Chương 2 - Cuộc Đời Của Hai Tỷ Muội Trong Cung Đình
Hoàng hậu nương nương ở lại ăn tối cùng ta, còn dỗ ta ngủ. Liền mấy ngày sau đó đều như vậy.
Sau này Trần ma ma tới, người liền không ở cùng ta nữa.
Trần ma ma là vú nuôi của ta.
Ta hỏi ma ma khi nào nương đến đón ta, ma ma bảo sắp rồi.
Ta lại hỏi Vãn Vãn có nhớ ta không. Ta rất nhớ tỷ ấy, nhớ hơn cả nhớ nương. Nhưng nếu tỷ ấy không nhớ ta, vậy ta cũng không thèm nhớ tỷ ấy nữa.
Ma ma bảo Vãn Vãn rất nhớ ta.
Thế thì ta cũng nhớ tỷ ấy.
Ngày tháng cứ thế trôi qua Ngày nào cũng đọc sách, viết chữ, học quy củ, chẳng còn Vãn Vãn làm bài tập hộ ta nữa.
Tiêu Hành cũng không giúp ta. Hắn lúc nào cũng bơ ta.
Tiêu Hành chính là đứa con trai duy nhất của Hoàng thượng, cái ca ca xinh trai ấy.
Một hôm Tiêu Hành phải đi hầu bệnh Hoàng thượng, phu tử phá lệ không giảng bài, kể chuyện cho ta nghe, trên bàn học còn bày kẹo hạt dẻ mà ta thích nhất.
Ta vừa ăn vừa khen ngợi: “Phu tử, thầy là phu tử tốt nhất trên thiên hạ!”
Câu chuyện rất hay, bình thường ta chắc chắn sẽ nghe say sưa. Nhưng hôm đó ta không làm sao nuốt trôi vào đầu được chữ nào, đến tận cuối cũng chẳng biết kết cục ra sao.
Buổi chập tối Trần ma ma đến đón ta, đi trên hành lang dài dẫn về tẩm điện, ta màng màng như nhìn thấy nương và Vãn Vãn.
Chớp mắt một cái lại chẳng có ai.
“Ma ma, người có nhìn thấy nương con và Vãn Vãn không?”
“Không thấy đâu, chắc trời tối quá cô nương nhìn hoa mắt rồi.”
Có lẽ vậy. Nhưng ta vẫn nhớ nương, không biết khi nào người mới đến đón ta.
Đêm đó ta gặp ác mộng.
Ta mơ thấy Vãn Vãn khóc lóc hỏi ta sao mãi không về, nương thì bảo tường cung cao quá nương không vào được. Rồi Vãn Vãn khóc mãi khóc mãi đổ bệnh luôn.
Hôm sau ta chẳng có tâm trí nào đi học, chạy đi tìm Hoàng hậu nương nương.
“Con nhớ nương rồi, bao giờ nương mới đến đón con?”
Hoàng hậu nương nương nói: “Con cứ ngoan ngoãn đọc sách viết chữ học quy củ, nương con sẽ nhanh chóng đến đón con thôi.”
Ta lại hỏi: “Vậy… người có thể đưa con ra ngoài tìm nương được không?”
“Không được. Tường cung rất cao, đã làm Hoàng hậu rồi thì không ra ngoài được nữa.”
Nương từng dặn không được làm khó người khác, ta đành quay lại tiếp tục đi học.
Tiêu Hành vẫn không thích để ý đến ta. Mỗi lần từ chỗ Hoàng thượng về, hắn lại trông buồn hơn một chút.
Lúc đầu ta vẫn nhớ lời hứa với cha, muốn chạy lại ôm hắn. Nhưng lần nào hắn cũng đẩy ta ra, dần dà ta cũng lười chẳng buồn làm thế nữa.
Một đêm nọ, giữa khuya ma ma lay ta dậy, bảo ta mặc quần áo chỉnh tề.
Mặc xong quần áo cơn buồn ngủ cũng bay sạch. Ta hỏi có chuyện gì vậy.
Ma ma bảo Hoàng thượng nhớ ta, truyền ta đến nói chuyện.
Ta hơi không vui, nhưng vừa nghĩ đến đó là Hoàng thượng bá bá thì lại hết giận. Nương bảo Hoàng thượng là hoàng đế tốt, chỉ là ngài bị bệnh, chúng ta đều phải chăm sóc ngài nhiều hơn.
Đến đại điện, ta nhìn thấy cha.
Ta muốn lao tới ôm cha, Cao công công đã chắn ngang trước mặt.
“Khương tiểu thư, Hoàng thượng đang đợi người.”
Vậy thì nói chuyện với Hoàng thượng xong, ta sẽ bảo cha đưa về nhà luôn, nhân tiện chào tạm biệt Hoàng thượng bá bá.
Sắc mặt Hoàng thượng hồng hào hơn trước rất nhiều, trông cực kỳ đẹp.
Ngài gọi ta đến gần, nói với ta rất nhiều chuyện.
Khen ta là đứa trẻ ngoan, dặn ta phải luôn ở bên cạnh Tiêu Hành, lại dặn ta đừng để bản thân phải chịu tủi thân.
Ngài nói với ta rất nhiều, rất nhiều. Với Tiêu Hành lại chỉ nói đúng vài câu — bảo hắn nhất định phải trở thành vị hoàng đế tốt nhất của Đại Lương.
Trong điện ai nấy đều buồn bã.
Sau đó Hoàng thượng bảo chúng ta ra ngoài, nói muốn ở riêng với Hoàng hậu nương nương một lát. Tiêu Hành dắt tay ta bước ra khỏi đại điện.
Hắn cứ nắm lấy tay ta như thế.
Chúng ta đứng ngoài điện rất lâu, rất lâu.