Chương 1 - Cuộc Đời Của Một Nữ Tử Chất Phác
Đêm giao thừa phát tiền mừng tuổi.
Trưởng tỷ được cả một thỏi vàng nguyên, còn ta chỉ được mấy đồng bạc vụn.
Ta khóc lóc đòi vàng giống tỷ ấy, mẫu thân lại cau mày trách móc:
“Sau này trưởng tỷ con phải làm chủ mẫu, quản lý việc trong phủ, trong tay không thể không có tiền.”
“Con chẳng qua chỉ lấy chút may mắn đầu năm, cần gì tham tiền đến thế?”
Thế là trưởng tỷ mặc gấm mây, cài trâm vàng.
Còn ta chỉ có thể nhặt những món đồ cũ tỷ ấy không cần, ban đêm lén chép sách, thêu khăn, dành dụm bạc.
Chỉ mong đến ngày xuất giá, ta có thể tự sắm cho mình một bộ trang sức ra hồn.
Nhưng sau khi trưởng tỷ đính hôn, mẫu thân lại sai người cạy mở hộp trang sức của ta.
Ngân phiếu, bạc vụn, đậu vàng đều bị lấy sạch.
“Trưởng tỷ con gả vào nhà quyền quý, của hồi môn ít quá sẽ bị người ta coi thường.”
Ta giành không lại, chỉ có thể ôm chiếc hộp trang sức trống rỗng bị đập hỏng mà khóc.
Thì ra dù ta có tiết kiệm đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là đang tích cóp của hồi môn cho trưởng tỷ.
Vậy nếu…
Ta gả cao hơn trưởng tỷ thì sao?
Thế nên vào hội hoa đăng, chân ta mềm nhũn, ngã thẳng vào lòng vị thiếu niên Thừa tướng lạnh lùng thanh nhã.
Ta nắm lấy tay áo chàng, đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi:
“Đại nhân có muốn cưới thê tử không?”
“Ta ăn rất ít, cũng biết kiếm tiền.”
1
Tạ Đình Vân khựng lại.
Hôm nay chàng không mặc quan phục, chỉ khoác một thân cẩm bào trắng như sương, bên ngoài là áo choàng đen.
Tóc búi bằng ngọc quan, dung mạo thanh tú, làn da trắng lạnh.
Ánh đèn tựa vàng vụn lưu chuyển, hắt lên vai chàng, giống như ánh trăng rơi xuống nhân gian.
Tạ Đình Vân tuổi trẻ đã bái tướng, là người đoan chính, trầm ổn nhất.
Người trong triều đều biết chàng thiết diện vô tư, xưa nay không gần nữ sắc.
Nhưng lúc này, chàng lại không đẩy ta ra, chỉ cúi mắt nhìn bàn tay ta.
“Thẩm cô nương, vì sao lại tìm ta?”
Đầu ngón tay ta lập tức buông lỏng, hai má nóng bừng.
Ngày thường, đến nói thêm một câu với nam tử bên ngoài ta cũng không dám.
Vừa rồi cũng chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, lại dám đường đột như vậy.
Ta xấu hổ đến mức gần như không ngẩng nổi đầu, nhưng vẫn siết chặt vạt váy, nhỏ giọng nói:
“Nghe nói thường xuyên có người đến phủ đại nhân mai mối, nhưng đại nhân đều từ chối.”
“Có lẽ đại nhân một lòng với chính sự, bị chuyện này làm phiền không ít. Nhưng nếu thành thân rồi, có lẽ sẽ không còn bị quấy rầy như vậy nữa.”
“Ta rất ngoan, sẽ không gây phiền phức cho ngài, cũng không quấn lấy ngài.”
Tạ Đình Vân im lặng một thoáng rồi hỏi:
“Vì sao lại là ta?”
Ta cúi mắt, xấu hổ đến không biết giấu mặt vào đâu, đành giải thích:
“Bởi vì môn đệ của phủ Thừa tướng cao hơn Tĩnh Quốc Công phủ.”
“Nếu ta gả tốt hơn trưởng tỷ, người trong nhà sẽ không dám lấy đồ của ta đi thêm vào của hồi môn cho tỷ ấy nữa.”
Dứt lời, xung quanh chỉ còn tiếng gió khẽ lay những chiếc đèn hoa.
Tạ Đình Vân lặng lẽ nhìn ta.
“Chỉ vì vậy?”
Ta cắn môi.
Rất lâu sau mới đỏ mặt, khẽ bổ sung:
“Còn vì… đại nhân đẹp nhất.”
Trên đỉnh đầu bỗng vang lên một tiếng cười rất nhẹ.
Giống như lớp băng mỏng đầu xuân vừa tan.
Ta ngẩn người.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, vẻ lạnh lùng trong mắt chàng đã nhạt đi đôi chút, nhưng chàng lại nói:
“Thẩm cô nương, hôn sự không thể đem ra để giận dỗi.”
Tim ta lập tức trầm xuống.
Quả nhiên chàng không muốn.
Cũng phải.
Ta không rực rỡ phóng khoáng, cũng chẳng có của hồi môn phong phú, trên người còn mặc chiếc váy lụa cũ mà trưởng tỷ không cần.
Làm sao xứng với chàng?
Sống mũi bỗng cay xè, nước mắt vì xấu hổ đảo quanh trong hốc mắt.
Ta vội vàng hành lễ, quay người định đi.
Nhưng mới bước được một bước, eo bỗng căng lên.
Tạ Đình Vân hờ hững vòng tay qua eo ta, kéo ta trở lại khi ta suýt va phải giá đèn.
Bàn tay chàng lập tức buông ra, vô cùng khắc chế, giữ lễ.
Chỉ đưa đầu ngón tay lên, lau chút ẩm ướt nơi khóe mắt ta.
“Đừng khóc.”
Ta cứng đờ tại chỗ, không nhịn được ngẩng lên nhìn chàng.
Tạ Đình Vân thu tay về, nghiêm túc nhìn ta, ánh mắt trầm tĩnh mà dịu dàng.
Giọng nói vẫn bình thản, nhưng dường như ẩn chứa chút ấm áp.
“Thẩm cô nương, bây giờ đính hôn vẫn còn hơi sớm.”
“Nhưng nếu nàng gặp chuyện khó xử, cũng có thể đến tìm ta.”
2
Ta mơ mơ màng màng trở về phủ.
Vừa rồi trên phố đèn có quá nhiều người.
Tạ Đình Vân sợ ảnh hưởng đến thanh danh của ta nên mua một chiếc mặt nạ thỏ, tự tay đeo cho ta.
Chàng cùng ta ngắm đèn suốt nửa con phố dài.
Thấy ta đầy vẻ ngưỡng mộ nhưng hai tay trống trơn, chàng liền mua chiếc đèn hoa sen rực rỡ nhất, đưa vào tay ta.
Bóng đèn như nước.
Đóa sen ấy như trôi vào lòng, âm thầm nở rộ.
Trước lúc chia tay, chàng còn tháo miếng ngọc ấm bên hông, đặt vào lòng bàn tay ta.
Miếng ngọc trắng trong toàn thân, chạm vào ấm áp.
Một mặt chạm hoa văn mây của Tạ gia, mặt còn lại khắc một chữ nhỏ mang ý nghĩa tên chàng.
“Cầm thứ này, trong Tạ phủ sẽ không có ai ngăn nàng.”
Ta nắm nó suốt đường về, vành tai ửng đỏ.
Ngọc ấm dần nóng lên, giống như mùa đông còn chưa qua hết đã âm thầm lộ ra một tia hơi ấm đầu xuân.
Ta không nhịn được cong môi, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Không bao lâu sau, tiền viện bỗng náo nhiệt.
“Bùi thế tử đưa Đại tiểu thư về rồi!”
Toàn bộ hạ nhân trong phủ đều chạy ra nghênh đón, phụ thân mẫu thân cũng tự mình ra tận cửa.
Ánh đèn dưới mái hiên sáng rực.
Trưởng tỷ khoác áo lông cáo trắng như tuyết, đứng bên cạnh Bùi Chiếu Dã.
Nam tuấn nữ mỹ, vô cùng xứng đôi.
Còn ta ôm một chiếc đèn hoa, lặng lẽ trở về từ cửa bên.
Không ai hỏi han.
Cũng chẳng ai biết.
Bước chân ta khựng lại, lặng lẽ lùi ra sau cột hành lang.
Bùi Chiếu Dã vừa hay đi ngang qua bên cạnh ta.
Hắn mặc huyền y tay bó, vai lưng thẳng tắp.
Khí phách thiếu niên vẫn chưa thu lại, mày mắt sắc bén lạnh lùng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Đêm đã khuya, ta cúi thấp đầu.
Hắn không nhìn thấy dung mạo ta, chỉ liếc chiếc đèn hoa trong lòng ta rồi khẽ cười lạnh.
“Đây chính là muội muội chuyện gì cũng muốn tranh với nàng sao?”
Sắc mặt trưởng tỷ lập tức thay đổi, vội kéo tay áo hắn.
“Chiếu Dã, đừng nói nữa.”
Tỷ ấy tiễn hắn ra ngoài, giọng nói vừa dịu dàng vừa nhẹ nhàng.
Nhìn qua giống như sợ ta khó xử, nhưng lại càng giống đang che giấu điều gì đó.
Bùi Chiếu Dã quả nhiên không nhìn ta nữa.
Trước khi đi, hắn chỉ lạnh nhạt ném lại một câu:
“Nếu nàng ta còn bắt nạt nàng, cứ việc nói với ta.”
Rõ ràng đây là lần đầu gặp mặt.
Nhưng ta đã biết.
Bùi Chiếu Dã ghét ta.
Mẫu thân tiễn người xong trở về, lúc này mới nhìn thấy ta.
Ánh mắt bà trước tiên rơi xuống chiếc đèn hoa.
“Lại còn có tiền nhàn rỗi mua thứ vô dụng này.”
Ta há miệng, cuối cùng vẫn ngừng lại.
Bà cũng chẳng để tâm, chỉ lạnh nhạt gõ cho ta một hồi chuông cảnh cáo:
“Vừa rồi trưởng tỷ con giúp con giải vây nên Bùi thế tử mới không tiếp tục truy cứu.”
“Sau này bớt xuất hiện trước mặt hắn. Nếu kinh động quý nhân, làm hỏng hôn sự của trưởng tỷ con, con không gánh nổi đâu.”
Ta cúi đầu không nói.
3
Duyên phận giữa trưởng tỷ và Bùi Chiếu Dã bắt đầu từ chùa Bạch Mã vài tháng trước.
Hôm đó, mẫu thân đưa chúng ta đi lễ Phật.
Trưởng tỷ ở chính viện.
Ta ở thiên viện.
Ban đêm tỷ ấy nghe thiền, ngắm trăng.
Còn ta vì muốn kiếm thêm vài đồng bạc mà thức đêm chép kinh cho thư trai.
Chép đến canh ba, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Ta xách đèn đi ra.
Dưới hành lang có một nam tử trẻ tuổi nằm đó, toàn thân đầy máu.
Bụng hắn trúng tên, trong tay vẫn nắm chặt một thanh đao gãy.
Thấy ta đến gần, hắn đột nhiên mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén giống như một con sói bị thương.
Ta sợ đến mức suýt kêu thành tiếng.
Nhưng bên ngoài rất nhanh đã vang lên tiếng bước chân của truy binh.
Cuối cùng ta vẫn không nỡ bỏ mặc.
Ta giấu hắn vào căn phòng bên bỏ trống, cắt đuôi mũi tên cho hắn, lại dùng thuốc trị thương mà ta đổi bằng tiền chép sách để cầm máu.
Hắn sốt rất cao.
Trong lúc mê man, hắn siết chặt cổ tay ta, hỏi ta là ai.
Ta sợ rước họa vào thân nên chỉ nói:
“Chẳng qua là một khách hành hương tạm trú trong chùa.”
Trước khi trời sáng, ta đặt số thuốc còn lại cùng một bình nước bên giường rồi rời đi trước.
Ngay cả mặt hắn ta cũng không dám nhìn kỹ.
Sau đó ta nghe nói vị tiểu tướng quân của Tĩnh Quốc Công phủ đang khắp nơi tìm kiếm một nữ tử từng tạm trú tại chùa Bạch Mã.
Hắn tìm vô cùng gấp gáp, còn tuyên bố đời này không phải nàng thì không cưới.
Không bao lâu sau, hắn gặp trưởng tỷ tại yến thưởng hoa.
Dung mạo tỷ ấy có bảy phần giống nữ tử mà hắn chỉ thoáng thấy trong đêm hôm ấy.
Hắn động lòng, nhưng vẫn không dám chắc chắn.
Mãi đến khi trưởng tỷ chủ động nhận thân phận, hai người mới thuận lý thành chương đính hôn.
Nghĩ lại, có lẽ đêm đó trưởng tỷ đã kết duyên với hắn trong chùa.
Cùng ở chùa Bạch Mã một đêm.
Trưởng tỷ có được một hôn sự khiến người người ngưỡng mộ.
Còn ta thức trắng cả đêm, chép xong nửa quyển kinh, cuối cùng chỉ kiếm được mấy đồng bạc vụn.
Vì cứu một người xa lạ, ta còn phải bù vào một hộp thuốc trị thương.
Ta đứng dưới hành lang vắng lạnh, trong lòng có chút chua xót.
Những thứ trưởng tỷ muốn lúc nào cũng đến quá dễ dàng.
Trâm vàng, váy lụa, sự yêu thương của phụ mẫu…
Không cần mở miệng, đã có người dâng những thứ tốt nhất thế gian đến trước mặt tỷ ấy.
Còn ta luôn phải dùng hết sức mình mới đổi được chút đồ mà người khác chẳng thèm nhìn.
Chiếc đèn hoa sen trong lòng bỗng bị gió thổi lay nhẹ.
Ta cúi đầu, vuốt miếng ngọc ấm áp kia.
Vị đắng nơi ngực lúc này mới từ từ nhạt đi.
Ít nhất lần này…
Ta cũng muốn tranh lấy cho chính mình.
4
Tạ Đình Vân bắt đầu thư từ qua lại với ta.
Chàng khen chữ ta đẹp.
“Nét chữ thanh chính, bút phong trầm tĩnh.”
“Rất đẹp.”
Ta nhìn ba chữ ấy, đọc đi đọc lại rất lâu.
Mẫu thân chỉ chê ta thắp đèn ban đêm tốn dầu.
Phụ thân nói nữ tử đọc nhiều sách đến đâu cũng chẳng thể vào triều làm quan.
Chỉ lúc trưởng tỷ thiếu một bài thơ văn, tỷ ấy mới nhớ đến ta, bảo ta viết thay.
Đây là lần đầu tiên có người khen chữ của ta.
Ta không nhịn được cong môi, hồi âm:
“Chỉ là chữ còn tạm nhìn được, thư trai chịu nhận nên ta chép thêm chút, dành dụm làm của hồi môn.”
“Có tiền bạc nắm trong tay, trong lòng sẽ không hoảng.”
“Nhưng mọi người đều nói ta không biết xấu hổ. Nữ tử thật sự không nên tự mình kiếm tiền sao?”
Tạ Đình Vân hồi âm:
“Một đồng một cắc đổi bằng sức mình đều quang minh chính đại.”
“Người đời thường nói nữ tử lộ diện bên ngoài là không giữ nữ tắc, chẳng qua chỉ vì họ không muốn nhìn thấy nữ tử tự lập trên đời.”
“Người thật sự nên xấu hổ là bọn họ, chưa bao giờ là nàng.”
Ánh mắt ta dừng lại trên câu cuối cùng, hốc mắt bỗng nóng lên.
Thì ra ta không sai.
Nữ tử dựa vào bản lĩnh của mình kiếm tiền, không phải là không biết xấu hổ.
Ta muốn tự kiếm lấy những thứ thuộc về mình cũng không phải tham lam.
Chúng ta nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Chàng nghe nói ta từng chép rất nhiều sách nên hỏi ta về một chỗ sai sót trong sách ghi chép sông ngòi của tiền triều.
Ta tra ba cuốn sách cũ mới dám trả lời.
Nói đến thời tiết trong kinh thành, chàng nói năm nay tuyết lớn, hoa mai bên tường phía tây Tạ phủ nở rất đẹp.
Nhưng trong viện của ta không có hoa.
Chỉ viện trưởng tỷ mới có hải đường.