Chương 21 - Cuộc Chiến Trong Lòng Khách Sạn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vị khách lớn tuổi ban nãy cũng hùa theo:

“Cũng là tôi tự nguyện hủy tiệc. Lục Thừa Nghiễn gọi điện thoại cho tôi, bảo Thẩm Tri Ý tâm thần bất ổn, cảm xúc thất thường. Lão già này sống đến từng này tuổi đầu, ghét nhất cái loại đàn ông suốt ngày đi rêu rao sau lưng đàn bà con gái là họ bị điên.”

Nụ cười giả lả của Triệu Minh méo xệch.

Lục Thừa Nghiễn đăm đăm nhìn tôi, tận sâu trong đáy mắt ánh lên vẻ bẽ bàng:

“Anh chưa bao giờ nói em bị điên cả.”

Tôi đáp trả: “Anh có nói hay không, khách hàng đều đang ngồi chễm chệ ở đây cả rồi.”

Lâm Đường cuống cuồng thanh minh thay anh ta: “Sếp Lục chỉ là quá lo lắng sốt ruột thôi.”

Tưởng lão cau mày nhăn nhó: “Người đâu, tiễn khách.”

Lục Thừa Nghiễn vẫn lì lợm không chịu bước đi.

Anh ta chằm chằm nhìn các món ăn bày biện trên bàn, đưa mắt lướt qua từng món một, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bát canh cá.

“Đây chính là cuốn thực đơn mà bố em để lại sao?”

Tôi không buồn trả lời.

Lâm Đường đột nhiên cất tiếng eo éo: “Chị Thẩm, trước đây Vân Lan cũng từng phục vụ một món canh cá hao hao thế này. Chẳng nhẽ chị lại ăn cắp món ăn của khách sạn đem ra xài riêng à?”

Không khí phía trước sảnh bỗng chốc đóng băng lạnh toát.

Trình Vãn đập bàn rầm rầm: “Cô có tin tôi vả vỡ cái mồm cô không?”

Lâm Đường tỏ vẻ uất ức tủi thân: “Em chỉ hỏi cho rõ ràng thôi mà. Bản quyền món ăn thuộc về ai thì phải làm cho ra nhẽ chứ, Sếp Lục là ông chủ khách sạn, anh ấy không tiện mở lời, em đành phải lên tiếng nói thay anh ấy.”

Lục Thừa Nghiễn khẽ nhíu mày, nhưng không hề lên tiếng can ngăn.

Tôi nhếch mép cười nhạt: “Cô nói thay anh ta cơ à?”

Lâm Đường ưỡn thẳng lưng ngụy biện:

“Nếu đây là món ăn do Vân Lan nghiên cứu phát triển, chị lấy ra để kinh doanh mâm cỗ riêng tư, thì làm như vậy là không đúng quy tắc đạo đức nghề nghiệp.”

Lão Dương tức lộn ruột, lao từ trong bếp ra gào ầm lên:

“Cái món canh này là món ăn cổ truyền của nhà họ Thẩm, Vân Lan đáng cái rắm gì mà đòi đọ!”

Lâm Đường làm như bị hù dọa sợ khiếp vía, nép sát vào người Lục Thừa Nghiễn.

Lục Thừa Nghiễn cuối cùng cũng chịu hé răng: “Tri Ý, chuyện thực đơn chúng ta để sau hẵng bàn. Hôm nay đừng làm ầm ĩ lên nữa.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: Đến anh cũng cho rằng tôi ăn cắp công thức món ăn của Vân Lan sao?”

Anh ta không trả lời trực diện, chỉ lấp lửng: “Vân Lan quả thực đã trả tiền lương nghiên cứu và phát triển món ăn cho em.”

Mẹ tôi bấu chặt tay vào quầy thu ngân.

Tưởng lão sầm mặt xuống tức giận đáng sợ.

Tôi quay ngoắt người đi vào hậu bếp, lôi cuốn thực đơn cũ kỹ ra, ném thẳng xuống trước mặt Lục Thừa Nghiễn.

“Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ.”

Trên những trang giấy ố vàng bám đầy dầu mỡ, vẫn còn lưu lại chữ ký của bố tôi từ hai mươi năm trước, cùng những dòng đánh giá nhận xét của Tưởng lão sau khi thử món năm xưa.

Tưởng lão gằn giọng lạnh lùng: “Lão già này cũng có thể đứng ra làm chứng. Sếp Lục, lúc Vân Lan mới chân ướt chân ráo thành lập, thì món này đã yên vị chễm chệ trong nồi của Thẩm Ký rồi, khách sạn của các người lúc ấy thậm chí còn chưa mở cửa đón khách đâu.”

Lâm Đường vẫn ngoan cố không chịu từ bỏ ý định dìm hàng tôi:

“Nhưng chỉ một cuốn sổ tay thực đơn cũ nát thế này thì cũng không chứng minh được gì cả.”

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa vọng vào một giọng nói hiền từ, ôn hòa:

“Vậy thì để lão già này làm chứng, có được không?”

Một cụ già bận bộ đồ Tôn Trung Sơn màu tro bước vào cửa tiệm.

Tưởng lão lập tức đứng phắt dậy đón chào: “Hà Hội trưởng, sao ông lại rồng đến nhà tôm thế này?”

Hà Hội trưởng tủm tỉm cười nhìn tôi:

“Thẩm Tri Ý từng gửi cho tôi một bản photo của cuốn thực đơn này. Cách đây ba năm, với tư cách là truyền nhân của Thẩm Ký, con bé đã nộp hồ sơ xin xét duyệt Mâm cỗ mừng thọ ngày trở về (Quy Gia Thọ Tịch) này

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)