Chương 8 - Cuộc Đời Của Một Nữ Tử Chất Phác

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hắn không còn gặp trưởng tỷ.

Chỉ đứng dưới hành lang, từ rất xa nhìn ta.

Muốn nói lại thôi, tình ý trong mắt đậm đến mức gần như tràn ra.

Nhưng ta chưa từng để ý hắn lần nào.

Ta sợ hắn.

Cũng ghét hắn.

Khi trước chưa nhận ra ta, trong mắt hắn ta là Nhị cô nương Thẩm gia tham tiền keo kiệt, tay chân không sạch sẽ.

Bây giờ nhận ra ta là người trong chùa Bạch Mã, hắn lại cảm thấy chỗ nào của ta cũng tốt.

Nhưng ta không phải một món đồ cũ mà hắn nhận nhầm rồi có thể quay lại lấy về.

Sau khi bị từ hôn, thanh danh trưởng tỷ hoàn toàn hỏng.

Ngày ngày tỷ ấy khóc trong phòng.

Lúc thì đập đồ.

Lúc thì tuyệt thực.

Thỉnh thoảng lại làm ầm lên đòi treo cổ, nhưng chưa từng thật sự xảy ra chuyện gì.

Phụ thân mẫu thân oán ta.

Khi mẫu thân tới gặp ta, trong mắt bà đầy tơ máu.

“Ấu Nghi, bây giờ con đã được như ý rồi.”

“Nửa đời sau của trưởng tỷ con đều bị con hủy rồi!”

Ta không nói.

Ngụy ma ma lại lạnh giọng:

“Thẩm phu nhân cẩn thận lời nói.”

“Người hủy Đại tiểu thư Thẩm gia là chính nàng ta mạo danh lừa hôn, không phải cô nương nhà ta.”

Sắc mặt mẫu thân trắng bệch, không dám trách móc ta nữa.

Thánh chỉ đã ban.

Trong cung đang nhìn.

Tạ gia cũng đang nhìn.

Cho dù bọn họ có căm hận đến đâu cũng chỉ có thể từng hòm từng hòm trả lại những thứ trước đây đã cướp của ta.

Ngân phiếu.

Bạc vụn.

Đậu vàng.

Còn cả chiếc hộp trang sức cũ đã được sửa lại.

Mẫu thân tự mình mang danh sách của hồi môn tới cho ta xem.

Hai vị ma ma đối chiếu từng món.

Thiếu một xấp gấm, Ngụy ma ma liền bắt bà bù.

Thiếu một đôi vòng ngọc, Đỗ ma ma liền đến kho lấy.

Trưởng tỷ đứng ngoài hành lang, nhìn những hòm lễ chất đầy sân, hai mắt đỏ đến đáng sợ.

Trước đây, những thứ này đều được đưa vào viện của tỷ ấy trước tiên.

Bây giờ lại từng món từng món được khiêng vào thiên viện của ta.

Cuối cùng tỷ ấy không chịu nổi nữa, khóc hỏi:

“Thẩm Ấu Nghi, muội nhất định phải ép ta đến mức này sao?”

Ta khép sổ sách lại.

“Trưởng tỷ nói sai rồi.”

“Ta chỉ lấy lại đồ của mình.”

Ngày đại hôn, đoàn của hồi môn đỏ rực kéo dài mười dặm.

Đội ngũ đón dâu của Tạ gia kéo dài từ trước cửa Thẩm phủ đến tận cuối con phố lớn.

Ta mặc giá y mới, trên đầu cài cây trâm vàng Tạ Đình Vân tặng.

Trước khi lên kiệu hoa, mẫu thân nắm tay ta.

Trong mắt cuối cùng cũng có vài phần dịu dàng.

“Ấu Nghi, trước kia là mẫu thân bạc đãi con.”

“Con gả vào phủ Thừa tướng rồi, sau này cũng phải nhớ đến nhà mẹ đẻ.”

Ta nhìn bà.

Bỗng nhớ tới đêm giao thừa rất nhiều năm trước.

Ta khóc đòi một thỏi vàng, bà nói ta tham tiền.

Sau đó ta đêm đêm chép sách, ngón tay nứt toác vì lạnh, bà lại nói ta tốn dầu đèn.

Bây giờ ta không thiếu vàng bạc nữa, bà mới cuối cùng nhớ ra ta cũng là nữ nhi của bà.

Nhưng đã quá muộn.

Ta nhẹ nhàng rút tay về.

“Mẫu thân, trước kia lúc ta cần, mọi người không chịu cho.”

“Bây giờ có người cho ta rồi, mọi người lại muốn ta nhớ đến nhà mẹ đẻ.”

“Không phải mọi người không nỡ xa ta.”

“Chỉ là không nỡ nhìn ta gả tốt đến vậy mà lại không chịu tiếp tục nhường đường cho mọi người nữa.”

Sắc mặt mẫu thân từng chút một trắng bệch.

Ta không nhìn bà nữa.

Rèm kiệu buông xuống.

Tiếng chiêng trống vang lên.

Ánh bình minh vừa hé, tuyết tích dưới mái hiên vẫn chưa tan hết, nhưng lớp băng sót lại trên ngói đã âm thầm tan chảy.

Nước rơi xuống bậc đá xanh âm thanh trong trẻo như đập vỡ năm tháng cũ.

Ta đón ánh xuân mà đi.

Bước lên con đường của một đời mới.

— Hết —

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)