Chương 5 - Cuộc Chiến Vì Sự Thật
Nếu quá trình điều tra xác minh dự án thuốc mới Lục thị có vấn đề vi phạm pháp luật về nguồn gốc dữ liệu, bản thân tôi nguyện chịu mọi trách nhiệm quản lý, đồng thời tiến hành tạm dừng việc đưa dự án ra thị trường.]
Tần Thuật đứng bên cạnh: “Cậu ta đang tự dồn mình vào chỗ chết.”
Tôi gập tài liệu lại: “Đây là việc anh ta nên làm.”
“Em thật bình tĩnh.”
“Không phải bình tĩnh.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Là em cuối cùng cũng hiểu ra, không thể vì một người bắt đầu làm điều đúng đắn, mà quên mất trước đó anh ta đã làm sai những gì.”
Buổi chiều, cơ quan quản lý tiến vào trung tâm R&D của Lục thị.
Giá cổ phiếu Lục thị lại một lần nữa lao dốc không phanh.
Các cuộc thảo luận trên mạng bùng nổ.
[Dữ liệu thuốc mới là đồ ăn cắp Nếu đây là sự thật, Lục thị tiêu tùng rồi phải không?]
[Chẳng trách cải tạo khu Nam, tai nạn xe bảy năm trước, nhà họ Thẩm đều liên kết với nhau.]
[Giáo sư Ôn Thư Niên là ai?]
[Vừa tra cứu xong, một trong những nạn nhân tử vong trong sự cố Đông Giao bảy năm trước, khi còn sống chuyên nghiên cứu các loại thuốc cho bệnh hiếm.]
Giới truyền thông nhanh chóng đào ra tư liệu về Ôn Thư Niên.
Một nhà nghiên cứu khoa học không giỏi ăn nói.
Không danh tiếng, không có bối cảnh chống lưng từ các nhà tư bản.
Đến khi chết cũng chẳng có mấy bản tin đưa tin.
Bức ảnh nổi tiếng nhất của ông ấy, là bức chụp đứng trước cửa phòng thí nghiệm, tay cầm một tập hồ sơ bệnh án.
Dưới bức ảnh là một câu nói khi ông ấy nhận trả lời phỏng vấn lúc sinh thời:
“Thuốc không phải là xa xỉ phẩm. Nó phải cứu mạng người trước, rồi mới nói đến lợi nhuận.”
Câu nói này leo thẳng lên hot search.
Vô số người nhà bệnh nhân chia sẻ lại.
Lục thị hoàn toàn bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Và Viễn Tinh, cũng bị cuốn vào.
Có người bắt đầu nghi ngờ liệu Viễn Tinh có phải đã biết từ sớm dự án thuốc mới của Lục thị có vấn đề, nên mới nhân cơ hội ra tay.
Có người nói tôi mượn cớ lật lại vụ án cũ để đánh đòn thương chiến.
Còn có người bảo, việc Khương Minh Nguyệt nhảy việc từ Lục thị sang Viễn Tinh, bản thân nó đã không minh bạch.
Bốn giờ chiều, Viễn Tinh tổ chức cuộc họp khẩn cấp nội bộ.
Có người đề nghị tôi tạm thời tránh mặt khỏi công chúng.
“Giám đốc Khương, bây giờ dư luận bắt đầu có phản ứng ngược. Nếu cô tiếp tục ra mặt, dư luận rất dễ gán ghép Viễn Tinh với vụ án cũ của Lục thị. Hay là chúng ta đổi người phát ngôn trước nhé?”
Phòng họp im bặt.
Tất cả mọi người đều đang chờ phản ứng của tôi.
Tôi nhìn biểu đồ tình hình dư luận.
Đường cong màu đỏ đang hướng lên.
Điều này rất bình thường.
Bất kỳ một cuộc chiến dư luận nào, đến giai đoạn giữa và cuối đều sẽ xuất hiện phản ứng ngược.
Công chúng sẽ chuyển từ phẫn nộ, sang hoài nghi.
Ai là người được hưởng lợi, người đó sẽ bị nghi ngờ.
Tôi mở miệng: “Không được đổi.”
Mọi người đều sững sờ.
“Bây giờ mà đổi người, đồng nghĩa với việc mặc định Viễn Tinh chột dạ.”
“Điều Viễn Tinh cần làm không phải là cắt đứt với tôi, mà là cắt đứt với vụ án cũ của Lục thị.”
“Mọi phát ngôn phải xoay quanh ba điểm: Thứ nhất, Viễn Tinh không đánh giá về các chi tiết của vụ án, chỉ tôn trọng luật pháp và kết quả điều tra của cơ quan quản lý; Thứ hai, Viễn Tinh công khai toàn bộ nguồn dữ liệu R&D thuốc và chuỗi bằng sáng chế, chấp nhận sự kiểm tra chéo của bên thứ ba; Thứ ba, các dự án hỗ trợ thuốc của Viễn Tinh vẫn được tiến hành bình thường, quyền lợi của bệnh nhân không bị ảnh hưởng bởi những tranh chấp thương mại.”
Tôi nhìn tất cả mọi người.
“Kỵ nhất trong khủng hoảng là sợ bị tạt nước bẩn mà vội vàng lột da mình để tự tẩy trắng.”
“Điều chúng ta cần làm, không phải là kêu oan.”
“Mà là minh bạch.”
Bảy giờ tối, Viễn Tinh phát hành bản giải trình toàn diện.
Công khai nguồn dữ liệu nghiên cứu, lộ trình cấp phép bằng sáng chế, các cơ quan kiểm tra độc lập, đồng thời tuyên bố chấp nhận sự kiểm tra toàn diện của cơ quan quản lý.
Cuối bản tuyên bố viết:
[Chúng tôi tin rằng, một loại thuốc thực sự có thể cứu mạng người, không nên sinh trưởng trong bóng tối.]
Dư luận bắt đầu đảo chiều.
Sáng hôm sau, Lục thị công khai chuỗi cung ứng R&D.
Chưa đầy ba tiếng sau, hàng loạt vấn đề đã bị bóc trần.
Dữ liệu cốt lõi giai đoạn đầu của thuốc mới Lục thị, trùng khớp cao độ với nhật ký thực nghiệm của giáo sư Ôn Thư Niên.
Thời gian công bố lại muộn hơn thời điểm xảy ra sự cố Đông Giao.
Hồ sơ ủy quyền bị thiếu hụt.
Mô tả về nguồn dữ liệu rất mơ hồ.
Mười hai giờ trưa, cơ quan quản lý tuyên bố:
[Tạm dừng quy trình thẩm định đối với các dự án thuốc mới liên quan của Lục thị.]
Điều này đồng nghĩa với việc, dự án cốt lõi mà Lục thị đã dồn tâm huyết đánh cược nhiều năm qua chính thức bị đình chỉ.
Chập tối, cảnh sát Lương thông báo cho tôi.
Thẩm Nam Kiều yêu cầu được gặp tôi.
Cô ta nói, trong tay cô ta vẫn còn bí mật cuối cùng.
Về cái chết của bố tôi.
Tôi siết chặt điện thoại, cả người cứng đờ.
Bố tôi?
Không phải ông ấy qua đời vì bạo bệnh sao?
Tại sao Thẩm Nam Kiều lại biết chuyện của ông ấy?
**Chương 9: Cái chết của bố tôi, cũng không phải tai nạn**
Năm bố tôi là Khương Hoài Viễn qua đời, tôi mười lăm tuổi.
Bệnh viện chẩn đoán là nhồi máu cơ tim cấp tính, phát bệnh đột ngột, cấp cứu không hiệu quả.
Tối hôm đó, tôi đang học tự tập trên trường. Khi cô giáo gọi tôi ra ngoài, sắc mặt cô rất khó coi. Đến khi tôi chạy tới bệnh viện, bố tôi đã bị đắp vải trắng.
Mẹ tôi đứng giữa hành lang, cả người như bị rút cạn sức lực.
Từ đó trở đi, bà không bao giờ nhắc lại các chi tiết của đêm hôm đó trước mặt tôi nữa.
Tôi vẫn luôn cho rằng, đó là vì bà không muốn nhớ lại hồi ức đau buồn.
Nhưng bây giờ Thẩm Nam Kiều lại nói, cô ta biết sự thật về cái chết của bố tôi.
Tôi ngồi ngoài phòng chờ thăm nuôi của đồn cảnh sát, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi lạnh.
Tần Thuật đi cùng tôi.
Anh đưa chai nước cho tôi: “Có thể không gặp mà.”
Tôi lắc đầu: “Em muốn gặp.”
“Bất kể cô ta nói gì, cũng chưa chắc đã là sự thật.”
“Em biết.”
Vài phút sau, Thẩm Nam Kiều được giải vào.
Cô ta tiều tụy hơn hẳn so với trong video công khai, hai má hóp lại, nhưng đôi mắt lại sáng rực đến đáng sợ.
Nhìn thấy tôi, cô ta nhoẻn miệng cười trước.
“Khương Minh Nguyệt, cuối cùng cô cũng đến rồi.”
Tôi ngồi xuống: “Cô chỉ có mười lăm phút.”
Cô ta chằm chằm nhìn tôi, dường như muốn tìm kiếm sự hoảng loạn trên khuôn mặt tôi.
Nhưng tôi không để cô ta toại nguyện.
Cô ta có chút thất vọng.
“Cô vẫn vậy, lúc nào cũng giữ bộ dạng cao ngạo đó.”
Tôi lạnh lùng nói: “Thẩm Nam Kiều, tôi đến đây không phải để nghe cô phát điên.”
Nụ cười của cô ta vụt tắt.
“Được, vậy tôi nói cho cô biết.”
“Bố cô năm xưa không đơn thuần bị nhồi máu cơ tim đâu.”
“Ông ấy bị tức đến chết đấy.”
Đầu ngón tay tôi siết chặt: “Ý cô là gì?”
Thẩm Nam Kiều hơi rướn người về phía trước.
“Khương Hoài Viễn, năm xưa là một trong những cố vấn pháp lý của dự án Đông Giao.”
Trong đầu tôi nổ “oành” một tiếng.
“Cô nói bậy.”
“Tôi có nói bậy hay không, cô về hỏi Đường Vân là biết ngay.”
Thẩm Nam Kiều cười độc ác.
“Cô tưởng tại sao mẹ cô lại quen biết Ôn Thư Niên? Cô tưởng tại sao bà ta lấy được đống tài liệu đó? Bởi vì bố cô cũng đang điều tra Lục thị.”
“Ông ấy phát hiện Lục Hoài Sơn và bố tôi bắt tay làm bẫy, muốn ép phòng thí nghiệm Đông Giao di dời, còn muốn nuốt trọn thành quả nghiên cứu của Ôn Thư Niên.”
“Ông ấy chuẩn bị tố cáo.”
Giọng tôi căng cứng: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó ông ấy nhận được một tập ảnh của mẹ cô và Ôn Thư Niên, cùng một bức thư tố cáo giả mạo. Trong thư nói, mẹ cô và Ôn Thư Niên có quan hệ không đứng đắn, còn lén lút sau lưng ông ấy tuồn tài liệu của phòng thí nghiệm ra ngoài.”
“Đêm đó bố cô đi tìm bố tôi đối chất.”
“Bọn họ cãi nhau rất kịch liệt.”
“Bố tôi đã nói rất nhiều lời khó nghe. Bố cô vốn dĩ đã có bệnh tim, tại chỗ phát tác.”
Cả người tôi lạnh toát: Tại sao không đưa đi bệnh viện?”
Nụ cười trên mặt Thẩm Nam Kiều biến mất.
“Có đưa.”
“Nhưng muộn rồi.”
“Bởi vì bố tôi và Lục Hoài Sơn phải xử lý tập tài liệu tố cáo đó trước. Bọn họ sợ làm lớn chuyện, sợ Khương Hoài Viễn tỉnh lại sẽ tiếp tục điều tra.”
“Cho nên đã kéo dài thêm hai mươi phút.”
Hai mươi phút.
Cấp cứu người bị nhồi máu cơ tim, quan trọng nhất chính là thời gian.
Hai mươi phút, đủ để cứu một mạng người.
Và cũng đủ để giết một mạng người.
Tôi gằn giọng nhìn cô ta chằm chằm: Tại sao cô biết những chuyện này?”
“Bố tôi say rượu từng kể. Và còn có cả ghi âm.”
“Ở đâu?”
Cô ta bật cười: “Cô muốn lấy? Tôi có thể đưa cho cô, nhưng cô phải hứa với tôi một chuyện.”
Tôi biết ngay mà.
Thẩm Nam Kiều sẽ không vô cớ kể cho tôi nghe những điều này.
“Chuyện gì?”
“Cho Lục Nghiên Bạch đến gặp tôi.”
Tôi cười lạnh: Đến bây giờ cô vẫn còn muốn gặp anh ta?”
Hốc mắt cô ta bỗng dưng ửng đỏ.
“Tôi chỉ muốn hỏi anh ấy một câu, hỏi anh ấy tại sao không cứu tôi.”
Tôi cảm thấy nực cười.
“Cô tông người, bỏ trốn, hại mẹ tôi vào phòng cấp cứu. Bây giờ vẫn cảm thấy người khác có nghĩa vụ phải cứu cô?”
Thẩm Nam Kiều đột nhiên đập bàn: “Anh ấy đã cứu tôi bảy năm! Dựa vào đâu mà cuối cùng lại không cứu nữa? Dựa vào đâu mà cô vừa xuất hiện, anh ấy lại vứt bỏ tất cả?”
Tôi nhìn bộ dạng mất kiểm soát của cô ta, bỗng nhiên hiểu ra.
Thẩm Nam Kiều không phải yêu Lục Nghiên Bạch.
Cô ta yêu một Lục Nghiên Bạch vĩnh viễn đứng ra che chắn cho cô ta.
Một khi anh ta không còn đứng ra nữa, cô ta liền sụp đổ.
Tôi đứng dậy: “Băng ghi âm cô thích đưa thì đưa, không thì thôi.”
Sắc mặt cô ta thay đổi: “Cô không muốn biết sự thật về bố mình sao?”
“Tôi sẽ tự điều tra.”
“Nhưng tôi sẽ không làm giao dịch với cô.”
“Thẩm Nam Kiều, điểm đáng thương nhất của đời cô, là tưởng rằng thứ gì cũng có thể mang ra trao đổi.”
“Tình cảm, ân nghĩa, sự thật, cả mạng sống.”
“Nhưng đáng tiếc, tôi không phải là Lục Nghiên Bạch.”
“Tôi không ăn cái bả này của cô đâu.”
Sau khi bước ra khỏi phòng thăm nuôi, tôi phải tựa lưng vào tường đứng rất lâu.
Tần Thuật không hỏi ngay, chỉ đứng bên cạnh chờ nhịp thở của tôi bình ổn lại.
Rất lâu sau, tôi mới cất tiếng: “Cô ta nói cái chết của bố em có liên quan đến Đông Giao.”
Sắc mặt Tần Thuật trầm xuống: “Anh sẽ đi điều tra.”
“Và cả mẹ em nữa.”
Tôi ngẩng đầu.
“Em phải hỏi bà ấy.”
Khi trở về bệnh viện, mẹ tôi đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thấy tôi bước vào, bà dường như đã đoán được phần nào.
“Thẩm Nam Kiều kể cho con nghe rồi à?”
Bước chân tôi khựng lại.
“Vậy là sự thật sao.”
Bà nhắm mắt lại, nước mắt rỉ ra từ khóe mi lăn dài.
“Mẹ xin lỗi, Nguyệt Nguyệt.”
“Tại sao không nói cho con biết?”
Giọng tôi run rẩy.
“Bố không phải bị nhồi máu cơ tim do tai nạn ngoài ý muốn sao?”
“Đúng là ông ấy bị nhồi máu cơ tim.”
“Nhưng mà…”
Bà nghẹn ngào.
“Nếu không có cuộc cãi vã đó, nếu không bị chậm trễ hai mươi phút đó, có lẽ ông ấy đã sống.”
Tôi đứng lặng người, toàn thân lạnh ngắt.
Năm mười lăm tuổi, tôi tưởng mất cha, là do số mệnh.
Sau này tôi tưởng những năm tháng mẹ tôi vất vả, là vì mệnh khổ.
Đến giờ mới biết, không phải là do số mệnh.
Mà là có kẻ thủ ác.
Mẹ tôi khóc nức nở: “Sau khi bố con mất, không phải mẹ chưa từng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát. Nhưng chứng cứ không còn, thế lực của Lục Hoài Sơn quá lớn, Thẩm Thừa Nghiệp lại cắn ngược lại bố con, nói ông ấy vòi vĩnh lợi ích không thành, nên mới cố tình vu khống.”
“Lúc đó mẹ chỉ còn mình con.”
“Bọn chúng đe dọa mẹ, nếu mẹ tiếp tục điều tra, con cũng sẽ gặp chuyện.”
“Mẹ sợ.”
“Mẹ thực sự rất sợ.”
Tôi bước tới, ôm chầm lấy bà.
Bà gục vào lòng tôi khóc như một đứa trẻ.
Tôi cũng khóc.
Không phải vì yếu đuối.
Mà là sự thật đến muộn màng bao năm nay, quá đỗi đau đớn.
**Chương 10: Bắt bọn họ ngậm miệng lại**
Tần Thuật rất nhanh đã tra ra được manh mối đầu tiên.
Năm đó, trước khi bố tôi qua đời, quả thực đã từng gặp Thẩm Thừa Nghiệp.
Địa điểm là một hội sở tư nhân ở Đông Giao.
Hội sở đó đã bị phá dỡ từ lâu, nhưng một nhân viên phục vụ năm xưa vẫn còn ở khu Nam thành phố.
Người đó nói, đêm đó trong phòng bao cãi nhau rất to. Lúc mang trà vào, cậu ta nhìn thấy bố tôi đang ôm ngực, sắc mặt trắng bệch.
Còn Thẩm Thừa Nghiệp lại không gọi xe cứu thương ngay lúc đó.
Ông ta đang gọi điện thoại.
Người ở đầu dây bên kia, được ông ta gọi là – Lục tổng.
Lục Hoài Sơn.
Sau khi lời khai xuất hiện, vụ án chính thức được gộp vào điều tra cùng vụ án cũ.
Nền móng của Lục thị, sụp đổ hoàn toàn.
Lục Nghiên Bạch biết chuyện này vào sáng sớm hôm sau.
Anh ta gửi cho tôi một đoạn tin nhắn rất dài.
[Anh không biết chuyện của bố em.]
[Nhưng nhà họ Lục nợ hai mẹ con em, nhiều hơn những gì anh tưởng.]
[Anh sẽ giao nộp toàn bộ tài liệu hồ sơ cá nhân mà bố anh để lại.]
[Khương Minh Nguyệt, lần này, bất kể điều tra ra ai, anh cũng sẽ không ngăn cản.]
Tôi xem xong, không trả lời.
Tôi đã không còn cần sự đảm bảo của anh ta nữa.
Nhưng anh ta thực sự đã làm.
Trưa hôm đó, Lục Nghiên Bạch giao nộp chiếc két sắt cá nhân lúc sinh thời của Lục Hoài Sơn.
Bên trong có bản hợp đồng gốc của dự án Đông Giao, tài liệu có chữ ký của Thẩm Thừa Nghiệp, và một bản ghi chép xử lý sự cố đã bị niêm phong.
Trong bản ghi chép, viết rành rành:
[Sau khi Khương Hoài Viễn đột phát nhồi máu cơ tim, những người có mặt tại hiện trường đã trì hoãn báo cảnh sát mười chín phút.]
Mười chín phút.
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, nước mắt lã chã rơi trên trang giấy.
Mười chín phút, đã đánh cắp mạng sống của bố tôi, cũng đánh cắp bảy năm tháng yên bình của mẹ con tôi.
Ba giờ chiều, mặc dù Thẩm Thừa Nghiệp đã qua đời, nhưng các hành vi liên quan đến vụ án của ông ta vẫn được lập án điều tra lại.
Các hành vi vi phạm pháp luật liên quan của Lục Hoài Sơn cũng được điều tra gộp vào.
Sau khi Thẩm Nam Kiều biết cảnh sát đã tìm thấy đoạn ghi âm, cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Lá bài tẩy cuối cùng của cô ta đã mất.
Mẹ Lục trong trại tạm giam hay tin vụ án cũ của Lục Hoài Sơn bị lật lại, cuối cùng cũng phải chịu mở miệng. Bà ta thừa nhận năm xưa đã biết một phần nội tình, cũng thừa nhận việc ép dời dự án khu Nam, là để lấy lại những chứng cứ có thể tồn tại trong tay Đường Vân.
Đến lúc này, mọi đường dây đều đã được nối liền.
Cái chết của bố tôi.
Cái chết của Ôn Thư Niên.
Phòng thí nghiệm Đông Giao.
Thuốc mới của Lục thị.
Cải tạo khu Nam.
Sự việc Thẩm Nam Kiều tông người bỏ trốn.
Những chuyện tưởng chừng như rời rạc này, phía sau thực chất đều là cùng một câu chuyện.
Món nợ mà Lục thị vì lợi ích đã vay.
Ngay trước thềm phiên điều trần công khai của vụ án, trên mạng bỗng dưng nổ ra một bài viết dài.
Tiêu đề cực kỳ chói mắt.
[Cái gọi là nạn nhân Đường Vân, thực sự vô tội sao?]
Trong bài viết đính kèm rất nhiều hình ảnh cũ và cái gọi là “nguồn tin từ người biết chuyện”.
Họ nói năm xưa khi mẹ tôi làm việc ở phòng thí nghiệm Đông Giao, đã có mối quan hệ mờ ám với Ôn Thư Niên.
Họ nói lý do bố tôi – Khương Hoài Viễn đột phát nhồi máu cơ tim, là vì phát hiện vợ mình phản bội hôn nhân.
Họ nói những bằng chứng trong tay Đường Vân căn bản không phải vì chính nghĩa, mà là để báo thù cho tình cũ.
Họ thậm chí còn xuyên tạc việc mẹ tôi một mình trông giữ căn nhà cũ ngần ấy năm, thành “vương vấn không quên Ôn Thư Niên”.
Câu cuối cùng của bài viết độc địa đến mức:
[Một người phụ nữ dựa vào người chồng đã khuất và người tình cũ để tẩy trắng cho bản thân, thực sự đáng được đồng tình sao?]
Tôi đọc xong, ngón tay lạnh buốt.
Đây không phải là kiểu hất nước bẩn thông thường.
Đây là một đòn đánh chuẩn xác.