Chương 7 - Cuộc Chiến Trong Công Ty
Lâm Thao, cậu tưởng rời khỏi công ty chúng tôi thì cậu có thể tiến xa được chắc? Thỏa thuận miễn trừ cạnh tranh trong ngành của cậu vẫn còn đang trong thời hạn hiệu lực đấy, cậu bây giờ đầu quân cho Hằng Tín là hành vi vi phạm pháp luật!”
Thông tin nhanh nhạy gớm nhỉ.
Dùng biện pháp công khai không được thì bắt đầu giở trò bẩn thỉu sau lưng đây mà.
Giọng tôi lạnh lùng hẳn xuống.
“Tôi vốn dĩ đã nghĩ rằng đôi bên có thể êm đẹp tụ họp rồi êm đẹp chia tay.”
“Kể từ lúc tôi nghỉ việc cho đến nay, tôi chưa từng nhận được một đồng tiền bồi thường miễn trừ cạnh tranh nào từ phía công ty cả, cái thỏa thuận rách đó căn bản không thể có hiệu lực pháp lý.”
Chu Thịnh Phương bật cười đắc chí.
“Công ty chúng tôi có hẳn một bộ phận pháp lý hùng hậu, một mình cậu đơn thương độc mã chống chọi chắc chắn cầm chắc phần thua. Bây giờ công ty đang có nhã ý mời cậu quay lại, mọi người đều không chấp nhặt chuyện cũ, đôi bên lại vui vẻ như xưa.”
“Còn nếu cậu cứ khăng khăng đòi sang Hằng Tín, thì hãy chuẩn bị sẵn tinh thần bồi thường năm triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng đi.”
Cao tổng ngồi đối diện nhìn sang tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, bật loa ngoài.
“Là người của công ty cũ, để bà phải chê cười rồi.”
Lồng ngực tôi nghẹn ứ một ngọn lửa giận dữ.
Mức lương cơ bản 5.000 tệ, mà mở miệng ra bắt tôi bồi thường năm triệu tệ.
Bây giờ đến cái liêm sỉ tối thiểu bọn họ cũng vứt cho chó gặm luôn rồi.
Nhưng năm triệu tệ… trong một chốc một lát tôi thật sự không thể nào đào đâu ra ngay được một số tiền lớn như vậy.
“Cậu không có đội ngũ pháp lý, nhưng chúng tôi có mà.”
Cao tổng cầm lấy điện thoại của tôi, nháy mắt với tôi một cái đầy tinh nghịch.
Đối diện với đầu dây bên kia của Chu Thịnh Phương, bà ấy lập tức thay đổi hẳn thái độ, giọng điệu vô cùng đanh thép:
“Cứ việc nộp đơn khởi kiện đi, toàn bộ chi phí luật sư, án phí, tiền vi phạm hợp đồng, Hằng Tín chúng tôi sẽ bao trọn gói.”
Bà ấy trực tiếp dùng thế lực của Hằng Tín đạp bẹp gí công ty cũ của tôi xuống tận đáy bùn.
Tôi không nhịn được phì cười thành tiếng.
“Còn chưa chính thức vào làm mà đã bắt Cao tổng phải chi ra năm triệu tệ vì tôi rồi, áp lực của tôi lớn quá đi mất.”
Cao tổng xua tay: “Nói mấy chuyện đó với tôi làm gì chứ. Cậu là nhân tài hiếm có, năm triệu tệ hoàn toàn xứng đáng.”
“Hằng Tín chúng tôi không chỉ có tiềm lực tài chính hùng hậu dồi dào.”
“Mà quan trọng nhất là, chúng tôi không bao giờ cá mè một lứa, coi mắt cá là ngọc trai quý giá đâu.”
8
Một ngày trước khi chính thức vào làm tại Hằng Tín, tôi đăng một bài viết lên dòng thời gian cá nhân của mình.
Gia nhập Hằng Tín, không phụ sự tin tưởng, giữ vững tâm nguyện ban đầu.
Đi kèm hình ảnh là cảnh đêm rực rỡ sắc màu nhìn từ khung cửa sổ lớn của phòng làm việc độc lập.
Lượt nhấn thích chẳng mấy chốc đã vượt qua con số 99, những khách hàng từng hợp tác trước đây cũng liên tục gửi tin nhắn đến chúc mừng.
Đều là những lời chúc tôi làm việc thật tốt, sau này hợp tác lại càng thêm thuận tiện, dễ dàng hơn vân vân.
Thậm chí có mấy vị giám đốc còn trực tiếp ném thẳng những bản phương án đang bị tạm dừng trước đây qua cho tôi.
Không cần nói thêm bất kỳ một lời thừa thãi nào.
Chỉ gói gọn trong đó là sự tin tưởng tuyệt đối dành cho cá nhân tôi.
Tôi nhìn màn hình điện thoại mà bật cười bất lực:
Các vị ông chủ của tôi ơi, tôi còn chưa kịp chính thức đi làm ngày nào mà các người đã vội vàng giao thêm việc cho tôi rồi à.
Mấy đồng nghiệp ở công ty cũ cũng có người nhắn tin chúc mừng.
Ngoài những lời chúc mừng sáo rỗng ra, bọn họ còn đính kèm theo cả một đoạn văn dài dằng dặc kể lể tâm sự, tôi đến một chữ cũng chẳng buồn đọc.
Những kẻ lúc trước hùa vào mỉa mai tôi ăn bám vào cái nền cũ, lạnh lùng đứng nhìn tôi bị chèn ép ép phải cuốn gói ra đi.
Bây giờ chắc hẳn đã nếm trải được cái mùi vị cái nền cũ đó cũng chẳng dễ nuốt trôi chút nào rồi chứ?
Giờ đây tôi đang đứng ở văn phòng tầng cao nhất của công ty đứng đầu trong ngành, phong quang vô hạn, tiền đồ xán lạn.
Sự chênh lệch địa vị một trời một vực này đủ để khiến cho bọn họ phải ôm cục tức nghẹn ngào khó chịu trong một thời gian dài nữa rồi.
Tôi tựa lưng vào tấm kính sát đất, ung dung thong thả chọn lựa vài tin nhắn để trả lời.
Trong danh sách tin nhắn chợt hiện lên một ảnh đại diện nằm ngoài dự kiến của tôi.
Là Phương Kiệt.
Cậu ta thì có chuyện gì để nói với tôi được cơ chứ?
Giám đốc Chu vì để xảy ra sai sót vô cùng nghiêm trọng nên đã bị tổng công ty sa thải thẳng tay rồi.
Lâm Thao, trước đây là do tôi quá ngu xuẩn, quá ngạo mạn tự cao tự đại. Anh thật sự rất giỏi, tôi xin thu hồi lại toàn bộ những lời nói trước đây của mình, chân thành xin lỗi anh.
Đối với lời xin lỗi muộn màng của cậu ta, tôi chẳng thèm bày tỏ thái độ đồng tình hay bác bỏ.
Không phải là tha thứ, chỉ đơn giản là đối với tôi cậu ta giờ đây đã là người qua đường không liên quan gì nữa rồi.
những tổn thương từng phải chịu đựng trước đây đúng là có thật.