Chương 16 - Cuộc Đời Không Chỗ Đứng
“Tố Lan, mấy năm nay tôi đầu tư một chút, trong tay có ít tiền dư. Tôi muốn làm một việc, thành lập một quỹ chuyên giúp các công nhân nghỉ hưu năm xưa của nhà máy dệt. Cô có muốn tham gia không?”
“Tham gia thế nào?”
“Không cần bỏ tiền. Cô làm cố vấn là được. Giúp liên hệ những đồng nghiệp cũ, tìm hiểu tình hình của họ, xem ai cần giúp.”
“Cái này được.”
“Tốt! Vậy chúng ta tìm thời gian nói kỹ.”
Tôi không ngờ sau khi nghỉ hưu, mình còn có thể làm vài chuyện có ý nghĩa.
Mấy tháng tiếp theo, tôi giúp Vương Đức Thắng liên hệ hơn ba mươi đồng nghiệp cũ năm xưa.
Có người đã chuyển nhà, có người sức khỏe không tốt, có người sinh hoạt khó khăn.
Tên quỹ là “Quỹ Quan Ái Dệt May Hồng Kỳ.”
Đợt đầu phát mười hai khoản cứu trợ, mỗi khoản từ một vạn đến ba vạn.
Có một đồng nghiệp cũ tên Lưu Mạnh Anh, năm đó là tổ trưởng xưởng kiểm tra, bị tai biến liệt nửa người ba năm rồi, con cái không chăm, dựa vào trợ cấp thấp để sống.
Tôi đích thân tới thăm bà ấy.
Ngồi trong căn phòng vừa nhỏ vừa tối của bà ấy, tôi nhớ tới bản thân một năm trước.
“Mạnh Anh, tình hình của cô, quỹ có thể giúp cô xin một khoản cứu trợ y tế.”
Bà ấy nắm tay tôi, khóc không nói nên lời.
Từ nhà Lưu Mạnh Anh đi ra, trong lòng tôi có một cảm giác khó tả.
Không phải buồn bã, không phải thương hại.
Mà là một loại may mắn, may mắn vì tôi vẫn còn năng lực giúp người khác.
Nếu ban đầu tôi thật sự chia tiền giải tỏa cho hai con trai, bây giờ có lẽ tôi cũng giống Lưu Mạnh Anh, ngồi trong căn phòng tối đợi người khác tới giúp mình.
Mùa thu đến.
Sinh nhật sáu mươi ba tuổi của tôi sắp tới.
Tiểu Huệ hỏi tôi trước: “Mẹ, sinh nhật năm nay muốn tổ chức thế nào?”
“Không cần tổ chức.”
“Không được, nhất định phải tổ chức.”
Ngày sinh nhật, Tiểu Huệ dẫn Điềm Điềm tới.
Kiến Quân và Trần Nhụy tới, bụng Trần Nhụy đã lộ rõ.
Kiến Quốc cũng tới. Một mình.
Năm người lớn một đứa trẻ, chen chúc trong phòng khách tám mươi sáu mét vuông của tôi.
Trên bàn là đồ ăn Tiểu Huệ làm.
Điềm Điềm nâng một chiếc bánh kem đi ra.
“Chúc bà ngoại sinh nhật vui vẻ!”
Trên bánh cắm hai cây nến số. Sáu và ba.
“Bà ngoại ước đi!”
Tôi nhắm mắt lại.
Ước một điều.
Không phải ước bọn họ đối tốt với tôi.
Mà là ước cho chính mình, mỗi ngày tiếp theo đều sống vì bản thân.
Mở mắt ra, tôi thổi tắt nến.
Kiến Quốc nâng tách trà.
“Mẹ, sinh nhật vui vẻ. Một năm nay, con nghĩ rất nhiều, cũng nghĩ thông rất nhiều. Trước kia là con không đúng.”
Kiến Quân cũng nâng cốc.
“Mẹ, sinh nhật vui vẻ. Số tiền nợ mẹ con sẽ trả hết, trả hết rồi cũng sẽ tiếp tục đưa mẹ.”
Tiểu Huệ nâng cốc.
“Mẹ, sau này con không đi nữa. Con sẽ ở bên cạnh mẹ.”
Tôi nâng cốc, lần lượt chạm với bọn họ.
“Đừng nói mấy lời sến súa nữa. Ăn đi.”
Tối hôm đó, sau khi bọn họ đều đi, tôi dọn bàn.
Tôi phát hiện ở góc bàn có một phong bì.
Không ký tên.
Mở ra xem, bên trong là một tấm thẻ và một tờ giấy.
Trên giấy viết: “Mẹ, đây là thẻ quỹ nhà ở của con, bên trong có hơn bốn vạn, mật khẩu là sinh nhật của mẹ. Để ở chỗ mẹ giữ. Kiến Quốc.”
Tôi cầm tấm thẻ đó nhìn rất lâu.
Thẻ quỹ nhà ở.
Bây giờ tất cả tài sản của nó, đại khái cũng chỉ có từng này.
Nó không phải đưa tiền cho tôi.
Mà là đưa chút thứ còn lại duy nhất của nó vào tay tôi, bởi vì cuối cùng nó đã tin, đặt ở chỗ tôi an toàn hơn đặt ở bất cứ đâu.
Tôi bỏ thẻ vào ngăn kéo.
Ngày mai sẽ trả lại tấm thẻ này cho nó. Nó cần hơn tôi.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, tôi thừa nhận, lòng tôi đã dao động một chút.
Mùa đông đến.
Tháng mười hai, Trần Nhụy sinh.
Là một bé trai.
Kiến Quân gọi điện báo tin vui.
“Mẹ, bảy cân hai lạng, mẹ tròn con vuông.”
“Tốt.”
“Mẹ, mẹ rảnh tới bệnh viện thăm không?”
“Ngày mai mẹ tới.”
Ngày hôm sau tôi tới bệnh viện, Trần Nhụy nằm trên giường, trong lòng ôm đứa bé.
“Mẹ tới rồi.”
Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nheo kia.
“Giống con.”
“Mẹ, mẹ thấy đặt tên gì hay?”
“Các con đặt là được.”
“Bọn con nghĩ rất lâu, muốn gọi là Chu Niệm Ân. Nhớ ơn mẹ.”
Tôi lắc đầu.
“Đừng gọi tên này. Cái gì mà ân với không ân, quá nặng nề.”
“Vậy mẹ nói gọi là gì?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Gọi là Chu Hiểu An đi. Chữ An trong bình an. Một chút bình yên nhỏ bé là đủ rồi.”
“Chu Hiểu An.” Kiến Quân đọc một lần. “Nghe hay.”
Từ bệnh viện đi ra, gió lạnh táp vào mặt.
Tôi quấn chặt chiếc khăn choàng cashmere Kiến Quân tặng.
Đi trên đường, tôi nhận được điện thoại của luật sư Triệu.
“Bà Chu, có một chuyện muốn nói với bà.”
“Chuyện gì?”
“Về bản di chúc trước đó của bà, bà có muốn điều chỉnh không? Trước đó bà từng nói muốn sửa di chúc để lại một phần cho quỹ giáo dục của cháu ngoại gái. Nếu có thay đổi khác, có thể sửa bất cứ lúc nào.”
Tôi đứng bên đường nghĩ rất lâu.
“Luật sư Triệu, thêm một khoản đi. Lập cho Chu Hiểu An một quỹ giáo dục nữa. Giống Điềm Điềm, một triệu, sau mười tám tuổi được rút.”
“Được. Vậy phần còn lại?”
“Phần còn lại… vẫn quyên.”
“Tôi hiểu. Khi nào tiện để tôi hẹn bà tới ký?”
“Tuần sau đi.”
Cúp máy.
Đi ngang qua một tiệm hoa, tôi đi vào mua một bó hoa.
Hoa cẩm chướng màu hồng.
“Dì, mua tặng ai ạ?”
“Tự mua tặng mình.”