Chương 22 - Cuộc Chiến Trong Gia Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Biết rõ đây là nhân vật tầm cỡ mà cả đời ông ta không đắc tội nổi.

“Lâm… Lâm Chủ tịch!”

Chu Kiến Quốc vội vàng dụi điếu thuốc trên tay, xoa xoa tay bước tới, muốn bắt tay với Lâm Chính Hùng.

“Sao ngài lại đến đây! Thật là… thật là rồng đến nhà tôm!”

Lưu Ngọc Mai và bọn họ cũng sợ hãi đứng bật dậy khỏi ghế sô pha, co rúm vào một góc tường, thở cũng không dám thở mạnh.

Tuy nhiên, Lâm Chính Hùng ngay cả liếc cũng không thèm liếc ông ta lấy một cái.

Từ lúc bước vào, ánh mắt ông đã luôn dán chặt lên người tôi.

Ánh mắt ấy rất phức tạp.

Có sự an ủi, kích động và cả một nỗi áy náy sâu sắc.

Ông sải bước đến trước mặt tôi.

Dưới ánh mắt sửng sốt của tất cả mọi người.

Ông vươn tay ra, nhưng không phải để bắt tay tôi.

Mà là nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai tôi.

“Tiểu Tĩnh.”

Giọng ông mang theo sự run rẩy khó nhận ra.

“Những năm qua con chịu khổ rồi.”

Một tiếng “Tiểu Tĩnh” này, khiến não bộ của tất cả người nhà họ Chu lập tức quá tải.

Biểu cảm trên mặt họ đông cứng.

Như thể vừa nhìn thấy chuyện khó tin nhất trên đời.

Tôi nhìn Lâm Chính Hùng, hốc mắt hơi cay cay.

Nhưng tôi đã kìm lại được.

Tôi chỉ cúi người chào ông một cái.

“Chú Lâm.”

Một tiếng “Chú Lâm này càng giống như một quả bom.

Phát nổ vang trời trong đầu đám người Chu Kiến Quốc.

Thế giới quan của họ sụp đổ.

“Chuyện… chuyện này là sao?” Chu Kiến Quốc lắp bắp hỏi.

Não bộ ông ta đã không thể xử lý nổi thông tin trước mắt.

Lúc này Lâm Chính Hùng mới từ từ quay lại, dùng một ánh mắt lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng con người ta, nhìn ông ta.

“Ông vừa nói, bố của Hứa Tĩnh là kẻ giết người?”

Giọng Lâm Chính Hùng rất bình tĩnh.

Nhưng dưới sự bình tĩnh ấy lại ẩn chứa ngọn lửa giận ngút trời.

“Tôi… tôi…” Chu Kiến Quốc sợ đến mức nhũn cả chân.

“Tôi cho ông biết.”

Giọng Lâm Chính Hùng đanh thép, không chút do dự.

“Bố của Hứa Tĩnh, Hứa Vệ Quốc, là người anh em tốt nhất trong cuộc đời này của tôi, Lâm Chính Hùng!”

“Hai mươi năm trước, chúng tôi cùng nhau lập nghiệp, bị người ta giăng bẫy hãm hại, là anh ấy, vì bảo vệ tôi, một mình gánh vác toàn bộ tội danh!”

“Anh ấy không phải tội phạm giết người! Anh ấy là người anh hùng đã chết thay tôi trong tù!”

“Tôi đã tìm kiếm con gái anh ấy suốt hai mươi năm! Món nợ tôi nợ hai bố con họ, cả đời này cũng không trả hết!”

“Mười phần trăm cổ phần của tôi trong tập đoàn, từ lâu đã mang tên con bé!”

“Còn ông! Một thứ hạ lưu không biết tự lượng sức! Lại dám lấy sự trong sạch mà anh em tôi đánh đổi bằng cả mạng sống để đe dọa con gái anh ấy?!”

Lâm Chính Hùng nói một câu, lại bước gần thêm một bước về phía Chu Kiến Quốc.

Chu Kiến Quốc bị luồng khí thế áp đảo của ông chèn ép đến mức liên tục lùi về sau.

Cuối cùng, hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.

Mặt mày ông ta không còn giọt máu.

Trong ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng vô bờ.

Cuối cùng ông ta cũng nhận ra mình vừa làm cái gì.

Ông ta tưởng mình nắm được lá bài tẩy.

Nào ngờ, đó lại là tấm bùa đòi mạng đưa ông ta xuống địa ngục.

Ông ta không chỉ đắc tội với Hứa Tĩnh.

Mà còn đắc tội đến tận xương tủy với một ông trùm thương giới như Lâm Chính Hùng.

Ba người Lưu Ngọc Mai, Chu Văn Bân, Chu Văn Lệ càng sợ đến hồn xiêu phách lạc.

Họ run rẩy như cầy sấy, ngay cả đứng cũng không vững nữa.

Chỗ dựa cuối cùng của họ, niềm hy vọng cuối cùng của họ.

Trước bối cảnh thực sự đáng sợ của Hứa Tĩnh, đã bị nghiền nát thành tro bụi.

“Luật sư Lý.”

Lâm Chính Hùng không thèm nhìn đống bùn nhão dưới đất nữa.

Ông gọi một cuộc điện thoại.

“Thông báo xuống dưới, huy động tất cả các nguồn lực của tập đoàn, điều tra mọi hoạt động kinh doanh của kẻ tên là Chu Kiến Quốc này cho tôi.”

“Trong vòng ba ngày, tôi muốn hắn hoàn toàn phá sản.”

“Còn mấy người nhà của hắn nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)