cuộc mẹ vợ con đã tới chưa?”

“Tới rồi.”

“Vậy chẳng phải đúng rồi sao, cũng không tính là cớ.”

“Mẹ…”

“Hôm nay các con tới, xin lỗi xong rồi, sau đó thì sao?”

Hai người nhìn nhau.

Kiến Quốc hít sâu một hơi.

“Mẹ, mẹ chuyển về ở với con đi. Phòng của Tiểu Bảo không sửa nữa, để mẹ ở.”

Theo lý mà nói, tôi nên cảm động.

Nhưng tôi đã dọn ra ngoài gần một tháng rồi.

Một tháng này, không có ai tới thăm tôi.

Hôm nay đột nhiên tới, là vì xin lỗi sao?

Là vì khoản tiền giải tỏa đường Hồng Kỳ kia.

“Không chuyển.”

“Mẹ…”

“Mẹ chuẩn bị tự thuê nhà ở.”

“Mẹ ở một mình?”

“Mẹ sáu mươi hai, không phải tám mươi hai.”

“Nhưng lương hưu của mẹ…”

“Đủ dùng.”

“Mẹ, có phải mẹ cũng nên nói với bọn con chuyện giải tỏa kia không…”

Tôi nhìn Kiến Quân một cái, nó lập tức ngậm miệng.

“Chuyện này mẹ nói lần cuối. Căn nhà đường Hồng Kỳ là của mẹ, tiền bồi thường là của mẹ, mẹ tiêu thế nào là chuyện của mẹ. Mỗi đứa các con đã cầm một căn nhà hơn ba triệu rồi, mẹ không nợ các con.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)