Chương 3 - Cuộc Đời Của Những Thiên Kim
“Con gái ta đã chết từ năm năm tuổi rồi, nó không phải con gái ta, nó là kẻ giả mạo.
“Ta sẽ đưa nó đi, tìm cho nó một mối hôn sự cách kinh thành ngàn dặm, để nó cả đời không thể trở về.
“Như vậy cũng coi như trọn vẹn duyên phận mẹ con giữa chúng ta.”
Vừa dứt lời.
Tấm bình phong phía sau bà ầm ầm đổ xuống.
Lộ ra khuôn mặt âm u như người chết của Tống Uyển.
Dì hoảng sợ giật bắn người.
Ngã ngồi xuống đất.
Khi nhìn thấy khuôn mặt giống mình như đúc của Tống Uyển.
Bà như bị sét đánh, không còn cách nào tự lừa mình nữa.
“A Uyển… A Uyển… con gái của ta…”
Mẫu thân đột ngột quay đầu, nhìn ta chằm chằm đầy khó tin.
“Ngươi gọi ta và dì ngươi tới đây, chính là vì cảnh này?!
“Ngươi! Sao ngươi có thể độc ác đến vậy, cố ý giăng bẫy lừa chúng ta đến đây để trả thù ta và dì ngươi!”
Bà lao lên.
Lại giơ tay định đánh ta.
Ta lập tức rút trâm cài tóc, đâm xuyên lòng bàn tay bà.
Bà đau đớn gào lên.
Ta lạnh lùng nói:
“Ta trả thù các người thì đã sao? Chẳng lẽ mang thân phận nữ nhi thì ta phải nhẫn nhục chịu đựng mọi ấm ức, sau đó còn phải cảm kích các người sao?
“Ta dùng sáu năm mới hiểu rõ, người không xứng làm mẫu thân.
“Cũng dùng sáu năm để hạ quyết tâm, nhất định phải khiến các người sống không yên ổn.
“Luân thường đạo lý gì chứ? Cha mẹ đã không hiền từ, không yêu thương con cái, dựa vào đâu lại yêu cầu con cái phải hiếu thuận nghe lời!”
Sự trả thù của ta.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
6
Dì đỏ hoe mắt, lảo đảo chạy về phía Tống Uyển.
Nhưng khi nhìn thấy những nốt ban đỏ trên cổ và tay nàng, bà sợ hãi dừng bước.
“Con… con sao vậy?”
Tống Uyển cắn môi, túm chặt lấy tay bà.
“Mẫu thân, người không nhớ con sao? Người sợ con à? Vì sao lại sợ con? Vì con mắc loại bệnh bẩn không chữa khỏi được sao?”
Dì sững người, lập tức hất mạnh tay nàng ra.
Nhanh chóng và vô tình như đang hất một thứ bẩn thỉu.
“Con… con nói gì? Con mắc bệnh gì? Con… sao con có thể làm ra chuyện không biết liêm sỉ, khiến gia tộc mất mặt như vậy!”
Tống Uyển cười đến rơi nước mắt.
“Người ghét bỏ con?
“Người là mẫu thân ruột của con.
“Vậy mà người ghét bỏ con?
“Mẫu thân, người thật sự không hề đau lòng vì con chút nào sao?!”
Nàng định nắm tay dì nhưng bị dì tránh đi.
Nàng loạng choạng ngã xuống đất rồi ngất lịm.
Vương Hành vội vàng bế nàng lên.
Trước khi đi còn không quên nói với ta:
“Tống Hà Nguyệt, cứ chờ hưu thư của ta đi!”
Mẫu thân lạnh lùng nói:
“Đều do ngươi tự chuốc lấy. Bây giờ đến phu quân cũng không cần ngươi nữa, ta xem ngươi còn chỗ nào dung thân!”
Dì suy sụp, giơ tay định đánh ta.
“Tống Hà Nguyệt, ta nuôi ngươi chín năm, rốt cuộc ta có lỗi gì với ngươi mà ngươi phải trả thù ta như vậy!
“Ngươi lại dùng chính con gái ruột của ta để trả thù ta!
“Ngươi rõ ràng biết nó là vết thương đau nhất trong lòng ta!”
Ta không né, cũng không tránh.
“Đánh đi.
“Chỉ cần cái tát này của bà hạ xuống.
“Ta bảo đảm chưa đến nửa canh giờ, tin tức thiên kim ruột thất lạc của Bình Viễn Hầu phủ được tìm thấy sẽ truyền khắp đầu đường cuối ngõ.
“Ta sẽ để tất cả mọi người biết nàng từng ở thanh lâu.”
Bàn tay dì cứng đờ giữa không trung.
Nước mắt hoảng hốt rơi xuống, nhưng bà thế nào cũng không dám giáng cái tát xuống mặt ta.
“Ngươi… sao ngươi có thể nói ra những lời như vậy!
“Ngươi uy hiếp ta! Ngươi dám uy hiếp ta!
“Ngươi dùng chuyện khiến hai nhà mất hết mặt mũi để uy hiếp ta!”
Bà tuyệt vọng lên án ta.
Cứ như ta mới là kẻ khiến bà chịu tổn thương sâu sắc nhất.
Bà nhào vào lòng mẫu thân ta, khóc lóc thảm thiết.
“Chị, nó lại hận muội đến vậy! Nó hận muội!
“Nó vậy mà dùng A Uyển để trả thù chúng ta!
“Nó muốn hủy cả đám trẻ của hai nhà chúng ta!”
Mẫu thân nhìn ta.
Sau một hồi cân nhắc, thái độ của bà dịu xuống.
“Ta biết ngươi hận ta, nhưng ta cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ.”
Ta bật cười, chặn hết những lời còn lại của bà.
“Nói thật cho người biết, nỗi khổ của người chẳng liên quan gì đến ta. Cho dù người chết đi, ta cũng vui.
“Bớt dùng những lời này khiến ta ghê tởm.
“Ta biết người định lấy những huynh đệ tỷ muội vô tội của hai nhà ra để bịt miệng ta.
“Nhưng ta nói cho người biết.
“Thanh danh hai phủ cũng được, những đứa con khác của người cũng được, những đứa con khác của dì cũng được.
“Ta chẳng có tình cảm gì với họ cả, họ sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến ta.
“Đừng mong lấy tình cảm ra để ép ta ngậm miệng.”
Trước ánh mắt kinh ngạc của bà, ta tiếp tục:
“Nếu là người, ta nên tự kiểm điểm xem hai nhà các người đã đối xử với ta tệ đến mức nào.
“Tệ đến mức không có lấy một người có thể dựa vào chút tình cảm với ta mà nói được một câu.”
Mẫu thân im lặng.
Sau đó thẹn quá hóa giận hỏi:
“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu ngậm miệng, để chuyện của A Uyển vĩnh viễn mục nát trong bụng?”
Ta nở nụ cười chân thành nhất với bà.
“Đưa tiền.
“Nếu tình cảm không bịt được miệng ta, vậy chỉ có tiền mới bịt được.”
Sau khi gả cho Vương Hành.
Ta bắt đầu quản lý việc nội trợ trong Quốc Công phủ.
Lúc ấy ta mới biết.
Những gia đình quyền quý có địa vị cao như vậy.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng