Chương 3 - Cuộc Chiến Với Giáo Viên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

4

Ở phía không xa, ông lão thủ trưởng cùng các ba mẹ nuôi trong khu gia đình đang nhanh chóng tiến về phía này.

Có người còn mặc quân phục huấn luyện, có người mặc thường phục.

Hành lang vốn ồn ào, lúc này yên lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.

Tất cả học sinh đang nô đùa ngoài lớp, giáo viên đi ngang qua đều đứng sững tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía nhóm người với vẻ mặt nghiêm nghị kia.

Có người nhận ra bộ trang phục trên người họ, trên mặt lập tức hiện rõ sự kinh ngạc, hoảng hốt, không thể tin nổi.

Nhưng ba Triệu đi đầu căn bản không quan tâm những chuyện đó.

Vừa thấy tôi nằm sấp trên đất, ông lập tức sải bước lao tới, một tay đỡ tôi dậy.

Mẹ Liễu thì cuống cuồng kiểm tra vết thương cho tôi.

Hà Huệ vốn định rời đi, thấy họ xông thẳng vào văn phòng thì lập tức mắng chửi:

“Các người là ai? Người ngoài xã hội, cấm tự ý xông vào trường! Bảo vệ đâu, còn không mau đuổi họ ra ngoài!”

Nhưng chẳng ai để ý đến cô ta.

Những bảo vệ vừa nãy còn hung hăng, giờ tất cả đều do dự, không dám tiến lên.

Thấy vậy, Hà Huệ tức đến méo miệng, chỉ vào ông lão thủ trưởng mắng:

“Tôi nói cái lão già này, dẫn một đám người đến trường gây sự, rảnh rỗi quá không có việc gì làm à?”

“Sao? Bố mẹ Diệp Mộng Dĩnh chết rồi, các người muốn đứng ra chống lưng cho nó à? Cũng không nhìn xem…”

Chưa nói hết câu, mẹ Liễu đã không nhịn được nữa, tiến lên tát cô ta một cái.

“Không phải cô muốn gặp phụ huynh sao? Chúng tôi đến rồi, cô còn gì muốn nói?”

Hà Huệ bị tát đến hoa mắt, lại e dè trước đám người trước mặt, vừa sợ vừa hung hăng hét lên:

“Các… các người dám đánh tôi?”

“Đừng tưởng người đông tôi sẽ sợ! Tôi vừa báo cảnh sát rồi, người ngoài tự ý xông vào trường, dù các người là quân nhân, cũng phải vào đồn uống trà!”

Mọi người căn bản không để ý đến lời đe dọa của cô ta, thậm chí chẳng buồn nhìn lấy một cái.

Ba Triệu đỡ tôi ngồi xuống sofa, hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt ông lại trầm xuống một phần.

Nghe đến cuối, ngay cả ông lão thủ trưởng cũng mặt mày tái xanh siết chặt cây gậy trong tay.

Ông luôn coi trọng tình đồng đội, ghét nhất chính là có người bắt nạt con em liệt sĩ.

Lúc này, ông giơ gậy lên, chỉ thẳng vào Hà Huệ đang vênh váo.

“Được lắm! Đây chính là cách các người dạy học à?”

“Bắt nạt đứa trẻ không cha không mẹ, cố ý vu oan nó gian l/ận, còn muốn ép nó nhận tội?”

“Trường các người dạy học sinh kiểu này sao?”

Hà Huệ nhìn đám phụ huynh đầy phẫn nộ, hoàn toàn sững sờ, há miệng mà không nói được lời nào.

Ông lão thủ trưởng thấy vậy, trực tiếp trầm giọng ra lệnh:

“Đưa hết bọn họ đi, tôi muốn xem cô ta định cho tôi ‘uống trà’ kiểu gì.”

Mọi người đã chờ sẵn câu này, mấy người lập tức giữ chặt Hà Huệ, chuẩn bị đưa đi.

“Thả tôi ra! Các người biết tôi là ai không? Dám động vào tôi, nhà trường sẽ không tha cho các người!”

Hà Huệ liều mạng giãy giụa, nhưng trước những ba nuôi đã qua huấn luyện, hoàn toàn không đáng kể.

Ngay lúc cô ta bị kéo ra khỏi văn phòng, một giọng nói vang lên đầy uy lực:

“Ai to gan như vậy, dám gây chuyện trong trường?”

Một người đàn ông được mọi người vây quanh, sải bước đi tới.

5

Hà Huệ nhìn thấy người đó, lập tức gào khóc:

“Chủ nhiệm Trương, cuối cùng thầy cũng đến rồi! Những người này thật quá đáng!”

Mấy ba mẹ nuôi nhìn nhau, không khỏi cạn lời.

Chủ nhiệm Trương nhìn gương mặt sưng đỏ của Hà Huệ, rồi nhìn mấy bảo vệ đang bị khống chế bên cạnh, lập tức nổi giận.

Ông ta xắn tay áo, ánh mắt rơi vào ông lão thủ trưởng, trên mặt lộ ra một tia khinh thường.

“Ồ, náo nhiệt thật đấy? Dám chạy đến trường gây chuyện.”

Ông ta cười giả lả, giọng điệu ngạo mạn.

“Này ông già, có biết đây là trường học không? Dám ra tay làm bị thương giáo viên, biết hậu quả là gì không?”

“Mau thả người ra, rồi qua đây quỳ xuống xin lỗi, hôm nay coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”

Vẻ mặt ông ta đầy kiêu ngạo, thậm chí còn ngông cuồng hơn cả Hà Huệ, hoàn toàn không coi ai ra gì.

Ông lão thủ trưởng nhìn ông ta, mặt không cảm xúc:

“Ông chính là chủ nhiệm giáo vụ của Nhất Trung, Trương Cường?”

Chủ nhiệm Trương không ngờ đối phương gọi thẳng tên mình, trong mắt lộ ra chút đắc ý:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)