Chương 3 - Cuộc Chiến Với Cậu Em Mạng Ảo
Trong mắt Hứa Duệ, tôi cũng giống bố mẹ, đều là những người lớn chỉ biết nhịn.
Vì thế nó nhanh chóng phản ứng lại, nghển cổ lên.
“Chị dám động vào tôi?”
Tôi vỗ dây sạc vào lòng bàn tay.
m thanh không lớn.
Nhưng mí mắt Hứa Duệ rõ ràng giật một cái.
“Chị không dám à?”
Tôi tiến lên một bước.
“Em thử thêm lần nữa xem.”
Nó lập tức lùi về phía giường.
Miệng vẫn cố cứng.
“Đây là bạo lực.”
“Tôi nói cho chị biết, chị xong rồi.”
Tôi không đợi nó nói hết.
Túm mũ áo hoodie của nó, kéo người từ bên giường về trước bàn học.
Nó loạng choạng, vai đập vào lưng ghế.
“Hứa Chiêu!”
“Chị bị điên à!”
Tôi giơ tay quất dây vào mông nó.
Chát một tiếng.
Giòn đến mức không khí ngoài cửa cũng như lặng đi.
Cả người Hứa Duệ cứng đờ.
Có lẽ cả đời này nó chưa từng nghĩ, mười lăm tuổi rồi vẫn còn bị đánh như vậy.
Giây sau, nó gào lên.
“Bố!”
“Mẹ!”
“Chị ta đánh con!”
Bố đứng ngoài cửa, mặt xanh mét.
Mẹ cũng đứng bên cạnh, mắt vẫn còn đỏ.
Nhưng lần này, không ai xông lên che cho nó.
Hứa Duệ trợn to mắt.
Như thể nhìn thấy chuyện gì không thể tin nổi.
“Bố mẹ không quản à?”
Môi mẹ run lên.
Cuối cùng chỉ nói hai chữ.
“Đáng đánh.”
Sắc mặt Hứa Duệ lập tức thay đổi.
Nó đã quen với việc mẹ mềm lòng.
Quen với việc bố ném chuột sợ vỡ bình.
Quen với việc mình chỉ cần giơ điện thoại lên là cả nhà không ai dám đến gần.
Nhưng bây giờ điện thoại nằm trên giường.
Trong tay nó chẳng có gì.
Tôi lại quất thêm một cái.
Lần này nó nhảy dựng lên.
“Chị điên rồi!”
Tôi ấn vai nó xuống.
“Đứng yên.”
Nó giãy giụa.
Bố bước vào, túm lấy cánh tay còn lại của nó.
Hứa Duệ quay phắt đầu lại.
“Bố cũng giúp chị ta?”
Bố nghiến răng.
“Bố đáng lẽ phải giúp từ lâu rồi.”
Mẹ không bước vào.
Bà đứng ngoài cửa, đặt đĩa trái cây lên chiếc tủ bên cạnh.
Sau đó bà đưa tay, đẩy hẳn cửa phòng Hứa Duệ ra.
Ánh đèn phòng khách chiếu vào.
Chiếu rõ hộp đồ ăn ngoài chất đầy đất.
Cốc mì ăn liền.
Tất bẩn.
Bài kiểm tra bị vò thành cục.
Và chiếc bát bốc mùi chua ở đầu giường.
Mẹ nhìn đống đồ đó, ánh mắt từ từ lạnh xuống.
“Dọn đi.”
Hứa Duệ thở hổn hển.
“Dựa vào đâu?”
Tôi giơ dây sạc lên.
“Dựa vào việc em nói thêm một câu vô nghĩa, chị sẽ quất thêm một cái.”
Nó nghiến răng nhìn tôi.
Ánh mắt vừa hung dữ vừa oán hận.
Như thể giây sau còn muốn lao tới.
Tôi ném dây sạc xuống cạnh chân nó.
“Mở khóa điện thoại.”
Hứa Duệ lập tức rụt tay.
“Chị muốn làm gì?”
Tôi nói: “Xóa video.”
Nó nói: “Đó là quyền riêng tư của tôi.”
Tôi không phí lời với nó.
Cái thứ ba quất vào bắp chân.
Nó đau đến khom người.
Cái này không nặng.
Nhưng đủ để nó nhớ rằng tối nay không phải hội nghị giảng đạo lý.
“Mở khóa.”
Tôi lặp lại một lần.
Vành mắt Hứa Duệ đỏ lên.
Không phải vì tủi thân.
Mà vì tức.
Nó nhìn bố.
Bố không động.
Nó lại nhìn mẹ.
Mẹ cũng không động.
Cuối cùng, nó cứng đờ đưa tay lấy điện thoại trên giường.
Tôi giật lấy, đưa đến trước mặt nó.
“Mật khẩu.”
Nó không nói.
Tôi giơ dây sạc lên.
Nó lập tức mở miệng.
“0719.”
Tôi mở điện thoại.
Trong album là một dãy video.
Bàn ăn.
Nhà bếp.
Mẹ ngồi xổm nhặt quýt.
Bố đứng dậy đập bàn.
Cô nổi giận.
Dượng sa sầm mặt.
Mỗi đoạn video đều được chính nó đổi tiêu đề.
Màn tự cảm động của phụ nữ trong gia đình truyền thống.
Họ hàng kém văn minh đến nhà tôi ăn chực.
Ông già bố đời bất tài phát điên.
Mẹ ghé lại nhìn một cái.
Sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Gân xanh trên thái dương bố giật mạnh.
Hứa Duệ vẫn cứng miệng.
“Mọi người xem trộm quyền riêng tư của tôi.”
Tôi dí màn hình điện thoại vào trước mắt nó.
“Lúc em coi cả nhà là tư liệu, em có nghĩ đến quyền riêng tư không?”
Nó nghển cổ.
“Tôi đâu có đăng.”
Tôi mở một ứng dụng.
Trong hộp bản nháp nằm ngay ngắn ba video đã cắt dựng xong.
Ảnh bìa cũng đã chèn chữ.
Họ hàng vỡ phòng tuyến trong bữa cơm tất niên.
Ghi chép về gia đình ngột ngạt.
Trẻ vị thành niên phải tự cứu mình thế nào.
Mẹ che miệng.
Sắc mặt bố từ từ mất sạch huyết sắc.
Hứa Duệ cuối cùng hoảng lên.
Nó đưa tay giật lại.
“Trả cho tôi!”
Tôi đá chiếc ghế bên cạnh ra.
Ghế va rầm vào tủ.
Tay Hứa Duệ dừng giữa không trung.
Ngay trước mặt nó, tôi xóa toàn bộ bản nháp.
Rồi tắt đồng bộ đám mây.
Cuối cùng xóa sạch mọi video quay lén trong album.
Hứa Duệ cuống đến đỏ cả mắt.
“Chị dựa vào đâu mà xóa đồ của tôi!”
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
“Dựa vào việc em vẫn đang sống trong căn nhà này.”
“Dựa vào việc em ăn cơm bố mẹ nấu.”
“Dựa vào việc em chưa có tư cách treo những người nuôi mình lên mạng cho người ta chửi.”
Nó há miệng định cãi.
Tôi không cho nó cơ hội.
“Bây giờ, dọn phòng.”
“Mang bát ra rửa.”
“Cho rác vào túi.”
“Lau sạch bàn học.”
“Mười phút sau chị vào kiểm tra.”
Hứa Duệ nghiến răng nghiến lợi.
“Tôi không làm.”
Tôi xách dây sạc lên.
“Vậy thì tiếp tục chịu đánh.”
Nó nhìn tôi.
Nhìn đủ năm giây.
Cuối cùng, nó cúi xuống nhặt cốc mì dưới đất.
Động tác rất mạnh.
Như hận không thể bóp nát cốc mì.
Tôi đứng ngoài cửa nhìn nó.
Bố đứng cạnh tôi.
Mẹ đứng bên kia.
Cả ba người không ai khuyên.
Cũng không ai nói thôi bỏ đi.