Phụ thân nhờ người mang về hai con ngựa non.
Huynh trưởng một con, tỷ tỷ một con.
Đến lượt ta, người lại nói:
“A Ly nhà chúng ta tính tình điềm đạm, không thích cưỡi ngựa, có đúng không?”
Về sau, khi ta đến tuổi cập kê chọn phu quân.
Phụ thân định hôn cho ta và tỷ tỷ với hai môn sinh của người.
Ta gả cho công tử Trình gia xuất thân nông hộ.
Tỷ tỷ gả cho lang quân Tống gia thuộc dòng dõi thanh lưu.
Chỉ là vào ngày yết bảng, Trình Minh đỗ nhất giáp, còn Tống Tễ lại không có tên trên bảng vàng.
Tỷ tỷ khóc mãi không thôi, phụ thân rơi vào thế khó xử.
Huynh trưởng trực tiếp phất tay, đổi hôn thư của ta và tỷ tỷ.
“Ngọc Châu tâm cao khí ngạo, không chịu nổi cảnh phải chịu giày vò thêm một năm. Còn A Ly xưa nay chẳng có chủ kiến gì, gả cho ai cũng như nhau.”
Ta nghe rõ từng lời.
Ta chạy vào từ đường, nép bên bài vị của mẫu thân mà nức nở.
“A Ly không phải không có chủ kiến, mà A Ly từ trước đến nay chưa từng được lựa chọn…”
“Ta cũng muốn có một con ngựa non, ta cũng muốn được nở mày nở mặt trước đám bạn chơi một lần…”
Ta lẩm bẩm mãi, khóc đến mệt lả.
Bỗng có người đưa tới trước mặt ta một chiếc khăn lụa.
“Nếu nàng bằng lòng gả cho ta, từ nay trên dưới Tống phủ đều nghe theo chủ ý của nàng.”
“Nếu nàng không bằng lòng… ta sẽ chủ động hủy hôn, nói rằng bản thân mắc bệnh kín, nhất định không để thanh danh của nàng bị tổn hại.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận