Chương 1 - Cuộc Chiến Với Cậu Em Mạng Ảo
Em trai tôi mười lăm tuổi, coi điện thoại còn quan trọng hơn mạng sống.
Mở miệng ra là “đúng là quá ngu”, “chịu đi”, “thì sao nào”.
Nói với người ngoài như thế, nói với bố mẹ cũng y như vậy.
Mẹ tôi nói nó hai câu, nó trợn mắt: “Cay rồi à, vỡ phòng tuyến rồi chứ gì?”
Bố tôi tức đến mức ném đũa, nó lập tức giơ điện thoại lên quay: “Bao giờ mới thoát được khỏi gia đình độc hại này đây.”
Nó cho rằng đó là hài hước, là bắt kịp xu hướng mạng, là cách biểu đạt của người trẻ.
Ai cũng nói không quản nổi nó, mẹ tôi thậm chí từng lén lau nước mắt.
Kỳ nghỉ tôi về nhà, vừa bước vào cửa đã nghe nó quát: “Đừng làm phiền con, kiểu ham kiểm soát như mẹ thật sự rất kinh tởm.”
Tôi nhẹ tay ném túi lên sofa, xoay người đạp tung cửa phòng nó.
Rút dây sạc ra quất mạnh một cái, nó lập tức sụp đổ.
01
Em trai tôi tên Hứa Duệ, mười lăm tuổi.
Nó cao vọt lên còn nhanh hơn bố tôi, nhưng đầu óc thì như bị ngâm trong điện thoại.
Hai mươi bốn tiếng một ngày, ngoài lúc ngủ ra, tay nó không hề rời khỏi màn hình.
Ăn cơm cũng lướt.
Đi vệ sinh cũng lướt.
Làm bài tập cũng lướt.
Mẹ tôi định thu điện thoại, nó có thể đá lật cả ghế.
“Đừng động vào đồ của con, có hiểu thế nào là ranh giới cá nhân không?”
Mẹ tôi đứng ngoài cửa, tay còn chưa kịp đưa ra thì mặt đã trắng bệch.
Bố tôi nói: “Con nói chuyện với mẹ như thế à?”
Hứa Duệ không buồn ngẩng đầu.
“Cay rồi à.”
Bàn ăn im bặt trong giây lát.
Đôi đũa của bố tôi dừng giữa không trung.
Mẹ tôi hạ giọng: “Bớt học mấy câu linh tinh trên mạng đi.”
Hứa Duệ cười khẩy.
“Đúng là quá ngu.”
Mẹ tôi không hiểu.
Bố tôi cũng không hiểu.
Họ chỉ hiểu giọng điệu đó.
Hời hợt.
Thiếu kiên nhẫn.
Như thể đang chê hai người lớn ngu ngốc.
Mẹ tôi nhịn giận, gắp cho nó một miếng sườn.
“Ăn cơm thì ăn cho tử tế, đừng cứ nhìn điện thoại mãi.”
Hứa Duệ gạt miếng sườn sang một bên.
“Chịu đi.”
Tay mẹ tôi run lên.
Canh đổ ra bàn.
Nó còn ngẩng lên nhìn bà.
“Không phải chứ, thế này mà cũng vỡ phòng tuyến à?”
Mặt bố tôi lập tức sa sầm.
“Hứa Duệ!”
Hứa Duệ dựng điện thoại lên, chĩa thẳng vào bố tôi.
“Nào, hiện trường phụ huynh phát điên kinh điển.”
Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn.
Bát đũa rung lên.
Hứa Duệ càng hăng.
“Điển hình trong điển hình.”
“Nói không lại là đập bàn.”
“Bao giờ mới thoát khỏi gia đình độc hại này đây.”
Mẹ tôi đưa tay định ấn điện thoại của nó xuống.
Hứa Duệ lập tức ngả người né ra sau.
Chân ghế cọ trên sàn phát ra âm thanh chói tai.
“Đừng động vào điện thoại của con!”
“Kiểu ham kiểm soát như mẹ thật sự rất kinh tởm.”
Mẹ tôi sững người tại chỗ.
Bà vốn là người rất hiền.
Từ nhỏ đến lớn, tôi gần như chưa từng thấy bà nổi giận thật sự mấy lần.
Nhưng hôm đó, vành mắt bà đỏ lên.
Bà hỏi Hứa Duệ: “Mẹ nấu cơm cho con, giặt quần áo cho con, quản con làm bài tập, như thế gọi là kinh tởm à?”
Hứa Duệ cúi đầu gõ chữ.
“Đừng có sướt mướt.”
“Con không ăn trò này.”
Bố tôi đứng dậy, định giật điện thoại của nó.
Hứa Duệ giấu điện thoại vào ngực.
“Chuẩn bị bạo hành gia đình.”
“Con quay lại rồi.”
“Đăng lên mạng là bố mẹ sẽ ngoan ngay thôi.”
Tay bố tôi dừng giữa không trung.
Không phải sợ nó.
Mà là tức đến mức không biết phải làm sao.
Hứa Duệ thấy bố tôi dừng lại, khóe miệng nhếch lên.
Nó tưởng mình thắng rồi.
Từ đó về sau, nó càng không có quy củ trong nhà.
Mẹ gọi ăn cơm, nó nói: “Đừng giục, giục chết người à?”
Bố bảo làm bài tập, nó nói: “Bố diễn quá đấy.”
Dì hàng xóm sang chơi, khen nó cao lên.
Nó nhìn cũng chẳng nhìn người ta.
“Đừng cố bắt chuyện cho ngượng.”
Dì ấy cười gượng gạo.
Mẹ tôi vội vàng giảng hòa.
“Bọn trẻ bây giờ nói chuyện thế đấy.”
Hứa Duệ ngồi trên sofa, gác chân lên bàn trà.
“Mẹ giải thích làm gì?”
“Bà ấy có hiểu đâu.”
Nụ cười trên mặt dì hàng xóm từ từ biến mất.
Mẹ tôi đứng bên cạnh, ngón tay siết chặt tạp dề.
Tối đó bố gọi điện cho tôi.
Trong điện thoại, ông cố hạ thấp giọng.
“Em con bây giờ quá đáng lắm rồi.”
Tôi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Bố im lặng mấy giây.
“Mẹ con khóc rồi.”
Tôi nắm điện thoại, không nói gì.
Bố lại nói: “Chúng ta nói một câu, nó cãi mười câu.”
“Mắng cũng không được.”
“Đánh cũng không dám.”
“Nó cứ giơ điện thoại lên quay.”
“Nói chúng ta áp bức nó, xâm phạm quyền riêng tư.”
“Bây giờ mẹ con vào phòng nó cũng phải gõ cửa trước.”
Tôi nghe bên kia truyền đến giọng mẹ rất khẽ.
“Đừng kể mấy chuyện này cho chị nó.”
“Nó bận công việc.”
Bố tôi không đáp.
Đầu dây bên kia chỉ còn lại một tiếng thở dài kéo dài.
Tôi hỏi: “Bây giờ nó vẫn đang chơi điện thoại à?”
Bố nói: “Ừ.”
“Đóng cửa rồi.”
“Cười vui lắm.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dưới tòa nhà công ty, dòng xe tắc nghẽn thành một dải.
Tôi gập máy tính lại.
“Bố.”
“Tết này con sẽ về sớm.”
Đầu dây bên kia khựng lại nửa nhịp.
Bố nói: “Con về cũng đừng cãi nhau với nó.”
Tôi nói: “Con không cãi.”
Bố thở phào.
Nhưng tôi còn nửa câu chưa nói.
Tôi không cãi.
Tôi chỉ dạy dỗ.
Ngày hai mươi tám trước Tết, nhà cô tôi đến trước.
Khi ấy tôi vẫn chưa về.
Những chuyện này, sau đó mẹ tôi kể lại từng câu từng câu cho tôi nghe.
Mẹ nói hôm đó bà bận từ sáu giờ sáng đến trưa.
Chiên viên thịt.
Hầm thịt bò.
Rửa rau.
Lau nhà.
Bố ra ga đón người.
Hứa Duệ ngủ đến mười một giờ mới dậy.
Câu đầu tiên bước ra không phải chào hỏi.
Mà là đứng ở cửa bếp hỏi: “Cơm xong chưa?”
Tay mẹ tôi dính đầy bột.
“Sắp rồi, con lau bàn trước đi.”
Hứa Duệ cúi đầu lướt điện thoại.
“Mẹ ra lệnh cho ai đấy?”
Mẹ tôi hít sâu một hơi.
“Nhà có khách, con cũng giúp một tay đi.”
Nó cười.
“Không phải chứ, không phải chứ.”
“Ăn Tết mà cũng phải đi lao dịch à?”
Mẹ tôi không để ý đến nó.
Bà sợ vừa đáp lại là lại cãi nhau.
Hứa Duệ thấy bà không nói, càng được đà.
“Im lặng rồi.”
“Mặc nhiên thừa nhận bóc lột lao động vị thành niên.”
Mẹ vặn nhỏ lửa.
“Hứa Duệ, bớt nói hai câu đi.”
Nó kéo lê dép ra phòng khách.
Ngã vật xuống sofa.
Lại gác chân lên bàn trà.
Trên bàn bày đĩa trái cây mẹ vừa xếp xong.
Nó dùng mũi chân chạm một cái.
Đĩa trái cây nghiêng đi.
Quýt lăn đầy sàn.
Mẹ tôi từ bếp đi ra, nhìn thấy quýt rơi khắp nơi.
Bà không mắng.
Chỉ ngồi xuống nhặt.
Hứa Duệ giơ điện thoại lên quay.
“Thấy chưa.”
“Màn tự cảm động của phụ nữ trong gia đình truyền thống.”
Tay mẹ tôi khựng lại.
Bà ngẩng đầu nhìn nó.
“Con nói lại lần nữa xem.”
Hứa Duệ chĩa ống kính vào bà.
“Cay rồi à?”
“Vỡ phòng tuyến rồi chứ gì?”
Đúng lúc đó cô tôi bước vào cửa.
Trong tay cô xách hộp quà.
Em họ đi theo phía sau.
Bố tôi đứng cuối cùng thay giày.
Trong phòng khách, quýt lăn đầy đất.
Mẹ tôi ngồi xổm dưới sàn.
Hứa Duệ nằm trên sofa quay bà.
Mặt cô tôi cứng đờ tại chỗ.
“Duệ Duệ, cháu đang làm gì đấy?”
Hứa Duệ xoay điện thoại sang.
“Ghi lại cuộc sống.”
Bố tôi quát khẽ: “Bỏ chân xuống!”
Hứa Duệ không nhúc nhích.
“Lại bắt đầu rồi.”
Cô tôi vội nói: “Thôi thôi, trẻ con mà.”
Hứa Duệ khịt mũi.
“Trẻ con?”
“Cách gọi này cũng khá mạo phạm đấy.”
Cô tôi không cười nổi nữa.
02
Bố tôi bước lên một bước.
Hứa Duệ lập tức giơ điện thoại lên cao.
“Nào.”
“Quay đây.”
“Góc nhìn thứ nhất khi phụ huynh mất kiểm soát cảm xúc.”
Bố tôi siết chặt nắm tay.
Mẹ đứng dậy, chắn giữa hai người.
“Đang Tết nhất.”
“Đừng cãi.”
Hứa Duệ thắng lần thứ hai.
Nó ngả lưng về sofa.
Như một kẻ chiến thắng đang chiếm thế thượng phong.
Bữa trưa được bày lên bàn.
Dượng rót rượu cho bố tôi.
Mẹ đặt món cá cuối cùng lên bàn.
Ly rượu của dượng vừa đưa sang.
Hứa Duệ đã ngẩng mắt khỏi điện thoại.
“Đây chẳng phải điển hình trong điển hình sao.”
“Lại đến ăn chực cơm tất niên.”
Mọi âm thanh trên bàn ăn lập tức ngừng lại.
Tay rót rượu của dượng treo lơ lửng giữa không trung.
Sắc mặt cô tôi lập tức khó coi.
Mẹ tôi bưng đĩa cá, đứng bên bàn, như bị ai đó dội thẳng một chậu nước lạnh vào mặt.
Bố tôi nén giận nói: “Hứa Duệ, câm miệng lại cho bố.”
Hứa Duệ gõ đũa lên miệng bát.
“Sao nào.”
“Con nói sự thật cũng không được à?”
Cô tôi cố gượng cười.
“Duệ Duệ, cô đến nhà cháu ăn Tết cũng đâu phải ăn không.”
“Hồi nhỏ cô còn bế cháu đấy.”
Hứa Duệ khịt mũi.
“Đừng có bắt cóc đạo đức.”
“Bế cháu rồi là được ăn cơm nhà cháu à?”
Em họ tôi mới mười hai tuổi.
Con bé vốn đang bóc tôm.
Nghe câu này, tay cũng không dám động nữa.
Mẹ tôi vội đặt cá xuống.
“Cô con mua quần áo mới cho con, để trong túi ngoài cửa đấy.”
Hứa Duệ không thèm nhìn chiếc túi.
“Ai cần cô mua.”
“Gu thẩm mỹ đúng là thảm họa.”
Nụ cười của cô tôi hoàn toàn không giữ nổi nữa.
Dượng đặt chai rượu xuống, trầm mặt nhìn nó.
“Đứa trẻ này, sao nói chuyện khó nghe thế?”
Hứa Duệ xoay camera điện thoại sang.
“Người lớn bắt đầu giáo huấn rồi.”
“Mọi người xem này.”
“Hiện trường đàn áp trên bàn ăn ngày Tết.”
Bố tôi đột ngột đứng dậy.
Ghế va mạnh ra sau.
Mẹ lập tức giữ cánh tay ông.
“Ông Hứa.”
“Đừng.”
Hứa Duệ càng đắc ý.
Nó giơ điện thoại cao hơn.
“Cay rồi à.”
“Vỡ phòng tuyến rồi chứ gì.”
Dượng nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn lên tiếng.
“Bố mẹ cháu nuôi cháu không dễ dàng.”
“Cháu nói chuyện như thế, chẳng có lương tâm.”
Hứa Duệ dựa vào lưng ghế.
“Buồn cười chết mất.”
“Lại bắt đầu bài văn không dễ dàng.”
“Thế hệ các người chỉ biết mỗi bài này à?”
Mặt mẹ tôi trắng bệch.
Bà lau tay lên tạp dề.
“Con còn như thế nữa thì về phòng ăn.”
Hứa Duệ gắp một miếng cá.
Nó không ăn.
Nó ném thẳng miếng cá trở lại đĩa.
Nước canh bắn lên khăn trải bàn.
“Dở.”
“Tanh muốn chết.”
Con cá đó là mẹ tôi dậy từ năm giờ sáng ra chợ mua.
Bà sợ Tết đông người, còn cố ý chọn con lớn nhất.
Lúc đánh vảy, tay bà bị cứa rách.
Miếng băng cá nhân vẫn còn dán trên khớp ngón tay.
Cô tôi nhìn thấy, đưa tay kéo mẹ tôi.
“Chị dâu, đừng để ý đến nó.”
Hứa Duệ nghe vậy lại cười.
“Lập hội rồi.”
“Câu lạc bộ tương trợ nạn nhân thế hệ trước.”
Tay bố tôi đã siết thành nắm đấm.
Nhưng thấy điện thoại của Hứa Duệ, ông lại cố nhịn xuống.
Dượng đặt đôi đũa gắp thức ăn xuống.
Bữa cơm đến đây, chẳng ai còn khẩu vị.
Chỉ có Hứa Duệ vẫn lướt điện thoại.
Nó vừa lướt vừa cười.
Cười xong còn quay màn hình cho em họ xem.
“Xem cái này đi.”
“Vui hơn đám đần ở trường em nhiều.”
Em họ tôi rụt người về sau.
“Em không xem.”
Hứa Duệ trợn mắt.
“Giả vờ ngoan làm gì.”
“Chán thật.”
Cô tôi kéo em họ sát vào người.
“Nó không muốn xem thì thôi.”
Hứa Duệ kéo dài giọng.
“Ôi chao.”
“Bệnh công chúa.”
Cô tôi cuối cùng không nhịn được nữa.
“Hứa Duệ!”
Mẹ tôi giật mình.
Bố tôi cũng nhìn sang.
Hứa Duệ lại như đang chờ chính tiếng quát này.
Nó lập tức chĩa camera vào cô tôi.
“Đến rồi.”
“Họ hàng đồng loạt vỡ phòng tuyến.”
“Hiện trường phát điên quy mô lớn ngày Tết.”
Dượng đập bàn.
“Bỏ điện thoại xuống!”
Hứa Duệ đứng bật dậy, ghế bị nó va lệch sang một bên.
“Ông là ai?”
“Đến nhà cháu mà còn chỉ huy cháu?”
Mặt bố tôi đen hẳn.
“Đây là dượng con.”
Hứa Duệ cười càng lạnh.
“Ồ.”
“Phụ huynh thuê ngoài à.”
03
Không khí trên bàn đã cứng đến mức không thể cứng hơn.
Mẹ tôi hạ giọng: “Hứa Duệ, về phòng.”
Hứa Duệ không nhúc nhích.
Nó cầm một con tôm, bóc được nửa chừng rồi chê bai ném vào đĩa đựng xương.
“Mọi người cứ từ từ ăn.”
“Con đi trốn cái gia đình ngột ngạt này một lát.”
Nó cầm điện thoại, xoay người đi về phòng.
Đi đến cửa, nó lại quay đầu nhìn mọi người trên bàn.