Chương 3 - Cuộc Chiến Trong Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khoảnh khắc cửa thang máy chậm rãi khép lại, tôi nhìn thấy bóng dáng Bùi Dục đuổi theo cùng khuôn mặt vừa kinh ngạc vừa tức giận của anh ta.

Tôi còn nhìn thấy phía sau anh ta, Bùi Nguyệt và mẹ chồng đang mang vẻ mặt hả hê.

Thang máy đi xuống.

Đậu Đậu nằm trong lòng tôi, ôm cổ tôi rồi nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ ơi, chúng ta không về nhà nữa sao?”

Tôi cúi đầu, hôn lên má thằng bé.

“Chúng ta sẽ đến một ngôi nhà mới.”

“Một ngôi nhà chỉ có mẹ và Đậu Đậu.”

Nửa tiếng sau, xe của công ty chuyển nhà đến.

Tôi đặt vali và con trai ở bên đường, nhìn các nhân viên chuyển những thùng đồ tôi đã đóng gói trước lên xe.

Bên trong đều là đồ của Đậu Đậu, chiếc giường nhỏ, đồ chơi và sách của thằng bé.

Còn có một số sách chuyên môn và máy tính của tôi.

“Toàn bộ gia sản” của tôi ít ỏi đến đáng thương.

Sau khi lên taxi, tôi gửi tin nhắn cho người môi giới.

“Tôi quyết định thuê căn nhà đó, tối nay ký hợp đồng.”

Đối phương trả lời ngay lập tức:

“Được, cô Kiều. Chìa khóa nằm trong hộp mật mã trước cửa, mật mã là xxxx.”

Chiếc xe chạy qua những con phố quen thuộc.

Những nơi tôi từng cho rằng mình sẽ sống cả đời cứ thế lướt qua trước mắt.

Tôi không hề lưu luyến.

Chỉ có cảm giác nhẹ nhõm vì được giải thoát.

Taxi dừng trước cổng một khu dân cư cũ kỹ nhưng sạch sẽ.

Tôi trả tiền, bế Đậu Đậu, kéo vali tìm đến tòa nhà đó.

Căn nhà nằm ở tầng ba, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, rất nhỏ.

Nhưng ánh nắng rất đẹp.

Ánh nắng vàng xuyên qua cửa sổ, rơi xuống sàn nhà, mang theo cảm giác ấm áp.

Tôi đặt Đậu Đậu lên ghế sofa.

Thằng bé tò mò quan sát môi trường xa lạ, không khóc cũng không quấy.

Tôi lấy điện thoại, thực hiện một loạt thao tác.

Tôi chặn số điện thoại và tài khoản WeChat của bố chồng, mẹ chồng và Bùi Nguyệt.

Chỉ giữ lại số của Bùi Dục.

Tôi không chờ anh ta xin lỗi.

Tôi chỉ đang chờ một cơ hội để nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta.

Sau đó, tôi hủy liên kết tất cả các khoản thanh toán tự động liên quan đến căn nhà đó.

Tiền điện, nước và gas.

Phí quản lý chung cư.

Thẻ phụ trong gói cước gia đình của điện thoại bố mẹ chồng.

Còn cả khoản “sinh hoạt phí” năm nghìn tệ tự động chuyển cho mẹ chồng mỗi tháng.

Làm xong mọi việc, tôi tắt điện thoại rồi ném sang một bên.

Tôi ôm Đậu Đậu, ngồi trên sàn nhà ngập tràn ánh nắng.

Bên ngoài cửa sổ là tiếng trẻ con vui đùa.

Trong nhà là nhịp thở bình ổn của tôi và Đậu Đậu.

Tôi đột nhiên nhận ra trong suốt ba năm qua mình chưa từng cảm thấy bình yên và tự do như vậy.

Cuối cùng tôi cũng được tự do.

Tiếp theo chỉ cần chờ đợi.

Chờ đợi cơn bão chắc chắn sẽ kéo đến.

Tôi rất tò mò, khi không còn “cây rút tiền” và “người giúp việc miễn phí” là tôi, gia đình “yêu thương hòa thuận” của họ có thể chống đỡ được bao lâu.

04

Ngày đầu tiên ở nhà mới của tôi trôi qua bình yên và trọn vẹn.

Buổi sáng, tôi đưa Đậu Đậu đến công viên nhỏ gần đó chơi.

Thằng bé nhìn thấy một chiếc cầu trượt nhỏ cao gần bằng mình, hai mắt lập tức sáng lên.

Tôi chơi cùng thằng bé suốt một tiếng. Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, đầy mồ hôi.

Trên đường về, chúng tôi ghé qua siêu thị.

Tôi mua sườn tươi, ngô và cả súp lơ xanh mà Đậu Đậu thích ăn.

Đậu Đậu ngồi trong xe đẩy, bàn tay nhỏ cầm một củ cà rốt, vui vẻ gặm.

Không có ai đứng bên tai tôi nói:

“Đừng mua loại đắt như vậy, ngoài chợ rẻ hơn.”

Không có ai trong lúc tôi thanh toán lại nhét vào xe đẩy một đống đồ ăn vặt mà bản thân bà ta muốn ăn.

Thật tốt.

Buổi trưa, tôi nấu canh sườn hầm ngô.

Đậu Đậu tự ôm chiếc bát nhỏ, uống hết một bát lớn.

Ăn cơm xong, tôi dỗ thằng bé ngủ.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rơi trên khuôn mặt đang ngủ yên bình của thằng bé.

Tôi mở máy tính, bắt đầu xử lý một số thư điện tử còn tồn đọng từ trước.

Tôi là một họa sĩ minh họa tự do. Vì gia đình, tôi đã giảm khối lượng công việc xuống mức thấp nhất.

Bây giờ, tôi cần phải bắt đầu lại tất cả.

Sau khi mở điện thoại, tin nhắn tràn vào như thủy triều.

Tất cả đều là của Bùi Dục.

Một giờ chiều:

“Em đi đâu rồi?”

Hai giờ chiều:

“Kiều Tranh, em đừng giận dỗi nữa, mau trở về đi.”

Ba giờ chiều:

“Anh cảnh cáo em, trước khi trời tối mà không trở về thì tự gánh chịu hậu quả.”

Bốn giờ chiều:

“Em đưa Đậu Đậu đi đâu rồi? Em đang bắt cóc con!”

Tôi đọc từng tin nhắn, sau đó không chút biểu cảm xóa sạch.

Tôi không trả lời một chữ nào.

Tôi biết bất kỳ lời đáp nào của tôi cũng sẽ bị anh ta coi là tín hiệu để thương lượng.

Mà tôi không định thương lượng.

Bảy giờ tối, tôi vừa tắm cho Đậu Đậu xong.

Điện thoại vang lên.

Là Bùi Dục.

Tôi mặc cho điện thoại đổ chuông, không nghe máy.

Nhạc chuông dừng lại.

Vài giây sau, nó lại cố chấp vang lên.

Tôi vuốt nút nghe, bật loa ngoài rồi đặt sang một bên.

Tôi tiếp tục thoa kem dưỡng thể cho Đậu Đậu.

“Kiều Tranh! Cuối cùng em cũng chịu nghe điện thoại rồi!”

Tiếng gầm của Bùi Dục truyền đến.

Tôi không nói gì.

“Em có ý gì? Tại sao điện trong nhà lại bị cắt? Anh gọi cho công ty điện lực, họ nói chưa thanh toán tiền điện!”

“Chẳng phải em đã cài thanh toán tự động sao?”

Tôi mặc đồ ngủ cho Đậu Đậu, bình thản lên tiếng:

“Em đã dọn đi rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)