Chương 7 - Cuộc Đời Của Một Nữ Nhân Không Biết Đoạn Tình
Về sau, nàng ngày ngày đổi món làm đủ thứ điểm tâm. Hắn cứ mặc kệ nàng chạy ra chạy vào Hầu phủ mỗi ngày.
Cho đến khi hắn phát hiện Hoài Ngọc dám tự ý dẫn nàng đi tham gia thi hội. Một đám công tử bột rỗng tuếch thế mà lại thi nhau bán miếng khoe chữ trước mặt nàng. Nàng lại còn cười rạng rỡ đến thế.
Trong lòng hắn bỗng bốc hỏa, lao tới mắng cho nàng một trận té tát. Bọn họ nhắm vào nhan sắc của nàng, vậy thì hắn sẽ bêu rếu nàng là kẻ thiếu giáo dưỡng. Quả nhiên, lũ công tử bột kia liền chùn bước.
Nhìn đám người đó tản đi, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm. Thấy chưa, đám người đó đâu có thật lòng với nàng. Chỉ có hắn, hắn không chê xuất thân của nàng, không để tâm đến việc nàng có đoan trang hay không.
Hắn thừa biết, mấy cô nương xuất thân hèn mọn như nàng, mục đích chung quy chỉ là để vin vào cành cao hòng hưởng vinh hoa phú quý.
Hắn có thể cho nàng thứ nàng muốn.
Cái xuất thân đó không thể ngồi lên vị trí chủ mẫu Hầu phủ, nhưng hắn có thể vì nàng mà cưới một nữ tử hiền lương rộng lượng, sau này những ngày tháng của nàng sẽ không đến nỗi khó khăn.
Nhưng nàng chẳng hiểu được dụng tâm lương khổ của hắn, thái độ đối với hắn cứ lạnh nhạt dần theo từng ngày, đến Hầu phủ cũng chẳng mấy khi lui tới nữa. Hắn hết cách, đành phải úp mở bày tỏ dự định của mình với nàng sớm hơn dự kiến. Hắn tưởng làm vậy thì nàng sẽ an tâm mà chờ đợi.
“Khách quan, khách quan… Bánh hoa quế mới ra lò đây, ngài nếm thử nhé?”
Gã tiểu thương giơ chiếc bánh hoa quế ra trước mặt. Hắn cúi đầu, nhìn gánh bánh hoa quế trắng ngần thơm dẻo kia, rồi mua một hộp. Hắn nhón lấy một miếng, đưa vào miệng.
Ngọt.
Nhưng hắn mãi mãi sẽ không bao giờ biết được, cái hộp bánh hắn nhẫn tâm ném đi năm xưa rốt cuộc mang hương vị gì.
Phần 13
Năm đầu tiên đến Tây Nam, ta và Triệu Triệt du sơn ngoạn thủy khắp nẻo đường Tây Nam. Mùa xuân ngắm hoa, mùa hạ chèo thuyền, mùa thu leo núi, mùa đông vây quanh lò sưởi. Đồng thời, chúng ta cũng cai quản đất phong đâu ra đấy, bách tính an cư lạc nghiệp.
Năm thứ hai, ta mang thai, sinh hạ một bé gái kháu khỉnh đáng yêu. Triệu Triệt cưng con như trứng mỏng, ngày đêm ôm khư khư trên tay không chịu buông.
Năm thứ ba, nhận được thánh chỉ, Bệ hạ nhớ cháu gái đến mất ăn mất ngủ, nằng nặc đòi chúng ta về kinh thành ở vài ngày.
Ngày hồi kinh, người ra đón vẫn đông đúc nhộn nhịp.
Mẫu thân sống rất tốt, trông bà còn trẻ trung hơn ngày xưa. Hoài Ngọc đã đến tuổi nghị thân, có mấy vị thanh niên tài tuấn đến ngỏ lời, nàng đang đau đầu không biết chọn ai, bắt ta phải xem giúp nàng cho bằng được.
Ngụy Như Lan cũng đến, đứng cạnh nàng là một người đàn ông nho nhã hiền lành. Nghe nói đó là vị Thám hoa lang năm ngoái, đã được nàng chiêu làm con rể Tướng phủ. Chàng ta hành lễ với ta, cử chỉ đoan chính, ăn nói văn nhã, đứng cạnh Ngụy Như Lan đúng là xứng đôi vừa lứa.
“Chúc mừng nàng nhé.” Ta nắm tay nàng.
“Cũng chúc mừng nàng.” Nàng nhìn đứa con gái trong lòng ta, “Đứa bé kháu khỉnh quá, giống hệt nàng.”
Ta cười. Đảo mắt nhìn quanh, những vị tiểu thư, công tử từng thân thiết với ta năm xưa, giờ ai nấy đều đã thành gia lập thất, yên bề gia thất cả rồi.
Duy chỉ thiếu một người.
Có người cười nói: “Đám bạn thân tụi mình ngày xưa, giờ ai cũng lập gia đình rồi, chỉ còn đợi uống rượu hỷ của Hoài Ngọc nữa thôi.”
“Mọi người quên rồi sao, trên đầu Hoài Ngọc vẫn còn một vị ca ca đấy.”
Không khí rộn ràng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Một lúc sau, chẳng biết ai nhỏ giọng lầm bầm:
“Tống Hoài Cẩn à… cái miệng của hắn, dân kinh thành có ai mà không biết? Nhà có tai có mặt, ai lại đi gả con gái cho hắn?”
Câu nói đó tuy huỵch toẹt, nhưng cũng chẳng ai bận tâm.
Không biết là ai khơi mào trước, đám đông lại bắt đầu rôm rả chuyển sang bàn tán mấy chuyện phiếm khác.
Tiếng cười nói vui vẻ lại một lần nữa vang lên.
– Hết –