Chương 5 - Cuộc Đời Của Giản Như
Mũi dao đã đâm vào rồi.
“Tôi không phải Giản Như, cũng không phải Ninh Ninh.”
Tôi rút dao ra, hắn cảm nhận được chỗ quần áo mình nóng lên, hắn đưa tay sờ thử, vì trong phòng tối đen nên hắn chẳng nhìn thấy gì cả.
“Ra ngoài rồi đừng nói anh đã gặp tôi, nếu không, dù anh ở đâu, tôi cũng giết được anh.”
Tôi rời khỏi phòng chứa đồ đó, gọi xe cứu thương cho hắn. Tuy vết thương không sâu, nhưng chắc hắn chưa từng gặp cảnh này, hắn sẽ sợ thôi.
Tôi trở về khách sạn, thu dọn đồ đạc rồi đổi sang một khách sạn khác, sau đó gọi điện về tổng bộ.
“Tình báo có sai sót, tiếp tục theo dõi.”
6
Tôi ở trong khách sạn một tuần, ban ngày nghỉ ngơi, ban đêm ra ngoài.
Trong lúc bám theo mục tiêu, tôi bất ngờ bị thương nhẹ, tự mình đến bệnh viện.
Bác sĩ băng bó vết thương cho tôi, vậy mà còn lén làm xét nghiệm nhóm máu cho tôi.
“Xin lỗi cô, trong bệnh viện chúng tôi có một bệnh nhân cần ghép tủy. Vừa rồi chúng tôi đã làm xét nghiệm nhóm máu cho cô, cô và cô ấy vô cùng phù hợp, cô có thể…”
“Không thể.”
Tôi ngắt lời bà ta, mẹ ruột của tôi đã chạy tới chắn ngay cửa phòng khám.
Bà ta quỳ xuống trước mặt tôi.
“Xin cô, xin cô cứu con gái đáng thương của tôi với!”
Bà ta không nhận ra tôi, cũng phải thôi, lúc bà ta rời đi tôi mới tám tuổi, tôi đã sớm thay đổi tướng mạo rồi.
Y tá cầm bản giám định ADN chạy tới nói với bà ta.
“Lưu nữ sĩ, vừa rồi chúng tôi đã làm giám định lại lần nữa, vị tiểu thư này là con gái của bà, con ruột.”
Tôi nhìn bà ta mở báo cáo ra, trên đó ghi rõ là có quan hệ huyết thống.
Tôi đang nghĩ, bệnh viện này lộ bí mật riêng tư của người ta như vậy sao, thế thì trước khi tôi rời đi cứ nổ tung chỗ này, hủy đi một ít thứ vậy.
Mẹ tôi đứng phắt dậy, bà ta lập tức nghĩ tôi là Giản Như.
Bà ta chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắng.
“Con bạch nhãn lang này, tao đã biết trông cậy vào mày chẳng được gì mà, lúc tao sinh mày ra đáng lẽ nên bóp chết mày ngay, tại sao người bị bệnh không phải mày chứ, từ nhỏ mày đã chẳng để cho chúng ta yên lòng, nếu em gái mày chết rồi, mày cũng đừng sống nữa.”
Bà ta dường như có chỗ dựa gì đó, nhặt luôn đồ vật bên cạnh lên ném về phía tôi.
Dường như bà ta quên mất, tôi đã không còn là Giản Như chỉ biết đứng im chịu đánh chịu mắng mà không hé răng nữa rồi.
Bác sĩ và y tá đi tới ngăn bà ta lại, còn tôi thì cứ đứng đó nhìn bà ta chửi rủa om sòm như một bà đàn bà chanh chua. Khi còn nhỏ tôi không hiểu vì sao cha mẹ lại ly hôn, giờ thì hiểu rồi, cãi nhau lên mà giống hệt một bà chanh chua thế này, đổi lại là tôi, tôi cũng ly hôn.
“Giản Oánh có thể sống thì sống, không sống được thì chết, tôi lớn đến từng này cũng chẳng phải sống dựa hoàn toàn vào các người, tôi mà chết, tôi sẽ lôi tất cả các người cùng chôn theo, không tin thì cứ thử xem.”
Trước khi rời bệnh viện, tôi tìm được cơ sở dữ liệu của bọn họ, tiện tay ném vào một quả bom cỡ nhỏ, chỉ phá hủy trong phạm vi hẹp, nhưng những thứ trong cơ sở dữ liệu thì sạch sẽ không còn nữa.
Tôi cố ý tránh khỏi camera, nên cho dù bọn họ biết là tôi làm, cũng không thể tìm ra bất kỳ bằng chứng nào.
Phiền phức cứ như thuốc cao da chó mà bám lấy người ta.
Người cha đã cuỗm tiền bỏ trốn của tôi không biết nghe ở đâu ra về tôi, ông ta cũng tìm tới.
“Giản Như, tao sinh mày nuôi mày không dễ dàng gì, mày phải nuôi tao, nhìn mày bây giờ sống cũng khá lắm đấy, mau giao hết tiền đây, nếu không đưa tiền, tao đánh chết mày.”
“Sinh tôi, tôi nhận, nuôi tôi, tôi không nhận, quãng thời gian tôi sống với ông còn không nhiều bằng quãng thời gian sống với mẹ kế, hơn nữa, năm đó ông cuỗm sạch tiền của mẹ kế rồi bỏ đi, ông có từng nghĩ tới hoàn cảnh của tôi không, tôi sẽ ra sao?”
“Cái đó tao không quản, tao là cha mày, mày phải nuôi tao.”
“Cả nhà chúng ta ai cũng có bệnh, chi bằng, để tôi đưa các người đi chết cùng nhau nhé?”
Khoảng thời gian tôi phát điên ấy, chẳng ai khống chế nổi tôi, sau đó tôi nhốt mình lại, cố gắng hết sức không làm bị thương người khác.
Tôi nhìn người cha đang gào thét điên cuồng, trong lòng bình tĩnh đến lạ. Người xung quanh chỉ trỏ vào tôi, tôi cũng chẳng buồn để ý.
Tôi nhận được tin từ tổng bộ, đã tìm thấy người đó rồi, tôi và hai người khác lần lượt xuất phát.
Tôi đến đó có mang theo thuốc nổ. Tên đó rất xảo quyệt, tôi và hai người anh em kia đã khống chế được hắn rồi, nhưng hắn thấy tôi là phụ nữ, thừa lúc hai người kia không chú ý mà khống chế tôi.
Hắn không biết rằng, tôi còn điên hơn và tàn nhẫn hơn hai người đó.
Hai người anh em kia chỉ đứng nhìn tôi và tên đó, không dám tiến lên, cũng không dám rời đi.
Tôi thừa lúc hắn lơ là mà đặt thuốc nổ lên người hắn rồi kích nổ. Lượng thuốc nổ không nhiều, không đủ giết người, nhưng cũng không để ai dễ chịu.
Tôi tranh thủ khoảnh khắc cuối cùng lao vút ra ngoài, tôi và tên đó đều ngã xuống.
Phần còn lại thì tôi không biết gì nữa.
7
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, tôi đang ở bệnh viện, trước mặt ngồi hai cảnh sát.
“Nói đi, tại sao cô lại ở hiện trường vụ án?”
“Tôi, tôi không nhớ gì cả.”
Cảnh sát gọi đến một đám người.
Đám người này, có người nói là ba tôi, có người nói là mẹ tôi, còn có mẹ kế và bố dượng, cùng với Cố Hạo Phong, Cố Hiến Hằng, Trình Hoãn, Giản Oánh.
“Xin lỗi, tôi không quen ai trong số họ cả.”
“Chị, em là em gái chị mà, em gái ruột của chị.”
Cô ta nắm tay tôi, mắt ngấn lệ, trông như thật sự rất đau lòng vì tôi vậy.
“Chị, chúng ta tương thích tủy xương, chị cứu em đi.”