Chương 15 - Cuộc Chiến Với Cậu Em Mạng Ảo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mà vì cuối cùng nó biết, người phía sau màn hình sẽ đứng trước mặt nó.

Chủ nhiệm khối bắt nó viết bản kiểm điểm tại chỗ.

Còn phải công khai xin lỗi trong nhóm lớp.

Tất cả video quay lén phải phối hợp xóa sạch.

Giải tán nhóm.

Những người tham gia chuyển tiếp sẽ bị xử lý riêng.

Nghe đến công khai xin lỗi, mặt Hứa Duệ lập tức trắng bệch.

“Có thể không gửi vào nhóm lớp không?”

Bố nhìn nó.

“Lúc con đăng video, có hỏi người khác được không?”

Môi Hứa Duệ run lên.

Không còn lời nào.

Giáo viên chủ nhiệm đặt điện thoại trước mặt nó.

“Gửi ngay bây giờ.”

Ngón tay Hứa Duệ cứng lại.

Gõ rất lâu, câu đầu tiên vẫn là.

Vì nguyên nhân cá nhân gây ra ảnh hưởng không tốt.

Mẹ trực tiếp xóa dòng đó.

“Đừng viết lời vô nghĩa.”

Hứa Duệ nhìn bà.

Mẹ nói từng chữ.

“Viết con sai rồi.”

“Viết con quay lén bạn học.”

“Viết con xúc phạm bạn học.”

“Viết con đề nghị mọi người đừng tiếp tục truyền.”

Vành mắt Hứa Duệ càng đỏ.

Nhưng nó vẫn gõ lại.

Khoảnh khắc ấn nút gửi.

Nhóm lớp im lặng mấy giây.

Sau đó có người gửi một dấu hỏi.

Có người gửi.

Hóa ra thật sự là cậu.

Còn có người gửi.

Sao cậu kinh tởm thế.

Hứa Duệ nhìn thấy câu đó, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Trước kia nó thích nhất là ném hai chữ này cho người khác.

Bây giờ đến lượt chính nó bị người ta nói như vậy.

Tay nó run, suýt làm rơi điện thoại.

Bố lấy lại điện thoại.

“Thấy chưa?”

“Bị người ta mắng công khai, dễ chịu không?”

Hứa Duệ không lên tiếng.

Chủ nhiệm khối nói, sau đó sẽ phê bình toàn trường.

Hứa Duệ đột ngột ngẩng đầu.

“Toàn trường?”

Mẹ nhìn nó.

“Con chẳng phải thích nổi tiếng sao?”

“Lần này cho con nổi đủ.”

18

Trên đường về nhà.

Hứa Duệ luôn im lặng.

Nó không khóc.

Cũng không quậy.

Nhưng sự im lặng đó không giống ngoan ngoãn.

Mà như trong lòng đang nén một chiếc gai độc.

Bố dừng xe trước cổng khu dân cư.

Nó bỗng mở miệng.

“Mọi người hài lòng rồi chứ.”

Không ai để ý đến nó.

Nó lại nói.

“Sau này con ở trường thế nào?”

Mẹ xách túi xuống xe.

“Cúi đầu làm người.”

Hứa Duệ cười một tiếng.

Rất ngắn.

Rất lạnh.

“Mọi người thật sự tưởng như vậy có tác dụng?”

Bố dừng chân.

“Ý gì?”

Hứa Duệ không nói nữa.

Tôi nhìn nó.

“Còn đường lui?”

Ánh mắt nó lóe lên.

Chỉ một khoảnh khắc này.

Tôi biết mình đoán đúng.

Sau khi về nhà.

Tôi không cho nó đi làm bài tập.

Tôi bắt nó ngồi bên bàn ăn.

“Tài khoản.”

Hứa Duệ giả vờ không hiểu.

“Tài khoản gì?”

Tôi nói: “Tất cả tài khoản.”

“Video ngắn.”

“Diễn đàn.”

“Ổ đĩa đám mây.”

“Tài khoản trò chuyện phụ.”

“Em tự khai.”

Hứa Duệ dựa vào lưng ghế.

“Xóa hết rồi.”

Mẹ đặt cây thước gỗ lên bàn.

“Nói lại lần nữa.”

Hứa Duệ nhìn cây thước.

Cứng miệng hai giây.

Cuối cùng vẫn khai ra ba tài khoản.

Tôi đăng nhập từng cái.

Hai cái đầu sạch.

Tài khoản thứ ba vừa đăng nhập, tin nhắn riêng đã bật lên.

Đồ đã sao lưu xong.

Chờ cậu nói một câu.

Mặt bố lập tức đen lại.

Hứa Duệ đột ngột đứng dậy.

“Không phải con!”

Bố giữ vai, ấn nó về ghế.

“Ngồi xuống.”

Tôi mở cuộc trò chuyện.

Bên trong toàn là gói tệp Hứa Duệ gửi ra mấy ngày trước.

Gia đình.

Trường học.

Họ hàng.

Còn có ghi chú.

Đợi tôi bị họ xử nặng, sẽ đăng tất cả cùng lúc.

Mẹ nhìn chằm chằm dòng chữ đó.

Ánh mắt tĩnh lặng đến đáng sợ.

Càng tĩnh, càng đáng sợ.

Bà hỏi Hứa Duệ.

“Con định kéo tất cả chúng ta xuống nước?”

Môi Hứa Duệ run lên.

“Con chỉ dọa mọi người thôi.”

Bố đập mạnh một cái xuống bàn.

Bát đũa đều rung lên.

“Con còn dám nói dọa?”

Tôi trực tiếp dùng điện thoại của nó gửi tin nhắn thoại cho đối phương.

“Tôi là chị Hứa Duệ.”

“Nếu trong tay cậu còn bản sao lưu, xóa ngay.”

“Mười phút nữa chúng tôi báo cảnh sát.”

Đối phương im lặng trước.

Sau đó trả lời một câu.

Chị là ai vậy.

Bố cầm điện thoại sang.

Giọng lạnh như sắt.

“Tôi là bố Hứa Duệ.”

“Các cháu truyền bá video quay lén, xúc phạm bạn học, lưu giữ quyền riêng tư của người khác.”

“Bây giờ xóa, chụp màn hình gửi lại.”

“Không xóa, chúng tôi đến đồn cảnh sát.”

Đối phương lập tức im tiếng.

Ba phút sau.

Từng ảnh chụp xóa dữ liệu được gửi sang.

Còn có một câu.

Chú, chị, cháu sai rồi.

Tôi lưu toàn bộ ảnh chụp.

Hứa Duệ ngồi trên ghế, mặt đã trắng đến không còn giống người.

Tôi nói: “Bây giờ đến lượt em.”

Giọng nó khàn đi.

“Con đã nói chỉ dọa mọi người.”

Bố cầm thước gỗ lên.

“Vậy thì để con cũng nhớ lâu.”

Lần này.

Không ai đóng cửa.

Cũng không ai tránh đi.

m thanh thước gỗ rơi xuống rất nặng.

Hứa Duệ vừa chịu một cái đã không chống nổi, kêu lên.

Mẹ đứng bên cạnh, vành mắt đỏ nhưng không cản.

Bà chỉ nói.

“Nhớ lấy đau.”

“Cũng nhớ lúc người khác bị con làm nhục, họ còn khó chịu hơn thế.”

Hứa Duệ khóc.

Không phải giả.

Nó khóc đến không thở nổi.

Nhưng tôi nhìn ra được.

Đó không phải hối hận.

Mà là cuối cùng đã sợ.

Sợ nhà trường.

Sợ phụ huynh.

Sợ người trong nhóm quay lại cắn nó.

Sợ chút cảm giác bắt kịp mạng mà nó tự hào biến thành thông báo kỷ luật.

Sợ những thứ nó lấy làm kiêu ngạo biến thành chứng cứ bẩn khiến tất cả mọi người nhìn nó.

Tối hôm đó.

Bố dẫn nó đến đồn cảnh sát.

Không phải báo án bắt nó.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)