Chương 1 - Cuộc Chiến Trong Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày thứ hai sau khi anh chồng cưới vợ, mẹ chồng biến phòng tôi thành phòng thay đồ cho chị dâu. Trong bữa tối, tôi nói với bố mẹ chồng: “Ngày mai cả nhà dọn ra ngoài.” Cả bàn chết lặng.

“Ngày mai cả nhà các người dọn ra ngoài cho tôi!”

Giọng tôi vang lên giữa phòng ăn, đôi đũa bị ném mạnh xuống mặt bàn.

Thức ăn trên bàn vẫn còn bốc hơi nghi ngút, nhưng tất cả mọi người đều giống như bị ai đó nhấn nút tạm dừng. Đũa lơ lửng giữa không trung, ai nấy đều há hốc miệng nhìn tôi.

Chiếc muôi trong tay mẹ chồng rơi “keng” vào bát, nước canh bắn tung tóe khắp bàn.

Miếng thịt kho mà bố chồng vừa gắp cũng trượt trở lại đĩa, chiếc kính lão trên sống mũi suýt nữa rơi xuống.

Anh chồng tôi, Trần Hạo Quân, và người vợ mới cưới Vương Hân ngồi đối diện, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Chồng tôi, Trần Hạo Đông càng sửng sốt hơn, cứ nhìn tôi như thể đây là lần đầu tiên anh biết tôi là ai.

Bữa cơm gia đình vừa rồi còn vui vẻ hòa thuận, trong chớp mắt đã biến thành hầm băng.

Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên rõ ràng khác thường, giống như đang đếm ngược tới một vụ nổ sắp xảy ra.

Tôi đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, ánh mắt lướt qua từng gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực.

Nhưng tôi biết, khoảnh khắc này đáng lẽ phải đến từ lâu rồi.

01

Ba năm trước, khi tôi và Trần Hạo Đông kết hôn, gia đình này vẫn chưa giống như bây giờ.

Khi ấy, mẹ chồng còn khá khách sáo với tôi, ít nhất ngoài mặt là vậy.

Bố chồng ít nói, nhưng cũng không thể hiện sự bài xích rõ ràng.

Hai vợ chồng tôi ở phòng ngủ chính trên tầng hai.

Căn phòng quay về hướng Nam, ánh sáng rất tốt, tôi đã bỏ rất nhiều công sức để trang trí nó.

“Tiểu Tuyết, phòng này con trang trí đẹp thật đấy.”

Lần đầu bước vào phòng chúng tôi, mẹ chồng còn từng khen tôi.

Lúc đó, lòng tôi ấm áp, cảm thấy cuối cùng mình cũng đã hòa nhập được với gia đình này.

Trong phòng là rèm cửa do tôi tự tay chọn lựa, trên tường treo ảnh cưới của hai vợ chồng, trên bàn trang điểm đặt mỹ phẩm dưỡng da và hộp trang sức của tôi.

Đó là không gian duy nhất trong căn nhà này thực sự thuộc về tôi.

Trần Hạo Đông làm việc ở một công ty thương mại, thu nhập ổn định.

Tôi làm giáo viên ở một trường tiểu học gần đó, công việc không quá vất vả.

Cuộc sống của hai vợ chồng trôi qua bình yên và hạnh phúc.

Khi ấy, anh chồng Trần Hạo Quân vẫn còn độc thân, làm việc ở tỉnh khác.

Mỗi lần anh ấy về nhà, mẹ chồng đều than thở:

“Hạo Quân đã ba mươi hai tuổi rồi mà vẫn chưa chịu tìm bạn gái. Làm mẹ như tôi sốt ruột chết đi được.”

Bố chồng lúc nào cũng an ủi bà:

“Có gì mà phải vội, duyên tới thì tự nhiên sẽ có.”

Tôi và Hạo Đông cũng thường xuyên giúp anh ấy tìm đối tượng xem mắt, từng giới thiệu vài cô gái cho anh làm quen.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, lần nào cũng không có kết quả.

Cho tới Tết năm ngoái, Trần Hạo Quân dẫn một cô gái về, nói rằng đó là bạn gái của anh.

Cô ấy tên Vương Hân, rất xinh đẹp, đang làm nhân viên văn phòng tại một công ty nước ngoài.

Mẹ chồng vui tới mức không khép được miệng, nắm tay Vương Hân nhìn tới nhìn lui.

“Con bé này trông thật xinh xắn, Hạo Quân nhà ta có phúc rồi.”

Mẹ chồng cười tới mức mắt híp lại thành một đường.

Vương Hân rất khéo ăn nói.

Vừa gặp mặt đã gọi “chú, dì” đầy thân thiết, lại còn mang theo rất nhiều quà.

Cô ấy khen mẹ chồng trẻ, khen bố chồng khỏe mạnh, ngay cả mấy món ăn tôi nấu cũng phải khen vài câu.

Khi ấy, tôi cảm thấy như vậy rất tốt.

Gia đình cuối cùng cũng sắp có thêm thành viên mới.

Vương Hân trông dịu dàng đáng yêu, tôi còn nghĩ sau này có thêm một người chị dâu làm bạn cũng không tệ.

02

Tháng ba năm nay, Trần Hạo Quân và Vương Hân đính hôn.

Mẹ chồng tất bật chuẩn bị cho hai người một đám cưới thật đàng hoàng.

Tôi cũng chủ động giúp đỡ, dù sao cũng là người một nhà.

“Tiểu Tuyết, em thấy váy cưới này thế nào?”

Vương Hân cầm điện thoại cho tôi xem ảnh.

“Còn đôi giày này nữa, có đẹp không?”

Tôi nghiêm túc góp ý cho cô ấy, thậm chí còn đi thử váy cưới cùng.

Nhìn cô ấy xoay người trước gương, tôi thật lòng cảm thấy vui thay cho cô ấy.

Nhưng dần dần, tôi bắt đầu cảm nhận được một vài thay đổi.

Mẹ chồng ngày càng thường xuyên hỏi ý kiến Vương Hân.

Ngay cả chuyện mua thức ăn, nấu cơm, bà cũng hỏi cô ấy thích gì.

“Hân Hân thích ăn gì? Ngày mai mẹ đi mua món con thích.”

Vương Hân cũng rất tự nhiên nói ra sở thích của mình:

“Dì à, con không thích ăn cay lắm.”

“Dì, con cảm thấy màu ghế sofa trong phòng khách hơi lỗi thời.”

Ban đầu tôi không để tâm.

Con dâu mới mà, mẹ chồng quan tâm nhiều một chút cũng bình thường.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra sự tồn tại của mình trong căn nhà này ngày càng mờ nhạt.

Mẹ chồng thường xuyên đi mua sắm cùng Vương Hân.

Sau khi trở về, hai người hào hứng bàn xem hôm nay đã mua những gì, ngày mai còn phải mua thứ gì.

Có lúc tôi muốn chen vào câu chuyện, họ sẽ dừng lại, lịch sự cười với tôi, sau đó tiếp tục nói chuyện của hai người.

“Mẹ, con cảm thấy căn phòng trên tầng hai có ánh sáng thật tốt.”

Có một lần, tôi nghe thấy Vương Hân nói như vậy.

“Đúng vậy, căn phòng đó quay về hướng Nam, cả ngày đều có ánh nắng.”

Mẹ chồng đáp.

Lúc đó tôi đang rửa bát trong bếp.

Nghe thấy những lời ấy, lòng tôi đột nhiên chùng xuống.

Căn phòng họ nói tới chính là phòng của tôi và Hạo Đông.

Ngày cưới được ấn định vào tháng chín.

Suốt cả mùa hè, cả nhà đều bận rộn chuẩn bị cho đám cưới.

Mẹ chồng xin nghỉ phép để chuyên tâm lo liệu.

Vương Hân cũng thường xuyên tới nhà, hai người cùng nhau bàn đủ mọi chi tiết.

Mỗi lần tan làm về, tôi thường thấy họ ngồi trong phòng khách lật tạp chí, thảo luận cách trang trí đám cưới.

Trên bàn trà bày đủ loại mẫu: hộp kẹo cưới, thiệp mời, hoa trang trí.

“Tiểu Tuyết về rồi à.”

Mẹ chồng sẽ ngẩng đầu chào tôi một câu, sau đó tiếp tục nói chuyện với Vương Hân.

Tôi có cảm giác mình giống như người ngoài.

Trong chính căn nhà của mình, tôi lại trở thành khách.

03

Ngày 28 tháng 9, đám cưới của Trần Hạo Quân và Vương Hân được tổ chức đúng như dự kiến.

Sáu giờ sáng hôm đó, tôi đã bị tiếng động dưới nhà đánh thức.

Mẹ chồng đang bận rộn trong bếp chuẩn bị đồ ăn sáng.

Vương Hân và mấy cô phù dâu đang trang điểm trong phòng khách ở tầng dưới, tiếng nói cười vang khắp nơi.

Tôi khoác áo xuống tầng định giúp đỡ, nhưng phát hiện mình hoàn toàn không có chỗ để chen tay vào.

Mẹ Vương Hân cùng mấy người họ hàng đều tới, trong bếp chật kín người.

“Tiểu Tuyết, con lên tầng nghỉ ngơi đi, ở đây đủ người rồi.”

Mẹ chồng nói mà không buồn quay đầu lại.

Tôi đứng ngoài cửa bếp, nhìn những bóng người bận rộn bên trong, đột nhiên cảm thấy mình bị gạt ra ngoài.

Mười giờ sáng, đoàn xe đón dâu tới.

Trần Hạo Quân mặc đồ chú rể, dẫn theo một đám bạn tới đón cô dâu.

Theo phong tục, nhóm bạn của Vương Hân cố ý làm khó chú rể một chút, đòi phong bao để tạo không khí vui vẻ.

Tôi cũng tham gia náo nhiệt, hỏi vài câu, bầu không khí khá sôi nổi.

Cuối cùng, Vương Hân mặc váy cưới, được Trần Hạo Quân cõng xuống tầng, đoàn xe rầm rộ chạy về khách sạn.

Đám cưới rất náo nhiệt, có rất nhiều họ hàng và bạn bè đến dự.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng