Chương 9 - Cuộc Chơi Kết Thúc
9
Anh đặt lại màn hình và toàn bộ chứng cứ, từng món một, trở lại chiếc hộp quà khổng lồ kia.
Sau đó, đậy nắp, buộc chặt nơ ruy băng đen.
Làm xong tất cả, anh xoay người rời đi, không buồn nhìn cô ta thêm một lần nào nữa.
“Tư Niên! Anh đi đâu vậy! Anh đừng đi! Anh không cần em nữa sao!”
Tiếng gào khóc của Tô Nguyệt Bạch bị cánh cửa đóng sập chặn lại phía sau.
Phó Tư Niên bước ra khỏi cổng bệnh viện, ánh nắng chói mắt, nhưng khắp người lại thấy lạnh buốt.
Anh lấy điện thoại, run rẩy, bấm gọi vào số từng bị mình chặn.
Chuông reo một nhịp, liền bị cúp ngay.
Trên tầng cao nhất của Tập đoàn Lạc thị.
Tôi nhìn đoạn giám sát trực tiếp từ bệnh viện mà Amy vừa gửi đến, mặt không biểu cảm, dứt khoát tắt cuộc gọi đến từ Phó Tư Niên.
“Xóa sạch mọi kênh liên lạc của hắn đi.” Tôi hạ lệnh với Amy.
“Tôi không muốn thấy cái tên này lần nào nữa.”
“Rõ, Lạc tổng.”
Cha tôi, Lạc Viễn Sơn, đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một ly sữa nóng.
“Con rối đó, xử lý gọn chưa?”
“Cơ bản rồi.” Tôi đón lấy ly sữa, hơi ấm lan từ lòng bàn tay thấm đến tận tim, “Một kẻ đến họ của mình cũng chẳng còn phân biệt nổi, đã không còn chút giá trị nào nữa.”
“Phó Diễn Thần bên đó thì sao?”
Tôi bước đến trước sa bàn điện tử khổng lồ, trên đó, vùng xanh tượng trưng cho Lạc thị vẫn đang bị những mũi tên đỏ dày đặc bao vây, so với hôm qua còn nguy cấp hơn.
“Hắn rất cẩn thận.” Tôi nói, “‘Tổ Ong’ đã dốc toàn bộ tài nguyên, nhưng chỉ lần ra được rằng toàn bộ dòng tiền của hắn đều xuất phát từ một quỹ đầu tư ngoài khơi tên là ‘Vực Sâu’, mà thông tin đăng ký lại hoàn toàn giả mạo. Người này, giống như một bóng ma sống trong mạng lưới vậy.”
“Dù là bóng ma cũng phải đi lại.” Cha tôi đưa ngón tay gõ nhẹ lên sa bàn.
“Hắn ẩn nhẫn mười lăm năm, không thể không để lại chút dấu vết nào. Nhất định hắn phải có một căn cứ thực sự, một nơi để phát lệnh.”
“Con đã cho Amy đi điều tra rồi.” Tôi nhìn về phía mô hình một căn biệt phủ thuộc về nhà họ Phó, đã bỏ hoang nhiều năm.
“Mười lăm năm trước, sau khi Phó gia xảy ra chuyện, toàn bộ tài sản đều bị thanh lý, chỉ có căn nhà tổ này, vì tranh chấp quyền sở hữu mà vẫn còn giữ lại.”
Cha tôi gật đầu tán thưởng:
“Nơi nguy hiểm nhất, chính là nơi an toàn nhất. Rất có thể hắn đang ẩn mình ở đó.”
“Vậy giờ chúng ta…”
“Không.” Tôi ngắt lời ông.
“Bây giờ mà đến, chính là đánh rắn động cỏ. Phó Diễn Thần là một kẻ ngạo mạn điên cuồng, điều hắn thích nhất lúc này chính là nhìn thấy chúng ta bị dồn đến tuyệt cảnh, đau đớn giãy giụa. Chúng ta càng phản công, hắn càng hưng phấn.”
Tôi nhặt một quân cờ đen, đặt xuống bên cạnh mô hình căn nhà tổ.
“Đối phó với kẻ điên, không thể theo lẽ thường.” Khóe môi tôi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
“Tôi sẽ khiến cho tác phẩm đắc ý nhất của hắn, tự tay hủy diệt sào huyệt của chính hắn.”
Đêm khuya.
Phó Tư Niên như một vong hồn, lang thang trên phố không mục đích.
Hắn thua rồi, thua thảm hại, trắng tay.
Công ty mất, tiền mất. Người phụ nữ hắn yêu hóa ra là kẻ phản bội. Người phụ nữ hắn hận, đến tư cách gặp mặt cũng không có.
Hắn không biết mình còn có thể đi đâu.
Khi hắn đứng ở ngã tư, ngơ ngác nhìn bốn phía, một chiếc xe màu đen dừng lại bên cạnh.
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, trông nho nhã lễ độ.
“Là thiếu gia Tư Niên sao?”
Phó Tư Niên cảnh giác nhìn ông ta.
“Ta là quản gia cũ của Phó gia, Phúc bá.” Người đàn ông tự giới thiệu, “Trước khi lão gia qua đời từng dặn dò, nếu một ngày nào đó cậu gặp nạn, hãy giao thứ này cho cậu.”
Phúc bá đưa cho hắn một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, cùng một phong thư.
Phó Tư Niên nhận lấy, mở thư.
Bên trong là một chùm chìa khóa, và một địa chỉ.
Chính là căn nhà tổ của Phó gia đã bỏ hoang mười mấy năm.
Như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, hắn lập tức bắt taxi, chạy thẳng đến đó.
Ngôi nhà tổ nằm trên ngọn núi ngoại ô, cổng sắt rỉ sét loang lổ, sân đầy cỏ dại, lộ rõ vẻ tiêu điều hoang phế.
Hắn dùng chìa khóa mở cánh cửa nặng nề, bước vào trong.
Bụi bặm phủ kín khắp nơi, không khí ngập mùi mục nát.
Theo lời dặn của Phúc bá, hắn tìm đến thư phòng.
Ở một ngăn mật thất, hắn phát hiện chiếc hộp gỗ kia.
Không có khóa, dễ dàng mở ra.
Bên trong chẳng phải báu vật vô giá gì, mà là một cuốn nhật ký dày cộp.
Trên trang bìa, kẹp hai tấm ảnh giống hệt: hai cậu bé mặc quần áo đôi, khuôn mặt ngây thơ rạng rỡ.
Phó Tư Niên nhận ra ngay, đó là hắn và anh trai — Phó Diễn Thần.
Bàn tay run rẩy, hắn lật trang đầu tiên.
Nét chữ xa lạ, nhưng lại mang cảm giác quen thuộc mơ hồ.