Chương 1 - Cuộc Đời Bác Sĩ Và Những Cuộc Gọi Bất Ngờ
Lần thứ tư tham gia ứng tuyển chức danh chủ nhiệm bác sĩ, tôi lại trượt thêm lần nữa.
Viện trưởng ngả lưng vào ghế, giọng nhàn nhạt:
“Tiểu Giang, kinh nghiệm của cậu vẫn chưa đủ mà.”
Tôi mỉm cười, ngay trước mặt toàn bộ đồng nghiệp trong khoa, đặt “pặc” đơn từ chức lên bàn ông ta:
“Vậy tôi không làm nữa.”
Ông ta sững người, rồi lạnh lùng bật cười:
“Đừng có mà hối hận.”
Hôm sau, điện thoại tôi rung đến mức sắp cháy máy.
Ba bệnh viện top đầu trong tỉnh thay phiên nhau gọi đến mời tôi, viện ra mức đãi ngộ cao ngất — bên cao nhất thậm chí còn trả lương gấp 3,5 lần so với chỗ cũ.
Tôi vừa mới nhận lời một nơi, thì điện thoại của ông viện trưởng cũ đã gọi tới, giọng ông ta nghe rõ sự hoảng hốt.
Không khí trong phòng họp đặc quánh như máu đông.
Đèn huỳnh quang trên trần phát ra tiếng vo ve trầm đục, ánh sáng trắng lạnh chiếu lên từng gương mặt, khiến ai trông cũng đầy vẻ mệt mỏi và thiếu sức sống.
Tôi – Giang Thần – lần thứ tư đứng tại nơi này, tham gia ứng tuyển chức danh bác sĩ chủ nhiệm khoa ngoại tim mạch của Bệnh viện Nhân Hoa.
PPT của tôi vừa kết thúc.
Trang cuối cùng là bảng tổng hợp dữ liệu sau phẫu thuật của năm ca “phẫu thuật bắc cầu động mạch vành không dùng tuần hoàn ngoài cơ thể” do tôi trực tiếp thực hiện, thành công 100%, tiên lượng sau mổ vượt xa mức trung bình trong nước.
Chỉ cần một trong những ca này cũng đủ để một bác sĩ phó chủ nhiệm vững chân trong giới chuyên môn cấp tỉnh.
Tôi đứng yên bên bục giảng, ánh mắt lướt qua mọi người bên dưới.
Đồng nghiệp thì cúi đầu nghịch điện thoại, kẻ thì nhìn đi chỗ khác, chẳng ai dám đối mặt với tôi.
Sự im lặng ấy giống như một tấm lưới lớn siết chặt lấy tôi, khiến người ta nghẹt thở.
Viện trưởng Triệu Lập Đức ngồi chính giữa, ngón tay béo núc nhịp nhịp lên mặt bàn gỗ đỏ, phát ra tiếng “cộc, cộc” trầm đục, như thể đang đánh nhịp cáo chung cho sự nghiệp của tôi.
Ông ta thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu nhìn lấy một cái vào dữ liệu trên màn hình — những con số tôi đổi bằng vô số đêm trắng và từng nhát dao mổ dồn hết tâm huyết.
“Bác sĩ Giang,” ông ta cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu mang theo kiểu quan tâm hờ hững đầy cao ngạo của người đi trước, “báo cáo của cậu… tôi xem qua rồi.”
Ông ta nói dối, bởi mắt còn chưa hề liếc qua một lần.
“Kỹ thuật của cậu thì không có gì phải bàn.”
Ông ngừng một chút, rồi tựa hẳn lưng vào ghế da rộng, hai tay khoanh lại đặt trên cái bụng tròn như trống.
“Nhưng này Tiểu Giang, làm bác sĩ, đặc biệt là bác sĩ chủ nhiệm, chỉ giỏi kỹ thuật thì chưa đủ.”
Ông ta thong thả buông ra câu nói tôi đã nghe đến bốn lần, khắc sâu tận xương tủy:
“Kinh nghiệm của cậu vẫn chưa đủ.”
“Thiếu kinh nghiệm.”
Bốn chữ đó như những mũi kim độc đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi ba mươi lăm tuổi, tốt nghiệp trường y đến nay mười hai năm.
Tôi dành hết ngày đêm trong phòng mổ và phòng thí nghiệm, khi người khác hẹn hò yêu đương, tôi ở đó khâu tim lợn tập luyện; khi người ta sum họp gia đình, tôi đang cứu sống bệnh nhân nhồi máu cơ tim.
Tôi đã làm hơn ba nghìn ca mổ, trong đó có hơn năm trăm ca phẫu thuật cấp bốn khó nhất.
Thành tích nghiên cứu của tôi từng đoạt giải nhì tiến bộ khoa học công nghệ cấp tỉnh.
Vậy mà người được chọn vào vị trí chủ nhiệm, lại là cháu trai của Triệu Lập Đức — Triệu Khải.
Một người mới đi “du học tô vàng” về, vào làm chưa đầy một năm, ngay cả mổ bắt cầu cơ bản còn lóng ngóng.
Vừa dứt lời “thiếu kinh nghiệm”, Triệu Lập Đức liền đổi giọng, mặt nở nụ cười như hoa cúc nở rộ.
“Nhưng các đồng chí trẻ trong khoa ta rất có tinh thần phấn đấu! Ví dụ như bác sĩ Triệu Khải, tuy còn trẻ nhưng tầm nhìn rộng, tư duy hiện đại, có năng lực quy hoạch chiến lược tốt.”
Ông ta nhìn về phía Triệu Khải đang ngồi hàng đầu, ánh mắt lộ rõ sự tán thưởng.
“Sau khi hội đồng bệnh viện thống nhất quyết định, năm nay vị trí bác sĩ chủ nhiệm khoa ngoại tim sẽ do đồng chí Triệu Khải đảm nhiệm! Mọi người vỗ tay nào!”
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên, lúng túng và chối tai.
Bên dưới lập tức chìm vào im lặng, sau đó là tiếng thì thầm như muỗi vo ve.
Tôi cảm nhận được vô số ánh nhìn — thương hại, tiếc nuối, thậm chí là hả hê — đổ dồn lên người mình.
Giáo sư Trương, bác sĩ trưởng già trong khoa ngồi bên cạnh tôi, mấp máy môi như định nói đỡ cho tôi đôi lời.
Nhưng chỉ một ánh nhìn lạnh lẽo từ Triệu Lập Đức, ông ấy lập tức cứng người như bị bóp cổ, cúi đầu, im bặt.
Triệu Khải đứng dậy, mặt mày hớn hở cúi chào mọi người.
Đi ngang qua tôi, hắn dừng bước, thấp giọng nói chỉ đủ hai người nghe:
“Giang Thần, kỹ thuật giỏi thì làm được gì? Xã hội này nhìn vào quan hệ.”
Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ thách thức và đắc ý.
Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả uất ức, bất mãn và tức giận tích tụ suốt bốn năm như núi lửa phun trào trong ngực tôi.
Máu dồn lên não, tai tôi ù đi.
Tôi tưởng mình sẽ mất kiểm soát, sẽ hét lên, sẽ đập phá tất cả.
Nhưng không.
Tôi lại bật cười.
Trước mặt mọi người, tôi từng bước tiến lên, rút từ cặp hồ sơ ra một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nhẹ nhàng nhưng đầy khí thế đặt lên bàn trước mặt Triệu Lập Đức.
“Bộp” một tiếng, vang dội giữa căn phòng im phăng phắc.
Nụ cười trên mặt Triệu Lập Đức lập tức cứng đờ.
“Viện trưởng Triệu, nếu kinh nghiệm của tôi không xứng với Nhân Hoa,” tôi điềm đạm nói, “vậy thì tôi không làm nữa.”
Bốn chữ “ĐƠN TỪ CHỨC” in đậm trên tờ A4, như một cái tát vào vở hài kịch lố bịch trước mắt.
Cả phòng họp sững sờ.
Bao gồm cả Triệu Lập Đức.
Ông ta chắc chưa từng nghĩ một kẻ suốt ngày chỉ biết mổ xẻ, ít nói như tôi, lại dám phản kháng bằng cách mạnh mẽ đến thế.
Sắc mặt ông ta từ trắng chuyển sang đỏ, rồi lại sang xanh như bảng pha màu.
Ông ta nghiến răng ken két, giọng thấp và đầy đe dọa.
“Giang Thần, thanh niên bốc đồng sẽ phải trả giá.”
“Đừng tưởng rời Nhân Hoa rồi, cậu còn có đường lui.”
Tôi chẳng buồn nhìn ông ta hay tên cháu vô dụng kia thêm lần nào.
Tôi quay lưng, giữa ánh mắt chấn động, khâm phục và khó hiểu của đồng nghiệp, ngẩng đầu rời khỏi căn phòng họp khiến tôi buồn nôn này.
Về đến văn phòng, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc.
Những chiếc cúp, bằng khen, biểu ngữ từng đại diện cho vinh quang, lúc này chỉ là những món đồ phủ bụi mờ.
Tôi cho từng món vào thùng giấy, dứt khoát, không chút luyến tiếc.
Điện thoại rung lên — tin nhắn trong nhóm chat khoa.
Ai đó đăng bức ảnh đơn từ chức của tôi, nhóm lập tức nổ tung.
“Giang thần thật sự nghỉ rồi sao? Đáng tiếc quá!”
“Tiếc gì chứ? Là Nhân Hoa không xứng với Giang thần! Cái bệnh viện rác rưởi đó, không ở cũng tốt!”
“Triệu Lập Đức thật khốn nạn, vì đứa cháu mà trắng đen đảo lộn!”
Tôi nhìn những tin nhắn ấy, lòng không gợn sóng.
Bốn năm nỗ lực tan thành mây khói, nỗi đau khi bị chà đạp trước mặt mọi người, đã bị sự dứt khoát lúc này rửa trôi sạch sẽ.
Tôi không bốc đồng.
Tôi chỉ là… đã mệt rồi.
Tôi không muốn tiếp tục rót máu tim mình để nuôi một gốc cây đã mục rễ.
Dán kín thùng giấy, tôi nhìn lần cuối nơi mình từng gắn bó suốt mười hai năm.
Tạm biệt, Nhân Hoa.
Tạm biệt, những năm tháng tuổi trẻ của tôi.
02
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập.
Cơn đau đầu do dư âm của cơn say khiến đầu tôi như muốn nổ tung, cứ tưởng là bạn bè nào gọi đến, tôi lơ mơ bắt máy.
“Alo, xin hỏi có phải bác sĩ Giang Thần không?” Một giọng nữ dứt khoát vang lên ở đầu dây bên kia.
“Là tôi.” Giọng tôi khàn đặc.
“Chào bác sĩ Giang, tôi gọi từ phòng nhân sự Bệnh viện Trung tâm Tỉnh. Viện trưởng chúng tôi muốn trò chuyện với anh, không biết anh có hứng thú phát triển sự nghiệp tại bệnh viện chúng tôi không? Về đãi ngộ, cam kết là cao nhất toàn tỉnh.”
Tôi chết lặng, tưởng mình còn đang nằm mơ.
Bệnh viện Trung tâm Tỉnh? Đó là một trong ba bệnh viện hàng đầu, sánh ngang với Nhân Hoa.
Tôi còn chưa kịp phản hồi, đối phương đã nói thêm:
“Chúng tôi đã biết rõ tình hình của anh ở Nhân Hoa. Phía chúng tôi có thể trực tiếp cấp cho anh biên chế bác sĩ chủ nhiệm, đồng thời hỗ trợ thành lập nhóm nghiên cứu riêng.”
Cúp máy rồi mà tôi vẫn còn ngơ ngác.
Nhưng ngay sau đó, cuộc gọi thứ hai, thứ ba liên tiếp đổ đến.
Bệnh viện Ung bướu Tỉnh.
Bệnh viện Tỉnh Lập.
Họ như đã hẹn trước, lần lượt gọi đến oanh tạc điện thoại tôi, điều kiện đưa ra càng lúc càng hấp dẫn.
Lương khởi điểm từ gấp đôi, gấp 2,5 lần, tăng không phanh.
Lúc này tôi mới nhận ra — tin tôi từ chức hẳn đã lan khắp giới y tế trong tỉnh.
Thì ra, tôi không phải không có giá trị.
Tôi chỉ là không có giá trị… trong mắt Triệu Lập Đức.
Những cuộc gọi ấy như một liều thuốc kích tim, kéo tôi ra khỏi bóng tối của ngày hôm qua.
Tôi không còn hoang mang, không còn tự nghi ngờ chính mình.
Tôi ngồi ở mép giường, nhìn ánh mặt trời đang lên qua khung cửa sổ, lần đầu tiên cảm thấy sự hả hê khi được ngẩng cao đầu.
Đúng lúc ấy, một số điện thoại lạ gọi đến.
Tôi bắt máy. Đầu dây bên kia là một giọng nữ nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực:
“Là bác sĩ Giang Thần phải không? Tôi là Tần Nguyệt, từ Bệnh viện Nhân dân số Một Tỉnh.”
Tim tôi khựng lại.
Bệnh viện Nhân dân số Một Tỉnh! Đó là bệnh viện đứng đầu toàn tỉnh, một trong những bệnh viện hàng đầu cả nước.
Mà cái tên Tần Nguyệt, càng là cái tên như sấm bên tai.
Bà là huyền thoại trong giới phẫu thuật tim mạch, chưa đầy bốn mươi tuổi đã là viện trưởng Nhân dân số Một, một nữ tướng đúng nghĩa.
“Viện trưởng Tần, chào bà.” Tôi theo phản xạ ngồi thẳng dậy.
“Bác sĩ Giang, tôi không vòng vo nữa.” Tần Nguyệt nói nhanh, rõ ràng và đầy quyền uy.
“Tôi đã đọc toàn bộ các công trình nghiên cứu anh công bố, cũng thông qua một số kênh, tìm hiểu về các ca mổ khó mà anh từng thực hiện. Đặc biệt là công trình ‘Phẫu thuật sửa van tim siêu xâm lấn’ anh đang phát triển, đề tài này rất có tính đột phá. Chúng tôi sẵn sàng dốc toàn lực để hỗ trợ anh nghiên cứu.”