Chương 11 - Cuộc Đăng Ký Kết Hôn Thứ Tám
“Quen rồi.”
Tôi nhích lại gần.
Dùng khăn lau vai giúp anh.
Động tác rất nhẹ.
Lục Văn Chu cứng người.
Vành tai dần đỏ lên.
Tôi không nhịn được mà cười.
“Lục Văn Chu.”
“Tai anh đỏ rồi.”
Anh quay mặt đi.
“Không có.”
Lần đầu tiên tôi cảm thấy.
Thì ra hôn nhân cũng có thể nhẹ nhàng.
Không phải chờ đợi.
Không phải cãi vã.
Không phải chịu tủi thân để giữ hòa khí.
Mà là có người nghiêng chiếc ô về phía bạn.
Rồi còn cứng miệng nói không có.
13.
Quan hệ giữa tôi và Lục Văn Chu.
Trở nên gần gũi hơn vào một buổi sáng rất bình thường.
Hôm đó tôi sốt.
Sốt tới ba mươi chín độ.
Lúc mơ màng tỉnh lại.
Lục Văn Chu đang ngồi cạnh giường.
Trong tay cầm nhiệt kế.
Đôi mắt đầy tơ máu.
“Dậy rồi?”
Giọng tôi khàn đặc.
“Anh cả đêm không ngủ sao?”
Anh đưa nước cho tôi.
“Không sao.”
“Bác sĩ nói hạ sốt là ổn.”
Tôi nhìn anh.
Bỗng nhớ đến hai năm trước.
Tôi cũng từng sốt cao như vậy.
Hôm đó Chu Nghiễn Lễ nói sẽ về ngay.
Nhưng Thẩm Tri Hạ nói cô ta sợ sấm.
Anh lập tức quay đầu tới nhà cô ta.
Tôi một mình sốt đến nửa đêm.
Cuối cùng tự bắt xe tới bệnh viện.
Lúc truyền nước.
Y tá hỏi người nhà tôi đâu.
Tôi nói anh bận.
Khi đó tôi còn tìm lý do thay anh.
Bây giờ nghĩ lại.
Mình thật ngốc.
Lục Văn Chu thử sờ trán tôi.
“Sao lại khóc?”
Lúc này tôi mới phát hiện nước mắt đã chảy xuống.
“Không có gì.”
“Chỉ là trước đây chưa từng có ai chăm sóc em như thế.”
Động tác của anh dừng lại.
Sau đó khẽ thở dài.
“Hứa Chi.”
“Sau này em có thể làm phiền anh.”
“Bị bệnh có thể gọi anh.”
“Không vui có thể nói với anh.”
“Muốn ăn gì cũng có thể nói.”
“Em không cần sợ làm phiền anh.”
Tôi nhìn anh.
Cổ họng nghẹn lại.
“Anh có cảm thấy em phiền không?”
Anh lắc đầu.
“Không.”
“Được em cần đến là vinh hạnh của anh.”
Câu nói ấy quá dịu dàng.
Dịu dàng đến mức tôi không nhịn được mà đưa tay ra.
Nhẹ nhàng ôm anh.
Cả người Lục Văn Chu cứng lại.
Tay anh dừng giữa không trung.
Như không dám đặt xuống.
Tôi vùi đầu nói:
“Có thể ôm em một chút không?”
Giây tiếp theo.
Anh cẩn thận ôm lấy tôi.
Rất nhẹ.
Nhưng rất vững vàng.
Tôi tựa trong lòng anh.
Lần đầu tiên không nghĩ đến Chu Nghiễn Lễ.
Sau khi khỏi bệnh.
Tôi bắt đầu thử bước vào cuộc hôn nhân này.
Tôi cùng Lục Văn Chu đi mua thức ăn.
Cùng nấu cơm.
Cùng chọn rèm cửa.
Cùng nằm trên sofa xem phim vào cuối tuần.
Anh không giỏi nói lời ngọt ngào.
Nhưng mọi chuyện nhỏ đều làm vô cùng chu đáo.
Tôi tăng ca muộn.
Anh sẽ mang đồ ăn đêm tới dưới công ty.
Tôi thuận miệng nói muốn ăn hạt dẻ rang đường.
Anh vòng qua nửa thành phố mua về.
Đến kỳ kinh tôi đau bụng.
Anh sẽ nấu sẵn trà gừng đường đỏ.
Túi chườm nóng cũng luôn ấm.
Anh chưa từng hỏi khi nào tôi sẽ yêu anh.
Cũng chưa từng thúc tôi đáp lại.
Anh chỉ yên lặng ở bên tôi.
Từng chút từng chút.
Ghép lại cảm giác an toàn đã vỡ vụn của tôi.
Còn Chu Nghiễn Lễ.
Vẫn không ngừng xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Có một lần.
Tôi và Lục Văn Chu đi chụp ảnh cưới.
Ngoài cửa studio.
Chu Nghiễn Lễ đứng ở đó.
Trong tay cầm một bó hoa dành dành.
Nhìn thấy tôi mặc váy cưới đi ra.
Cả người anh cứng đờ.
Chiếc váy cưới ấy rất đơn giản.
Vải satin, tay dài.
Là Lục Văn Chu cùng tôi chọn.
Anh nói:
“Em mặc bộ này rất giống ánh trăng.”
Khi đó tôi còn cười anh quê mùa.
Nhưng tai anh đỏ suốt nửa ngày.
Chu Nghiễn Lễ nhìn tôi.
Mắt đỏ đến đáng sợ.
“Em thật sự muốn tổ chức đám cưới với cậu ta?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Yết hầu anh chuyển động.
“Vậy đám cưới của chúng ta thì sao?”
Tôi cảm thấy buồn cười.
“Chúng ta không có đám cưới.”
“Chu Nghiễn Lễ, đến giấy kết hôn chúng ta còn không lấy được.”
Mặt anh trắng bệch.
“Nhưng anh đã cầu hôn.”
“Em từng đồng ý.”
“Em cũng đã từng hối hận rồi.”
Tôi nhìn anh.
“Hối hận không phải cục tẩy.”
“Không thể xóa sạch tổn thương.”
Nhiếp ảnh gia ở bên trong gọi:
“Cô dâu chú rể chuẩn bị.”
Lục Văn Chu đi ra.
Nhìn thấy Chu Nghiễn Lễ, mày hơi nhíu lại.
Tôi chủ động đi tới.
Khoác tay anh.
“Đi thôi.”
Lục Văn Chu cúi đầu nhìn tôi.
Trong mắt thoáng qua một tia vui mừng.
“Được.”
Ánh mắt Chu Nghiễn Lễ rơi lên tay tôi.
Như bị đâm xuyên.
“Hứa Chi.”
Giọng anh khàn đi.
“Trước đây em cũng từng khoác tay anh như vậy.”
Tôi quay đầu.
“Thì sao?”
Anh sững người.
Tôi khẽ nói:
“Trước đây em cũng từng rất yêu anh.”
“Nhưng đều là chuyện trước đây.”
Nói xong.
Tôi và Lục Văn Chu đi vào studio.
Khi đèn sáng lên.
Nhiếp ảnh gia bảo chúng tôi nhìn nhau.
Lục Văn Chu nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng nhưng kiềm chế.
Tôi bỗng kiễng chân.
Hôn lên má anh một cái.
Trong studio lập tức vang lên tiếng trêu chọc.
Cả người Lục Văn Chu cứng đờ.
Tai đỏ đến mức không thể đỏ hơn.
Nhiếp ảnh gia chụp được khoảnh khắc ấy.
Trong ảnh.
Tôi cười rất thoải mái.
Trong mắt Lục Văn Chu chỉ có tôi.
Sau này bức ảnh ấy.
Trở thành ảnh bìa thiệp mời đám cưới của chúng tôi.
14.
Đám cưới được định vào mùa thu.
Địa điểm ở bên biển.
Đó là mong muốn từ rất lâu trước đây của tôi.
Tôi từng nói với Chu Nghiễn Lễ.
“Sau này chúng ta tổ chức đám cưới bên biển nhé.”