Chương 5 - Cuộc Chiến Với Cậu Em Mạng Ảo
Tôi giơ chân chặn ghế.
Nó bị ghế chắn lại, tay vồ hụt.
Tôi gọi đi.
Chuông vang ba tiếng.
Bên kia bắt máy.
Giọng cô rất khẽ.
“Chiêu Chiêu?”
Tôi bật loa ngoài.
Phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy.
Tôi nói: “Cô, Hứa Duệ có chuyện muốn nói với cô.”
Hứa Duệ trừng tôi.
Như hận không thể nuốt sống tôi.
Tôi cầm ngang dây sạc trong tay.
“Nói.”
Nó không động.
Tôi quất dây vào mông nó.
Chát một tiếng.
Nó suýt nhảy dựng lên.
Đầu dây bên kia, cô tôi sững người.
“Sao vậy?”
Hứa Duệ nghiến răng, mặt đỏ bừng.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó.
“Nói.”
Cổ họng nó chuyển động rất lâu.
Cuối cùng nặn ra mấy chữ qua kẽ răng.
“Cô.”
“Cháu xin lỗi.”
Tôi nói: “Nói to lên.”
Hứa Duệ ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi đặt dây sạc lên bàn.
Vai nó run lên.
“Cô, cháu xin lỗi.”
Cô im lặng mấy giây.
Bên kia truyền đến chút tiếng động sột soạt.
Như thể cô ngồi thẳng dậy.
Hứa Duệ lại nói: “Hôm nay cháu nói chuyện rất khó nghe.”
“Cháu không nên nói mọi người đến ăn chực.”
“Cũng không nên nói em họ.”
“Quần áo cháu sẽ nhận.”
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Bốn chữ cuối cùng, nó nói vừa cứng vừa thấp.
Tôi nói: “Còn dượng.”
Hứa Duệ nhắm mắt.
“Cô thay cháu xin lỗi dượng.”
Tôi nói: “Tự gọi.”
Nó siết chặt nắm tay.
Tôi nhìn nắm tay nó.
“Em có muốn thử xem nắm đấm của em nhanh hơn, hay dây sạc đau hơn không?”
Nắm tay Hứa Duệ buông ra.
Đầu dây bên kia, giọng cô hơi nghẹn.
“Biết sai là được.”
“Đang Tết nhất, người một nhà đừng làm ầm đến khó coi.”
Tôi nói: “Cô, đây không phải làm ầm.”
“Mà là nó đáng bị dạy dỗ.”
Cô không khuyên nữa.
Chỉ khẽ ừ một tiếng.
Sau khi cúp máy.
Mặt Hứa Duệ vẫn chưa hết đỏ.
Nó nhìn chằm chằm điện thoại.
“Hài lòng chưa?”
Tôi lại cất điện thoại vào túi.
“Đây mới là việc thứ nhất.”
Nó đột ngột ngẩng đầu.
“Còn nữa?”
Tôi nói: “Đương nhiên.”
“Em quay nhiều video như vậy.”
“Miệng chửi người nhà, camera chĩa vào người nhà.”
“Em tưởng xóa rồi là xong à?”
Ánh mắt Hứa Duệ lóe lên.
Tôi lập tức bắt được.
“Còn bản sao lưu?”
Nó không nói.
Bố lập tức đứng dậy.
“Con còn giấu?”
Mặt mẹ cũng trắng bệch.
Hứa Duệ theo bản năng lùi lại.
Tôi đặt túi lên ghế.
“Mở máy tính.”
Giọng nó căng lên.
“Không có.”
Tôi nói: “Mở.”
Nó vẫn muốn cứng.
Tôi cầm dây sạc đi về phía nó.
Lần này Hứa Duệ không đợi bị đánh, xoay người chạy về phòng.
Nhưng nó quên bố đang đứng ở cửa.
Bố bước ngang một bước, chặn thẳng nó lại.
Hứa Duệ đâm vào ngực bố.
Bố không nhường.
Ông cúi đầu nhìn con trai.
Giọng rất lạnh.
“Đi mở máy tính.”
Hứa Duệ ngẩng đầu.
Khoảnh khắc đó, nó như mới phát hiện ra.
Hai người có thể đánh nhất trong nhà.
Đã hoàn toàn không định nhịn nữa.
Nó nghiến răng xoay người.
Đi vào phòng.
Mở máy tính.
Khi tiếng khởi động vang lên.
Tôi thấy ngón tay nó run.
Không phải sợ đau.
Mà là sợ những thứ thật sự không thể để người khác thấy bị lục ra.
Tôi đứng sau lưng nó.
“Mật khẩu.”
Hứa Duệ nhìn màn hình.
“Tôi quên rồi.”
Tôi cười một tiếng.
“Quên rồi?”
Dây sạc nhẹ nhàng quất lên lưng ghế.
“Vậy chị giúp em nhớ.”
07
Lưng Hứa Duệ cứng như một tấm ván.
Màn hình dừng ở giao diện đăng nhập.
Ô mật khẩu để trống.
Miệng nó nói quên, nhưng mắt cứ liếc về góc phải bàn phím.
Tôi giơ tay.
Dây sạc quất chát lên mép bàn.
Hứa Duệ sợ đến co vai.
Tôi nói: “Lần cuối.”
“Mật khẩu.”
Nó nghiến răng.
“Xr0719.”
Mặt bố càng trầm hơn.
“Không phải quên rồi à?”
Hứa Duệ không dám đáp.
Sau khi mở máy tính, màn hình nền lộn xộn như bãi rác.
Trò chơi.
Phần mềm cắt dựng.
Tệp bộ nhớ đệm.
Còn có một thư mục tên Kho tư liệu.
Tôi bấm vào.
Bên trong dày đặc toàn video.
Mẹ nấu cơm.
Bố mắng nó.
Cô ngồi bên bàn ăn cười gượng.
Em họ cúi đầu bóc tôm.
Ngay cả bóng lưng mẹ lau nước mắt trong bếp cũng có.
Tên tệp cái sau còn chói mắt hơn cái trước.
Hiện trường con gái bám mẹ trong gia đình ngột ngạt.
Ông già vô dụng nổi cơn thịnh nộ.
Họ hàng thiểu năng ăn uống trực tiếp.
Tư liệu mất mặt ngày Tết.
Mẹ đứng ngoài cửa, mặt trắng gần như trong suốt.
Bà vẫn luôn tưởng Hứa Duệ chỉ cầm điện thoại dọa họ.
Bà không ngờ nó thật sự coi họ là trò cười để lưu lại.
Bố bước tới, khom người nhìn một cái.
Giây sau, ông giơ tay tát vào sau đầu Hứa Duệ.
Không mạnh.
Nhưng đủ vang.
Cả người Hứa Duệ chúi về trước, suýt đập vào màn hình.
Nó ôm đầu quay lại.
“Bố đánh con?”
Bố nhìn nó.
“Đánh nhẹ rồi.”
Mắt Hứa Duệ đỏ bừng.
“Mọi người điên hết rồi.”
“Đây là bạo hành gia đình.”
Tôi quất dây vào chân ghế.
Ghế rung mạnh.
“Còn gào?”
Môi Hứa Duệ run lên.
Tôi kéo thư mục xuống dưới.
Dưới cùng còn một tệp nén.
Tên là Dự phòng.
Tôi bấm mở.
Cần mật khẩu.
Huyết sắc trên mặt Hứa Duệ lập tức rút sạch.
Tôi nhìn nó.
“Đây lại là gì?”
Nó nói: “Không có gì.”
Tôi nói: “Mật khẩu.”
Nó không nói.
Tôi vung dây sạc ra, đặt lên vai nó.
Hứa Duệ đột ngột định đứng dậy.
Bố dùng một tay ấn gáy nó.
“Ngồi xuống.”
Hứa Duệ bị ấn trở lại ghế.
Lần đầu tiên nó lộ ra vẻ hoảng loạn thật sự.
“Con thật sự quên rồi.”
Tôi nói: “Vậy cứ từ từ nghĩ.”
Dây sạc rơi xuống cạnh chân nó.
Chát.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: