Chương 5 - Cuộc Chiến Trong Nhà Tân Hôn
Tắt máy, ngắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
Mỗi ngày đi chợ cùng mẹ, đánh cờ với bố.
Trái tim bị hành hạ suốt năm năm qua cuối cùng cũng dần dần bình yên trở lại.
Tôi đã có một giấc ngủ ngon nhất trong suốt năm năm.
Không có cãi vã, không có tiếng khóc nháo, không có việc nhà làm mãi không hết.
Chiều hôm sau, chị Trương gọi điện cho tôi.
“Giang Nhiên, thủ tục sang tên xong rồi.”
“Sổ mới cũng ra rồi, ảnh chị gửi cho em rồi đấy.”
“Chìa khóa nhà, chị cũng làm theo dặn dò của em, giao cho anh Lý rồi.”
“Chị nói được làm được mà.” Tôi đáp.
“Phần còn lại, phải xem anh Lý thôi.”
Anh Lý quả nhiên không làm tôi thất vọng.
Sáng ngày thứ ba.
Cũng chính là buổi sáng ngày cuối cùng của cái “tối hậu thư” tôi dành cho nhà họ Cố.
Tôi đang đứng tưới hoa cho mẹ ngoài ban công.
Điện thoại của chị Trương lại reo lên.
Lần này, giọng chị ấy tràn ngập sự phấn khích không giấu giếm và khoái cảm được hóng chuyện.
“Giang Nhiên! Em mau vào xem group cư dân khu nhà đi!”
“Bùng nổ rồi! Nổ tung rồi!”
Tôi hơi khó hiểu: “Sao vậy chị?”
“Anh Lý! Chủ nhà mới! Hôm nay anh ấy dắt theo một công ty dọn dẹp mặt bằng chuyên nghiệp đến tận cửa!”
“Nghe nói gia đình em chồng em vẫn còn định ăn vạ không chịu đi, nói đó là nhà của anh trai hắn.”
“Kết quả anh Lý đập thẳng cái sổ đỏ mới vào mặt hắn!”
“Người của công ty dọn dẹp, cứ thế ném từng món đồ của bọn họ từ trong nhà ra ngoài!”
“Bà mẹ chồng em nằm lăn ra đất ăn vạ, bảo là muốn chết trong nhà.”
“Anh Lý gọi luôn 120 (cấp cứu) và 110 (cảnh sát), nói nếu bà ta dám chết trong nhà mới mua của anh ấy, anh ấy sẽ kiện tất cả bọn họ!”
“Bây giờ cảnh sát và xe cấp cứu đến cả rồi, người dân cả khu đang đứng vây xem dưới lầu kìa!”
“Gia đình ba người em chồng em ôm chăn đứng ngoài cổng khu chung cư, mất mặt đến tận cùng rồi!”
Tôi cầm điện thoại, bước ra sát cửa sổ.
Dù cách rất xa, nhưng tôi như tưởng tượng ra được sự hỗn loạn của khung cảnh đó.
Tưởng tượng ra bộ dạng nằm lăn ra đất gào khóc kêu trời kêu đất của Triệu Xuân Hoa.
Tưởng tượng ra vẻ già mồm cãi láo nhưng trong lòng sợ hãi của Cố Cường lúc đôi co với cảnh sát.
Tưởng tượng ra cảnh Châu Lị ôm Cố Bảo đứng bơ vơ bên vệ đường không biết đi đâu về đâu.
Tôi không hề thấy hả dạ.
Cũng chẳng có chút thương hại nào.
Chỉ cảm thấy, tất cả những chuyện này, là thứ bọn họ đáng phải nhận.
Điện thoại lại đổ chuông.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gào thét khản đặc, kèm theo tiếng khóc nghẹn của Cố Cường.
“Giang Nhiên! Con đàn bà độc ác này!”
“Mày trả nhà lại cho tao!”
“Mày mau quay lại mua lại nhà đi!”
“Cả nhà tao bây giờ không có chỗ nào để đi nữa rồi!”
“Tao quỳ xuống xin mày có được không!”
Tôi không nói gì.
Lặng lẽ nghe hắn gầm gừ vô năng.
Một lúc sau, tôi nghe thấy giọng Cố Vĩ từ đầu dây bên kia.
Anh ta giật lấy điện thoại.
“Giang Nhiên, rốt cuộc em muốn thế nào?”
Giọng anh ta mệt mỏi và rã rời.
“Em nhất quyết phải nhìn thấy cả nhà anh lang thang đầu đường xó chợ sao?”
“Bọn anh là người nhà của em mà!”
Người nhà?
Tôi cười.
“Cố Vĩ.”
“Từ khoảnh khắc anh nhìn tôi bị em trai anh đánh mà dửng dưng không làm gì.”
“Chúng ta, đã không còn là người nhà nữa rồi.”
“Các người lang thang ngoài đường, hay ra gầm cầu mà ở, cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Sau đó, chặn luôn số này.
Thế giới, cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.
**04**
Mấy ngày sau đó, người nhà họ Cố giống như phát điên.
Bọn họ không tìm thấy tôi, bèn bắt đầu quấy rối bố mẹ tôi.
Một ngày mấy chục cuộc điện thoại gọi đến máy bố mẹ tôi.
Nội dung quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu.
Mắng tôi tàn nhẫn, mắng tôi tuyệt tình.
Cầu xin tôi mua lại căn nhà.
Bố tôi không chịu nổi phiền phức, đổi luôn số điện thoại.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: