Chương 7 - Cuộc Đời Gà Mái Của Phượng Hoàng
Vương đại nương gật đầu liên tục, ôm ta vào lòng, mặt mày hớn hở.
Lý Huyền Dật nói xong liền dẫn người âm thầm rời đi, tựa như chưa từng xuất hiện.
Bên ngoài nhà lao vang lên tiếng kinh hô của nha dịch:
“Vương đại nương! Vương đại nương! Vụ án của bà đã tra rõ, là oan uổng! Mau ra ngoài đi!”
Vương đại nương như mới tỉnh mộng, cúi đầu nhìn túi bạc trong tay, rồi nhìn sang ta, lại ngó ra cửa ngục trống không.
Trên mặt bà là vẻ không dám tin.
“Tuấn Tuấn… ta… ta không phải đang nằm mơ chứ?”
Ta dụi đầu vào tay bà, khẽ kêu một tiếng “cục cục” đầy nhẹ nhàng.
Không phải mộng đâu, đại nương.
Những tháng ngày tốt đẹp của chúng ta…
Sắp đến rồi.
11
Oan khuất rửa sạch.
Vương đại nương nắm chặt túi vàng nặng trĩu do Thế tử Tĩnh Vương ban cho, như đang mộng du giữa nhân gian.
Kết cục của Lưu Nhị Mã Tử, viên tuần kiểm và chưởng quầy Tiền rất thảm hại.
Nghe nói Thế tử Lý Huyền Dật hành sự quyết đoán, lật tung tội trạng những năm qua của bọn chúng, kết án chồng chất, trực tiếp tịch thu gia sản, lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn không được trở về cố hương.
Tin tức lan khắp thôn như mọc cánh, dân làng ai nấy vỗ tay tán thưởng.
Vương đại nương cũng trở thành “nhân vật nổi danh” trong thôn.
Mọi người đều nói bà vận khí tốt, gặp được quý nhân tương trợ.
Hôm trở về, việc đầu tiên bà làm không phải là kiểm bạc, mà là xông vào bếp.
Nấu một nồi nước sôi lớn.
…Lẽ nào định giết ta?
Không không không.
Khi nước ấm dội lên lông, ta mới nhận ra bà đang tắm rửa cho ta.
“Tuấn Tuấn ngoan của ta, ở cái nơi âm u như ngục giam một ngày trời, hẳn là sợ hãi lắm rồi.”
“Trời ơi, từ nhà ta đến đại lao, xa thế kia, Tuấn Tuấn là bay tới đó sao?”
“Cháu cưng của ta vất vả rồi, còn nghĩ đến ta, bà lão này thật chẳng xứng.”
Bà vừa dùng khăn mềm lau lông cho ta, vừa đau lòng lẩm bẩm.
“Tất cả là lỗi tại ta, nếu không vì tham tiền muốn bán linh chi gì đó, đâu đến nỗi để ngươi theo ta chịu khổ như vậy.”
Ta lim dim mắt, hưởng thụ sự chăm sóc của bà.
Thực ra, ta không trách bà chút nào.
Phàm nhân ham lợi, vốn là bản tính.
Huống hồ, bà làm vậy cũng là vì cái nhà này.
Tắm xong, bà lôi từ túi vàng ra một thỏi to nhất, giấu trong ngực rồi bước ra cửa.
Ta tò mò lẽo đẽo theo sau.
Chỉ thấy bà đi thẳng tới cửa hàng thịt đầu thôn.
Vỗ bàn một cách hào sảng:
“Lấy cho ta ba cân ba chỉ thịt ba chỉ ngon nhất nhà ngươi! Thêm một bộ lòng heo nữa!”
Sau đó lại đến tiệm gạo, mua loại gạo trắng đắt nhất.
Đến tiệm vải, kéo cả tấm vải bông rực rỡ nhất.
Trên đường về, hầu như cả thôn đều chào hỏi bà.
Thái độ so với trước đây đã thân thiết hơn gấp bội.
“Chị Vương, phát tài rồi nha!”
“Đại nương, con gà Tuấn Tuấn nhà bà đúng là phúc tinh!”
Vương đại nương ngẩng cao đầu, trên mặt tràn đầy niềm tự hào, lần lượt đáp lễ.
Tối hôm ấy, chúng ta có bữa cơm thịnh soạn nhất từ trước tới nay.
Thịt kho tàu mềm tơi, thơm nức mũi.
Cơm trắng hạt nào hạt nấy căng bóng, dẻo thơm.
Bà đặc biệt gắp cho ta một tô lớn, bên trên là đầy ắp thịt ba chỉ.
“Ăn đi, công thần lớn của ta, ăn nhiều một chút!”
…Cơ mà, gà cũng ăn thịt sao?
Ta chỉ mổ lấy lệ vài miếng.
Thịt heo phàm trần chẳng có gì hấp dẫn với ta cả, không thơm bằng kê hay thảo dược mà bà thường cho ăn.
Nhưng thấy bà ăn uống vui vẻ, lòng ta cũng ấm lên.
Cơm xong, bà dưới ánh đèn dầu, bắt đầu vạch kế hoạch cho tương lai của chúng ta.
Ánh lửa lập lòe khiến khuôn mặt bà càng thêm hiền từ.
“Có số bạc này, ta sẽ sửa lại cái nhà trước. Căn nhà đất này cứ mưa là dột. Rồi mua mấy mẫu ruộng tốt, sắm thêm một con trâu khỏe. Phần còn lại thì để dành cho ngươi làm của hồi môn…”
Nói đến đây, bà đột nhiên khựng lại.
Rồi bật cười:
“Xem ta hồ đồ chưa, ngươi là một con gà, đòi gì hồi môn chứ.”
Bà lắc đầu cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.
“Nhưng mà, ta cứ coi ngươi như con gái nuôi rồi. Về sau, ngươi cứ ở với ta, đừng đi đâu hết.”
Ta lặng lẽ lắng nghe, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Làm con gái nuôi sao?
Đường đường là công chúa Phượng tộc, giờ lại làm khuê nữ cho phàm nhân.
Bà lão này thật biết chiếm tiện nghi.
Nhưng không hiểu vì sao, ta lại không thấy khó chịu chút nào.
Ngày qua ngày, cuộc sống dần ổn định.
Vương đại nương làm đúng theo kế hoạch, mời thợ làng đến, dỡ nhà đất, dựng nhà ngói tường xanh rộng rãi.
Mua mười mẫu ruộng tốt, một con trâu to khỏe.
Bà không còn phải dậy sớm cày sâu cuốc bẫm, chỉ cần chăm vườn, chăm ta, sống ung dung tự tại.
Gương mặt bà đã có lại nét tươi cười, lưng cũng thẳng hơn nhiều.
Còn ta, trở thành “thần kê” được cả thôn kính trọng.
Không ai dám nhắc tới chuyện “nấu canh gà” nữa.
Mỗi khi thấy ta, đều nghiêm cẩn cúi đầu chào một tiếng “Tuấn Tuấn đại nhân”.
Có đứa trẻ nào tinh nghịch định chạm vào lông ta, lập tức bị người nhà tát cho một phát:
“Không được động vào! Đây là thần kê đấy, lỡ làm rụng lông thì nhà mày gánh nổi không?”
Mỗi ngày ta vẫn lang thang sau núi, tìm kiếm linh vật giúp phục hồi pháp lực.
Ám vệ của Lý Huyền Dật, ta chưa từng thấy mặt, nhưng biết họ vẫn âm thầm canh chừng.
Vài lần ta cảm thấy có yêu thú xuất hiện quanh núi, không lâu sau đều bị dọn sạch.
Chắc chắn là họ ra tay.
Nhờ đó, ta yên tâm tìm kiếm kỳ trân dị bảo.
Chỉ tiếc, linh vật khó tìm.
Pháp lực của ta hồi phục vô cùng chậm chạp.
Ngoài việc cơ thể khỏe mạnh hơn, bay cao hơn, xa hơn, ta vẫn chưa thi triển nổi pháp thuật gì ra hồn.
Chút phượng hoả còn sót lại, cũng lúc có lúc không.
Nhiều khi chỉ hắt hơi, mới phun ra được hai tia lửa nhỏ.
Còn thường xuyên làm cháy ổ.
Vương đại nương vì vậy phải thay cho ta ba cái ổ bằng đá.
“Cái đứa nhỏ này, sao cứ không chịu yên với lửa thế nhỉ?”
Mỗi lần như vậy, bà lại bất đắc dĩ lắc đầu.
Ta biết làm sao!
Chính ta cũng tuyệt vọng lắm đây này!
12
Hôm ấy, nhân lúc đại nương ra trấn mua đồ ăn, ta liền vỗ cánh bay tới thác nước sau núi, muốn nhân cơ hội hấp thu chút linh khí nhạt nhòa trong hơi nước.
Nào ngờ trong ngực lại đột nhiên dâng lên cảm giác kinh hoàng, ngột ngạt không nói nên lời. Tựa hồ như là… mùi tà khí đã lâu không ngửi thấy – ma khí.
Ta hít sâu thêm lần nữa. Không sai. Quả nhiên là ma khí!
Sao có thể? Chốn sơn dã khô cằn nơi nhân giới, sao lại có ma vật hùng mạnh đến vậy?
Ta dồn sức bay lên cao, nhìn quanh tứ phía. Hừ. Phía xa xa chính là ngọn Hắc Phong Phong mà dân bản xứ gọi là “Quỷ Kiến Sầu”. Một mảng đen sì như mây mù áp đỉnh, thật sự làm người ta mất hết hứng ngắm cảnh.
Chim thú trong rừng như phát cuồng, lao đầu lao cổ chạy xuống núi, cả khu rừng hỗn loạn. Xem tình hình ấy, rõ ràng là có đại yêu ma xuất thế!
Lượng ma khí này… e là hai ám vệ của Lý Huyền Dật cũng chẳng đối phó nổi.
Ta nóng ruột như lửa đốt. Đại nương vẫn còn ở dưới núi!
Không thể chần chừ nữa. Ta dồn toàn bộ pháp lực khó khăn lắm mới tích cóp được, rót hết vào hai cánh, hóa thành một vệt lưu quang, bay về hướng thôn làng.
Bay được nửa đường, ta bỗng thấy ở chân núi, đại nương đang mang giỏ thuốc, lúi húi hái dược thảo.
Sao bà lại ở đây? Chẳng phải nói đi ra trấn sao? Chẳng lẽ lại… lên núi tìm linh dược cho ta?
Dường như bà cũng phát hiện trời âm u, liền ngẩng đầu nhìn về phía Hắc Phong Phong, trên mặt hiện rõ vẻ nghi hoặc.
Sợ cái gì thì nó tới cái đó. Sau lưng bà, trong bụi rậm có một bóng đen lướt qua.
Là một con yêu lang tu luyện thành tinh. Đôi mắt đỏ rực, nước dãi chảy ròng ròng. Nó đang khóa chặt vào đại nương hoàn toàn không đề phòng. Hiển nhiên là bị tà khí kích phát bản tính dã thú!