Chương 10 - Cuộc Chiến Với Cậu Em Mạng Ảo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bố quất thắt lưng xuống sàn phía sau nó.

Chát.

m thanh nổ vang.

Cả người Hứa Duệ run lên.

Mẹ nói: “Lau từng quả một.”

“Lau sạch.”

“Đặt lại vào giỏ.”

Mắt Hứa Duệ đỏ đến đáng sợ.

“Mọi người đang làm nhục con.”

Mẹ đứng lên.

“Lúc con quay mẹ nhặt quýt, chẳng phải vui lắm sao?”

“Bây giờ đến lượt con.”

Huyết sắc trên mặt Hứa Duệ rút sạch.

Nó cúi đầu nhìn đống quýt dưới đất.

Rất lâu sau, cuối cùng mới đưa tay nhặt.

Quả thứ nhất.

Quả thứ hai.

Quả thứ ba.

Động tác rất chậm.

Bố đứng bên cạnh nhìn.

Chậm một chút, thắt lưng vang một cái.

Làm rơi một quả, quất một cái.

Lau không sạch, lau lại.

Hơn hai mươi quả quýt.

Hứa Duệ quỳ dưới đất, lau từng quả rồi bỏ lại vào giỏ.

Đầu gối mài đến đỏ lên.

Trán đầy mồ hôi.

Mẹ không mềm lòng.

Tôi cũng không.

Đợi nó nhặt xong.

Bố xách nó đứng dậy.

“Xin lỗi mẹ con.”

Hứa Duệ thở hổn hển.

“Mẹ, con xin lỗi.”

Bố giơ tay.

Hứa Duệ lập tức nâng giọng.

“Mẹ, con xin lỗi.”

“Con không nên đá giỏ rau của mẹ.”

“Con không nên ăn trộm tiền.”

“Con không nên bỏ nhà đi.”

Mẹ nhìn nó.

“Còn gì nữa?”

Môi Hứa Duệ run lên.

“Con không nên coi mọi người là trò cười.”

Lúc này mẹ mới dời mắt.

“Vào bếp.”

Hứa Duệ vịn tường đứng lên.

Đi đường cũng khó khăn.

Nhưng nó không dám dừng.

Trong bếp, con cá vẫn chưa làm xong.

Rau vẫn ngâm trong chậu.

Mặt bếp đầy vảy cá.

Mẹ ném tạp dề cho nó.

“Tiếp tục.”

Hứa Duệ cuối cùng sụp đổ.

“Con đã xin lỗi rồi!”

Bố đứng ngoài cửa nói: “Xin lỗi không phải miễn phạt.”

“Mà là bắt đầu.”

Hứa Duệ siết chặt tạp dề.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

Nhưng không ai dỗ nó.

Không ai hỏi nó có đau không.

Cũng không ai nói thôi bỏ đi.

Buổi chiều, nó lau bếp sáng bóng.

Siết chặt chốt khóa cửa sổ nhà vệ sinh.

Giao nộp tất cả dây sạc giấu trong phòng.

Bố còn dẫn nó đến ban quản lý bổ sung hạn chế thẻ ra vào.

Thẻ của nó chỉ quẹt được tầng nhà mình.

Muốn ra khỏi khu phải được điện thoại bố mẹ xác nhận.

Nghe xong, mặt Hứa Duệ xanh lét.

“Mọi người giám sát con?”

Bố cười lạnh.

“Con chẳng phải thích ghi lại cuộc sống sao?”

“Bây giờ chúng ta cũng ghi.”

Tối đó, bố chuyển bộ định tuyến vào phòng ngủ chính.

Đổi mật khẩu.

Mang thùng máy tính ra phòng khách.

Khóa bàn phím và chuột vào tủ.

Sắc mặt Hứa Duệ như bị rút sạch linh hồn.

Tôi dán một thời gian biểu mới bên cạnh tờ cam kết.

Năm rưỡi sáng đi mua rau.

Sáu giờ tối làm việc nhà.

Bảy giờ xem nhóm bài tập.

Bảy rưỡi nộp thiết bị.

Chín rưỡi tắt đèn.

Hứa Duệ nhìn tờ giấy, rất lâu không nói.

Tôi tưởng cuối cùng nó đã yên.

Nhưng mười một giờ đêm.

Tôi dậy rót nước.

Lúc đi qua phòng khách, thấy Hứa Duệ ngồi xổm trước tủ tivi.

Trong tay nó cầm một chiếc tua vít nhỏ.

Đang cạy chiếc hộp khóa điện thoại.

13

Tôi cầm cốc nước, đứng ở cửa phòng khách không động.

Hứa Duệ ngồi xổm trước tủ tivi, bóng lưng cứng lại.

Chiếc tua vít nhỏ trong tay vẫn cắm trong lỗ khóa hộp đựng.

Hộp trong suốt bị cạy ra một vệt trắng.

Chiếc điện thoại bên trong tắt đen màn hình.

Nhưng mắt nó sáng đến đáng sợ.

Như cơn nghiện phát tác.

Tôi đặt cốc nước lên bàn ăn.

m thanh đáy cốc chạm mặt bàn rất nhẹ.

Hứa Duệ lại đột ngột quay đầu.

“Nửa đêm chị không ngủ, bị bệnh à?”

Tôi nhìn nó.

“Em đang làm gì?”

Nó giấu tua vít ra sau lưng.

“Tôi tìm đồ.”

Tôi đi tới.

Nó lập tức đứng dậy, chắn trước hộp đựng.

“Đừng động vào tôi.”

“Chị còn động vào tôi, tôi thật sự không khách sáo đâu.”

Tôi không nói.

Giơ tay vỗ một cái vào sau đầu nó.

Không nặng.

Nhưng đủ để nó im miệng.

Hứa Duệ sững người.

Giây sau, mắt nó đỏ lên.

“Chị dám đánh vào đầu tôi?”

Tôi túm cổ áo, kéo nó khỏi tủ tivi.

“Bố.”

Tôi chỉ gọi một tiếng.

Cửa phòng ngủ chính lập tức mở.

Bố khoác áo đi ra.

Mẹ cũng theo sau.

Hứa Duệ nhìn thấy họ, phản ứng đầu tiên không phải nhận sai.

Mà là đá tua vít xuống gầm sofa.

Bố cúi xuống nhặt lên.

Sắc mặt lập tức trầm đến đáy.

“Nửa đêm cạy khóa?”

Hứa Duệ nghển cổ.

“Con lấy điện thoại của mình, thì sao?”

Bố cầm hộp đựng lên.

Lỗ khóa đã bị nó cạy lệch.

Mép hộp còn có mấy vết xước.

Mẹ nhìn một cái, chút buồn ngủ trên mặt biến mất sạch.

“Con thật sự một khắc cũng không rời được.”

Hứa Duệ cười lạnh.

“Mọi người đây là giam giữ tài sản cá nhân trái phép.”

Bố không tiếp lời nó.

Ông lấy thắt lưng từ lưng ghế lên.

Sắc mặt Hứa Duệ thay đổi.

Nó lùi về sau.

“Bố muốn làm gì?”

Bố đi tới.

“Để con nhớ, đồ trong nhà không được trộm, khóa không được cạy.”

Hứa Duệ xoay người chạy về phòng.

Nhưng cửa phòng đã tháo rồi.

Bên trong trống trơn, căn bản không có chỗ trốn.

Bố đuổi kịp trong hai bước, ấn nó xuống mép giường.

Thắt lưng rơi xuống phía sau.

Chát một tiếng.

Cả người Hứa Duệ bật lên.

“Bố!”

Cái thứ hai lập tức rơi xuống.

Giọng nó đổi ngay.

“Mẹ!”

Mẹ đứng ngoài cửa, tay vịn khung cửa.

Lần này, bà chỉ nói một câu.

“Đáng.”

Hứa Duệ quay đầu nhìn bà.

Trong mắt đầy vẻ không dám tin.

Bố thu thắt lưng lại.

“Còn cạy không?”

Hứa Duệ thở hổn hển không nói.

Bố giơ tay.

Nó lập tức hét.

“Không cạy nữa!”

Bố hỏi: “Sai ở đâu?”

Hứa Duệ nghiến răng.

“Con không nên cạy hộp.”

Tôi nói: “Còn gì nữa?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)