Chương 7 - Cuộc Đời Chưa Kịp Cưới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh không nói những lời hoa mỹ, chỉ đỡ lấy cánh tay còn lại của bố tôi.

Bố tôi nhìn anh, ngây người ra một lát.

Châu Duật Bạch lao lên tóm chặt lấy tay tôi.

“Em đừng ép anh phải nổi điên.”

Lần này, Trình Nghiên Chu đã chắn ngang trước mặt tôi.

“Cô ấy nói không cưới nữa.”

Châu Duật Bạch vung tay đẩy anh.

Trình Nghiên Chu không né, bờ vai bị đẩy hơi chao đảo.

Giây tiếp theo, anh đè lấy cổ tay Châu Duật Bạch, ép chặt anh ta vào cây cột trụ bên cạnh thảm đỏ.

Động tác dứt khoát, gọn gàng, nhưng không làm người khác bị thương.

Họ hàng xung quanh kêu lên kinh hãi.

Châu Duật Bạch nghiến răng:

“Mày dám ra tay cơ à?”

Trình Nghiên Chu buông anh ta ra, lùi lại nửa bước.

“Tôi từng làm lính nghĩa vụ hai năm, biết nặng nhẹ.”

Lần đầu tiên tôi biết anh đã từng đi lính.

Châu Duật Bạch xốc lại cổ tay áo, cười lạnh.

“Được, Thẩm Chiếu Miên, em thích thể loại này chứ gì?”

“Một thằng lính giải ngũ đi giao hàng, đến bộ vest tử tế cũng không mua nổi, em cứ cưới đi.”

“Anh muốn chống mắt lên xem, em có sống với nó nổi ba ngày không.”

Trình Nghiên Chu không phản bác.

Anh chỉ cúi đầu hỏi tôi:

“Chị mang đủ giấy tờ chưa?”

Tôi gật đầu.

“Đủ rồi.”

“Sổ hộ khẩu của tôi ở nhà.”

Anh nhìn đồng hồ treo trên tường.

“Bây giờ về lấy, chiều nay qua Cục Dân chính vẫn kịp.”

Anh vừa dứt lời, Nam Chi bỗng bám vào thành ghế đứng dậy.

“Anh Duật Bạch, anh đừng lo cho em nữa, mau đi đuổi theo chị Chiếu Miên đi.”

“Nếu đám cưới bị hủy, em thực sự sẽ ân hận cả đời mất.”

Châu Duật Bạch không nhúc nhích.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt lạnh như băng.

“Thẩm Chiếu Miên, em bước ra khỏi cánh cửa này, thì đừng có quay lại cầu xin anh.”

Tôi kéo vạt váy lên, giẫm qua những mảnh giấy màu vương vãi trên sàn.

Khi Trình Nghiên Chu đẩy cửa xoay của khách sạn, gió lạnh bên ngoài lập tức ùa vào.

**6.**

Nhà Trình Nghiên Chu ở khu phố cổ.

Chiếc xe điện lách qua hai con hẻm nhỏ, dừng lại trước một tiệm ăn sáng.

Biển hiệu ghi “Sữa đậu nành dì Quế”, trên cửa kính dán thực đơn viết tay.

Một người phụ nữ trung niên đeo tạp dề đang dọn dẹp xửng hấp, nhìn thấy Trình Nghiên Chu đưa tôi – trong bộ đồ váy cưới – về nhà, cái muôi trên tay suýt rớt xuống đất.

“Nghiên Chu, con đi cướp dâu đấy à?”

Tai Trình Nghiên Chu lại đỏ lựng lên.

“Mẹ, lấy sổ hộ khẩu cho con.”

Sắc mặt dì Quế chuyển từ kinh ngạc sang cảnh giác.

“Lấy sổ hộ khẩu làm gì?”

Ngu Thính Vũ nhảy xuống xe theo sau, thở hồng hộc.

“Dì ơi, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.”

Dì Quế càng căng thẳng hơn.

“Cô gái, cháu nói rõ ngọn ngành ra xem nào.”

Tôi đứng trước cửa tiệm, đuôi váy dính bụi, lớp trang điểm cũng đã nhòe.

Hàng xóm đi ngang qua đều ngoái cổ vào nhìn.

Đáng lẽ tôi đã phải chịu đủ loại bẽ bàng này rồi.

Nhưng dì Quế không hề cười nhạo.

Dì rót một cốc sữa đậu nành nóng đưa cho tôi, kéo một chiếc ghế ra.

“Ngồi xuống rồi nói.”

Hơi nóng phả vào mặt, tôi suýt òa khóc.

Trình Nghiên Chu tóm tắt ngắn gọn câu chuyện.

Anh không thêm mắm dặm muối cũng không chửi rủa Châu Duật Bạch, chỉ nói:

“Cô ấy không muốn lấy người cũ nữa.”

Dì Quế nghe xong, trầm ngâm rất lâu.

“Cô Chiếu Miên à, dì không chê gì cháu.”

“Nhưng hôn nhân không phải là chuyện nay bị người ta bắt nạt, mai tìm đại ai đó để chọc tức.”

“Thằng con dì nó ngốc lắm, miệng mồm lại không biết nói lời hay ý đẹp. Nếu nó cưới cháu, nó sẽ coi là thật đấy.”

Câu nói này còn nặng ngàn cân hơn tất cả những tiếng “anh yêu em” của Châu Duật Bạch.

Tôi ôm cốc sữa, giọng khản đặc.

“Dì ơi, cháu biết.”

“Cháu không cần anh ấy xả giận thay cháu.”

“Chỉ là hôm nay cháu đã nhìn rõ rồi, kết hôn không thể tìm một người luôn bắt mình phải nhượng bộ.”

Dì Quế nhìn tôi hồi lâu, rồi lại nhìn sang Trình Nghiên Chu.

“Còn con?”

Trình Nghiên Chu cúi đầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)