Chương 5 - Cuộc Chiến Với Bầy Chuột

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mau nghe đi! Chít chít chít! Chít chít chít! Đó là tiếng chúng gọi mẹ!”

“Mau nhìn đi! Là tôi đây! Là tôi đây! Là tôi đang đưa những đứa con mà cô ấy yêu thương về nhà!”

Những người đứng xem cười vang.

Cảnh sát liên tục gãi đầu, cuối cùng vẫn phải đứng nhìn toàn bộ số chuột chui vào nhà Lý Tuệ.

9

“A! A! Tại sao các anh không quản cô ta! Tôi muốn phát điên! Có phải tôi phát điên cũng được không? Sao cô ta không đưa toàn bộ chuột trên thế giới đến nhà tôi luôn đi!”

Lý Tuệ túm tóc, gào thét điên cuồng.

Tâm trạng tôi rất bình tĩnh, nghiêm túc hỏi:

“Tất cả chuột đều là con cô sao? Cô còn nhớ nhung những đứa con khác à?”

Cảnh sát:

“…”

Viên cảnh sát lớn tuổi hơn chỉ có thể khuyên Lý Tuệ:

“Trước tiên cô đừng kích động cô ấy nữa! Cô không chọc vào cô ấy thì cô ấy chẳng phải sẽ không đưa chuột tới sao? Cô nhịn một chút, chờ cô ấy bình tĩnh lại rồi nói.”

Lý Tuệ hét lên:

“Tôi nhịn? Nhà tôi có chuột mà ông bảo tôi nhịn? Cảnh sát các ông không quan tâm đến sống chết của dân thường à?”

Cảnh sát cũng bắt đầu bực mình:

“Ai không quan tâm? Tôi đã nói rất rõ! Muốn truy cứu trách nhiệm thì cả hai cùng về đồn!”

“Cho dù chúng tôi bắt cô ấy đi, cô ấy có bệnh, bắt rồi cũng phải thả! Sau khi được thả, cô lại kích động cô ấy, cô ấy vẫn sẽ tiếp tục đưa chuột đến nhà cô.”

“Còn cô! Gây rối trật tự! Trách nhiệm của cô còn nặng hơn cô ấy!”

Miệng Lý Tuệ há ra, không nói được lời nào.

Cô ta bắt đầu điên cuồng gọi điện cầu cứu.

Gọi cho bạn trai, đầu dây bên kia thông báo:

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận.”

Gọi lại lần nữa, số của cô ta đã bị cho vào danh sách đen, điện thoại thậm chí không đổ chuông.

Cô ta lại gọi cho mẹ mình.

Tất cả những người có mặt đều nghe thấy mẹ cô ta cười lạnh trong điện thoại.

“Đáng đời! Tao còn chẳng buồn hỏi tình hình cụ thể! Tao đã nói từ lâu rằng đầu óc mày bị cửa kẹp rồi! Ngày nào cũng chỉ biết vô cớ gây chuyện! Tao không chịu nổi sự nhục nhã này! Đừng gọi cho tao, chết cũng đừng tìm tao đến nhặt xác!”

Lý Tuệ cầm điện thoại, toàn thân run rẩy.

Cảnh sát kiên nhẫn chờ cô ta gọi hết tất cả các cuộc điện thoại.

Tôi đã ngoan ngoãn ngồi vào xe cảnh sát, vẫy tay với cô ta.

“Đến đây nào, mẹ chuột, mau đến chơi đi!”

Lý Tuệ suy sụp, nhảy loạn lên.

Tôi khá khó hiểu:

“Trước đây lúc cho chuột ăn, chẳng phải cô hung dữ lắm sao? Bây giờ khóc gì chứ? Còn chưa được ngủ cùng chuột mà! Ngoan nào! Sau khi từ đồn cảnh sát trở về, buổi tối cô chăm sóc các bé chuột, mệt quá rồi hẵng khóc!”

Ba trăm bốn mươi sáu con chuột! Tất cả đều ở trong nhà Lý Tuệ Tôi còn muốn tối nay đến xem náo nhiệt đến mức nào!

Nhưng bây giờ, trước tiên tôi phải đến đồn cảnh sát để tiếp tục trừng trị Lý Tuệ.

10

Trong phòng hòa giải của đồn cảnh sát, mẹ tôi cũng đã tới.

Lý Tuệ vừa vào cửa đã đập bàn:

“Đồng chí cảnh sát! Các anh nhất định phải bắt hết bọn họ! Cô ta thả hơn ba trăm con chuột vào nhà tôi! Đây là tấn công khủng bố! Tôi muốn cô ta ngồi tù! Bồi thường cho tôi một trăm nghìn tiền tổn thất tinh thần!”

Cảnh sát lười đến mức không muốn sắp xếp lại diễn biến sự việc thêm lần nữa.

“Cô Lý, căn cứ theo Điều hai mươi sáu của Luật Xử phạt quản lý trị an, cô liên tục nhiều ngày cho sinh vật gây hại ăn tại địa điểm kinh doanh của người khác, khiêu khích, chửi bới, công khai ném chuột, đã cấu thành hành vi gây rối trật tự. Hơn nữa…”

Anh ấy giơ giấy chẩn đoán của tôi lên.

“Camera ghi lại rất rõ ràng. Mẹ của người ta đã nhiều lần nhắc nhở rằng cô ấy mắc bệnh tâm thần, cô không những không tin mà còn liên tục kích động, khiêu khích và dụ dỗ. Đây gọi là biết rõ đối phương là người bị hạn chế năng lực chịu trách nhiệm hình sự nhưng vẫn cố ý xúi giục họ thực hiện hành vi quá khích. Xét về mặt pháp luật, cô phải chịu trách nhiệm chính.”

Lý Tuệ trợn mắt:

“Cô ta bị bệnh thì có thể tùy tiện thả chuột vào nhà người khác à?”

“Cô ấy không bước qua cửa nhà cô, cô nên cảm thấy may mắn đi.” Cảnh sát lắc đầu. “Người cùng khu dân cư nói rằng chính cô đã dẫn cô ấy đến đó. Cô muốn cho người khác nếm mùi thực tế, cuối cùng lại bị người ta cho nếm mùi thực tế thật mạnh.”

Tôi ngồi bên cạnh gật đầu:

“Chú cảnh sát nói đúng. Tôi là người thật thà, lần này gọi là lá rụng về cội, con hiếu thảo trở về nhà.”

Lý Tuệ tức đến mức suýt phải tự véo nhân trung.

“Vậy thiệt hại nhà tôi thì sao? Diệt chuột không cần tiền à? Nhà tôi không đáng tiền à?”

Viên cảnh sát lớn tuổi gõ vào bản thỏa thuận hòa giải trên bàn:

“Cô tự chịu. Hoặc cô có thể khởi kiện, nhưng khả năng rất cao tòa án vẫn sẽ xử cô thua vì cô có lỗi nghiêm trọng. Ngoài ra, hành vi cho chuột ăn trước cửa quán người khác của cô đã khiến doanh thu của cửa hàng giảm mạnh trong nhiều ngày liên tiếp. Chủ cửa hàng yêu cầu cô bồi thường thiệt hại kinh doanh, tổng cộng hai nghìn bốn trăm. Tôi khuyên cô chấp nhận hòa giải, nếu đưa ra tòa, cô sẽ phải bồi thường nhiều hơn, còn để lại hồ sơ vi phạm.”

Lý Tuệ nổi điên, lập tức đứng bật dậy:

“Tôi còn phải bồi thường tiền cho họ? Nhà tôi có hơn ba trăm con chuột! Ông lại bắt tôi bồi thường cho họ?”

Tôi nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)