Chương 11 - Cuộc Chiến Trong Lòng Khách Sạn
Lục Thừa Nghiễn ném những mảnh giấy vụn vào thùng rác.
“Tôi không đồng ý ly hôn, thì cô có muốn cũng không ly hôn nổi.”
Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.
Lâm Đường nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Sếp Lục, anh đừng làm vậy. Quản lý Thẩm cũng chỉ nói lẫy thôi, chị ấy không nỡ bỏ anh đâu.”
Tôi nhìn Lục Thừa Nghiễn.
“Dựa vào đâu mà anh nghĩ là tôi không nỡ?”
Anh ta hất hàm: “Bởi vì ngoài Vân Lan ra, em chẳng có cái gì cả.”
Trình Vãn tức giận định lao vào tẩn anh ta, nhưng tôi đã kéo cô ấy lại.
Tôi cầm hộp thuốc trên bàn lên, tiếp tục bóc thuốc.
“Lục Thừa Nghiễn, tốt nhất là anh nên xéo ngay bây giờ.”
“Bản gốc đâu.”
“Không đưa.”
Anh ta quay sang ra hiệu cho hai gã bảo vệ: “Lục soát.”
Giọng mẹ tôi the thé lên: “Các người dám!”
Hai tên bảo vệ chần chừ do dự.
Lục Thừa Nghiễn trầm giọng: “Xảy ra chuyện gì tôi chịu trách nhiệm.”
Bọn chúng bắt đầu lục lọi tủ kệ.
Mẹ tôi nhào vào cản lại, liền bị một tên gạt văng ra.
Trình Vãn vớ lấy bình nước nóng trên bàn: “Thằng nào lục thêm một cái nữa thử xem!”
Lâm Đường hét toáng lên: “Chị Trình, chị đừng làm người ta bị thương!”
Trong lúc cô ta lùi lại né tránh, vô tình va phải khung ảnh đặt trên nóc tủ.
Tiếng kính vỡ loảng xoảng rơi tung tóe trên sàn nhà.
Trong khung ảnh là tấm hình cuối cùng của bố tôi, chụp lúc ông đang đứng trước cửa quán cơm nhỏ.
Mẹ tôi lập tức bổ nhào tới: “Đừng dẫm lên, đừng dẫm lên!”
Nhưng một tên bảo vệ đã không kịp thu chân, đế giày của hắn giẫm thẳng lên tấm ảnh, để lại nửa dấu giày bám đầy bụi bẩn.
Mẹ tôi quỳ rạp dưới đất, dùng tay lau đi lau lại vết bẩn đó.
Ngay cả Lục Thừa Nghiễn cũng ngớ người ra.
Tôi bước tới, từ từ đỡ mẹ đứng dậy, giọng nói nhẹ bẫng:
“Mẹ, mẹ vào phòng đi.”
Bà ôm chặt lấy tấm ảnh không chịu buông, nước mắt rốt cuộc cũng tuôn rơi.
“Đây là bức ảnh cuối cùng của bố con mà.”
Tôi quay sang nhìn Lục Thừa Nghiễn: “Vừa lòng chưa?”
Anh ta lảng tránh ánh mắt tôi.
Lâm Đường lúng túng lên tiếng: “Chị Thẩm, em xin lỗi, em không cố ý đụng trúng đâu.”
Trình Vãn giơ tay định tát lật mặt cô ta.
Lục Thừa Nghiễn giơ tay ra đỡ, cái tát của Trình Vãn giáng mạnh xuống cánh tay anh ta.
Anh ta gầm lên: “Đủ rồi đấy!”
Tôi cầm lấy điện thoại, bấm mở file ghi âm.
Đoạn âm thanh tôi lén ghi lại ở hậu trường sảnh tiệc tối qua vang lên rõ mồn một.
Chính là giọng của Lâm Đường.
“Chị Thẩm, chị nghĩ chị đi rồi, Sếp Lục sẽ giữ chị lại sao?”
“Tối qua anh ấy đã hứa với em, năm sau sẽ để em làm bà chủ của Vân Lan.”
Trong phòng khách, Lâm Đường như bị rút cạn xương cốt, nhũn người ra.
Lục Thừa Nghiễn ngoắt đầu nhìn cô ta trân trân: “Em từng nói câu này?”
Nước mắt Lâm Đường tuôn như suối:
“Em không có, đoạn ghi âm này bị cắt ghép đấy. Sếp Lục, anh tin em đi, em thực sự chưa từng nói câu đó.”
Trình Vãn cười khẩy: “Cắt ghép mà giống hệt giọng thật của cô thế.”
Tôi tắt đoạn ghi âm đi. “Giờ thì trả điện thoại cho tôi được chưa?”
Sắc mặt Lục Thừa Nghiễn biến đổi liên tục.
“Tri Ý, đoạn ghi âm này không thể để lọt ra ngoài.”
Tôi hỏi vặn: Tại sao?”
“Nó sẽ hủy hoại Đường Đường.”
Tôi chằm chằm nhìn anh ta mất vài giây.
“Đến tận lúc này, người đầu tiên anh nghĩ đến vẫn là cô ta.”
Anh ta phiền não kéo bứt cúc áo cổ.
“Cô ấy còn trẻ, chỉ vì lỡ miệng nói sai một câu, em cứ nhất quyết phải hủy hoại cả cuộc đời cô ấy sao?”
Mẹ tôi nhìn anh ta, ánh mắt như thể lần đầu tiên nhận ra con người thật của gã con rể này.
“Vậy còn cả cuộc đời của Tri Ý thì sao?”
Lục Thừa Nghiễn không thể trả lời.
Lâm Đường khóc lóc bám chặt lấy ống tay áo anh ta:
“Sếp Lục, em thực sự không có. Chị Thẩm hận em, chị ấy muốn ép em phải rời đi.”
Anh ta cúi xuống nhìn cô ta. Sự do dự của anh ta chỉ tồn tại trong vài tích tắc vô cùng ngắn ngủi.
“Tri Ý, xóa đoạn ghi âm đi.”