Chương 7 - Cuộc Đối Đầu Không Ngừng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không phải máu của em.” Tôi kéo tay anh lại, kể cho anh nghe đầu đuôi câu chuyện buổi chiều.

Sắc mặt Tạ Kinh Vũ càng lúc càng tối, tôi nói càng lúc càng nhỏ.

“Chỉ là… như vậy thôi.”

Tạ Kinh Vũ cúi đầu, rõ ràng khí thế lạnh lẽo, nhưng giọng nói lại rất khẽ:

“Trước kia em không muốn nói, anh cũng sẽ không hỏi, càng không đi điều tra.”

“Nhưng một khi em đã mở miệng nói với anh, thì anh đã cho người đi tra rồi.”

“Cố Vãn Tinh, giá mà anh gặp em sớm hơn thì tốt biết mấy.”

“Bên phía Hoắc Kỳ, dù anh có làm gì, em cũng đừng trách anh.”

Tạ Kinh Vũ ngẩng mắt lên, trong đáy mắt là nỗi buồn không che giấu được:

“Được không?”

Tôi mím môi, tim như bị ai bóp chặt từng cơn:

“Anh muốn làm gì thì làm, hỏi em làm gì. Anh là chồng em, còn anh ta thì không.”

Tạ Kinh Vũ khẽ gõ nhẹ lên chóp mũi tôi:

“Cũng còn biết nói câu có lương tâm đấy.”

Vài ngày sau, tôi mới biết cái “làm gì đó” mà Tạ Kinh Vũ nói… là gì.

Chương 9

Vì tần suất Hoắc Kỳ làm phiền tôi không còn nhiều như trước nữa.

Tính sơ sơ, tôi đã chặn hơn mấy chục số điện thoại của anh ta.

Anh ta vẫn thường xuyên gửi tin nhắn thật dài, rồi sau đó…

Tạ Kinh Vũ lại phát bệnh “nghiện diễn xuất”, bắt đầu bắt chước đọc theo giọng điệu của anh ta, vừa buồn cười vừa vô nghĩa.

Rồi lắc đầu chê bai:

“Chồng cũ của em đúng là rác rưởi, viết văn dài thế cũng chẳng có tác dụng gì với Vãn Tinh nhà anh.”

Ừ, đó là kết luận từ trải nghiệm thực tế của Tạ Kinh Vũ.

Tôi thật ra không thích kiểu tâm tình dài dòng, tôi thích hành động rõ ràng hơn.

Nên dù đôi khi Tạ Kinh Vũ làm tôi giận, anh ấy sẽ xin lỗi, rồi yêu tôi — theo cách rất mạnh mẽ.

Cách đó tốt hơn nhiều so với việc tôi cứ ôm mớ cảm xúc giấu trong lòng.

Tạ Kinh Vũ chính là hình mẫu hoàn hảo trong mọi tưởng tượng của tôi về một người yêu.

Vì vậy tôi nói:

“Chồng à, mình sinh con đi.”

“Vợ à, để vài năm nữa nhé, anh vẫn muốn tận hưởng thế giới hai người với em hơn.”

Nên khi một tháng sau, tôi phát hiện mình đã mang thai, Tạ Kinh Vũ tức đến mức bùng nổ.

“Em muốn có con đến vậy sao?”

Tôi gật đầu.

“Cố Vãn Tinh, sau này nếu chỉ được chọn giữa con và anh, em chọn ai?”

Tôi không trả lời. Câu đó… sao mà chọn được.

Không thể cả hai luôn sao?

“Cố Vãn Tinh, nói là chọn anh đi!”

Nhưng lúc này, dỗ dành ông bố đang ghen mới là việc cấp thiết.

Tôi liền dịu giọng an ủi:

“Chọn anh. Em mãi mãi yêu anh nhất.”

Sau buổi khám thai, bên đường có một quán ăn vặt đang hot trên mạng, xếp hàng rất dài.

Tôi bỗng dưng rất muốn ăn, liền nũng nịu bắt Tạ Kinh Vũ xếp hàng giùm.

Tôi đứng chờ cách đó không xa, thấy anh bị không ít cô gái bắt chuyện.

Nhưng anh vẫn cố tình giữ khoảng cách, đồng thời khéo léo đưa tay khoe chiếc nhẫn cưới.

Vừa dịu dàng vừa lịch thiệp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)