Chương 2 - Cuộc Chiến Trong Gia Đình
Trò chuyện vài câu, tôi giả vờ vô tình nhắc đến chuyện lương lậu.
Người kia cười nói: “Chồng chị giờ làm quản lý dự án, một tháng hơn hai vạn rưỡi, cuộc sống của anh chị chắc thoải mái lắm nhỉ?”
Tay bưng ly cà phê của tôi khựng lại giữa không trung.
Hơn hai vạn?
Vậy hơn một vạn hai dư ra kia đi đâu rồi?
Từ ngày đó, tôi bắt đầu để ý.
Điện thoại của chồng không bao giờ rời người, kể cả lúc đi tắm cũng mang vào phòng tắm.
Tối đi ngủ, màn hình luôn úp sấp trên tủ đầu giường.
Có lần tôi giả vờ vô ý hỏi, muốn xem ảnh con gái trong máy anh ta.
Phản ứng của anh ta lớn lạ thường, mắng tôi không tin tưởng anh ta, rồi chiến tranh lạnh với tôi ba ngày.
Càng che giấu, càng có tật giật mình.
Tôi bắt đầu theo dõi hành tung của anh ta.
Tan làm anh ta không về thẳng nhà, mà đến một khu tập thể cũ.
Ở đó một tiếng đồng hồ rồi mới về nhà mẹ chồng ăn cơm.
Khu tập thể đó là nơi em chồng đang ở.
Tôi đi tra thông tin nhà đất.
Căn hộ cũ sáu mươi mét vuông đó được mua vào tháng 9 năm ngoái.
Tên trên sổ đỏ là em chồng và chồng tôi.
Đồng sở hữu.
Trả trước ba mươi vạn.
Mà khoảng thời gian đó, chính là sau khi chồng tôi được tăng lương.
Tôi bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện.
Hơn một vạn hai anh ta dư ra mỗi tháng, toàn bộ đều dùng để trả tiền vay mua nhà cho em gái.
Còn tôi, giống như một kẻ ngốc, cầm tiền lương của mình nuôi cả gia đình bọn họ.
Lại còn bị chửi rủa là không đủ hiếu thảo, không đủ rộng lượng.
Cửa phòng ngủ đột nhiên bị gõ vang.
Là tiếng của con gái.
“Mẹ ơi, mẹ ở trong đó à?”
Tôi vội nhét phong bì giấy vào lại dưới gối, hít sâu một hơi, mở cửa.
Con gái đứng ngoài cửa, hai mắt đỏ hoe.
“Bà nội bảo, mẹ định đem nhà mình cho người khác ạ?”
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy con.
“Mẹ không làm thế đâu, đây là nhà của chúng ta.”
Con bé gục lên vai tôi khóc thút thít.
“Nhưng cô út bảo, nếu mẹ không cho cô ấy nhà, cô ấy sẽ chết.”
Tim tôi như bị kim đâm.
Đến cả một đứa trẻ cũng bị bọn họ mang ra làm công cụ mặc cả.
Tôi đang định lên tiếng thì chồng tôi đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Sắc mặt anh ta rất khó coi, ánh mắt lảng tránh.
“Cô ra đây một lát, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
Tôi đứng dậy, đẩy con gái vào phòng ngủ.
“Con ở trong phòng, đừng ra ngoài.”
Rồi đóng cửa lại, đi theo anh ta vào phòng làm việc.
Cửa phòng vừa đóng, anh ta lập tức xé bỏ lớp ngụy trang.
“Rốt cuộc cô muốn làm cái trò gì?”
“Ly hôn? Cô nuôi nổi con không?”
Tôi tựa lưng vào tủ sách, lạnh lùng nhìn anh ta.
“Anh nghĩ năm năm qua ai là người nuôi con?”
Anh ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng.
“Tiền của tôi đều đưa cho gia đình rồi!”
“Đúng thế, đưa cho mẹ anh, đưa cho em gái anh.”
Tôi rành rọt từng chữ: “Chỉ là chưa bao giờ đưa cho tôi và con gái.”
Anh ta sững lại một chút, ngay lập tức chuyển chủ đề.
“Căn nhà của Tiểu Vân, tiền trả trước là do mẹ tôi bỏ ra!”
Tôi bật cười.
“Thế à? Vậy tôi phải hỏi mẹ chồng xem, bà lấy đâu ra ba mươi vạn.”
Sắc mặt anh ta lập tức biến đổi.
Bởi vì anh ta biết, mẹ chồng căn bản không thể bỏ ra số tiền đó.
Ba mươi vạn đó, toàn bộ là tích cóp từ thẻ lương của anh ta.
Mà tiền trong thẻ lương, lẽ ra phải dùng để nuôi cái nhà này.
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, từ từ thốt ra câu hỏi đã nghẹn trong lòng suốt ba tháng qua:
“Anh định giấu tôi đến bao giờ?”
Chương 3: Gông cùm đạo đức
Phòng làm việc yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của nhau.
Chồng tôi né tránh ánh mắt, gân xanh trên cổ giật liên hồi.
“Tôi không giấu cô, là tự cô không bao giờ hỏi.”
Câu này nói ra rất hùng hồn, như thể người sai là tôi vậy.
Tôi tức đến bật cười.
“Ồ, vậy ra tôi phải ngày nào cũng hỏi anh: hôm nay anh lại lén lút chuyển cho em gái bao nhiêu tiền?”
“Nó là em gái tôi! Tôi giúp nó mua nhà thì có sao?”