Chương 8 - Cuộc Chiến Trên Điện Kim Loan

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ta nhất thời hồ đồ, nên đã đồng ý…”

Ra là vậy. Mọi chuyện đều hợp lý cả rồi.

Chỉ có hắn mới có khả năng bày ra ván cờ lớn như vậy ngay tại kinh thành.

Và cũng chỉ có hắn mới có động cơ lật đổ phụ thân ta.

Phụ thân ta là Binh mã Đại nguyên soái, là võ tướng được Hoàng đế tin tưởng nhất.

Chỉ cần phụ thân ta còn ở đó một ngày, hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhúng tay được vào binh quyền.

Mà hắn lại đang nhắm đến vị trí đó.

Thế nên, Khương gia chúng ta trở thành hòn đá ngáng đường lớn nhất của hắn.

Khá khen cho Tiêu Cảnh Từ.

Ba năm trước, hắn hủy hoại nhân duyên của ta.

Ba năm sau, hắn muốn hủy hoại cả gia tộc ta.

Ta siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào thịt.

Căm hận ngập trời trào dâng từ đáy lòng.

“Hắn còn nói gì nữa không?”

Ta kìm nén cảm xúc, cố hỏi.

“Hắn còn nói…” Cố Ngôn Triệt ngập ngừng một lát.

“Người cầm binh phù thật tới Bắc Cảnh tên là ‘Cô Lang’, là tử sĩ tâm phúc của hắn.”

“Hắn còn bảo, sẽ để ngươi vĩnh viễn không ngờ tới kẻ giúp ngươi sẽ là ai…”

Trong lòng ta chấn động.

Yên Vân! Chẳng lẽ…

Một ý nghĩ khủng khiếp hiện lên trong đầu ta.

Không, không thể nào.

Ta lắc mạnh đầu tự ép mình bình tĩnh lại: “Ta biết rồi.”

Ta để lại một câu rồi bước nhanh khỏi phòng giam.

Ta phải lập tức trở về.

Phải lên kế hoạch lại từ đầu.

Tiêu Cảnh Từ, ván cờ này ngươi tưởng ngươi nắm chắc phần thắng rồi sao?

Cứ chờ đấy mà xem.

11

Ta thất thần bước ra khỏi thiên lao.

Trong đầu toàn là cái tên Tiêu Cảnh Từ.

Cùng câu nói ám chỉ cuối cùng của Cố Ngôn Triệt.

“Để cô vĩnh viễn không ngờ tới kẻ giúp cô sẽ là ai…”

Hắn đang nói đến Yên Vân sao? Yên Vân là người của Tiêu Cảnh Từ?

Chỉ mới nghĩ đến điều đó thôi đã làm ta không thở nổi.

Người ta phái đi chặn đánh Cô Lang, nếu vốn dĩ là đồng bọn của Cô Lang, vậy ta chẳng phải là trò cười sao?

Ta không những không lấy lại được binh phù, mà còn làm bại lộ toàn bộ át chủ bài của mình.

Để Tiêu Cảnh Từ biết rằng ta đã nhìn thấu kế hoạch của hắn.

Tới lúc đó, hắn sẽ dùng thủ đoạn điên rồ hơn để đối phó với Khương gia.

Không được.

Ta phải lập tức cản Ảnh lại.

Không thể để bức thư đó rơi vào tay Yên Vân.

Về đến phủ Tướng quân, chẳng kịp nghỉ ngơi, ta lập tức ra hậu viện thổi chiếc còi trúc đặc biệt kia.

Lần này, thứ ta thổi là tín hiệu triệu hồi khẩn cấp.

Đợi rất lâu.

Đêm đen thăm thẳm, trên nóc nhà chẳng có bóng người nào.

Ảnh không quay lại.

Trái tim ta cứ thế chìm dần, chìm dần.

Hắn đã đi rồi.

Với cước bộ của hắn, e là giờ đã ra khỏi kinh thành cả trăm dặm.

Ta không đuổi kịp nữa.

Ta rã rời ngồi xuống chiếc ghế đá, sự bất lực bao trùm.

Lẽ nào trời muốn diệt Khương gia ta?

Không. Ta không tin mệnh. Dù lỡ mất một nước cờ, ta cũng phải nghịch thiên cải mệnh.

Ta ép mình bình tĩnh, xâu chuỗi lại toàn bộ mọi chuyện.

Trường hợp xấu nhất lúc này, Yên Vân là người của Tiêu Cảnh Từ.

Thư chắc chắn sẽ rơi vào tay Tiêu Cảnh Từ.

Hắn sẽ biết ta đã nhìn thấu kế hoạch của hắn.

Vậy hắn sẽ làm gì? Tương kế tựu kế.

Chắc chắn hắn sẽ tương kế tựu kế.

Hắn sẽ bảo Yên Vân vờ giúp ta cướp binh phù từ tay Cô Lang.

Rồi đưa một chiếc binh phù giả cho ta, để ta tưởng mọi nguy cơ đã được giải trừ.

Trong khi đó, hắn vẫn dùng binh phù thật tiếp tục kế hoạch.

Thậm chí sẽ đẩy nhanh tiến độ.

Nhân lúc chúng ta lơi lỏng cảnh giác, giáng cho chúng ta đòn chí mạng.

Nghĩ tới đây, cả người ta run lên. Quá hiểm!

Suýt chút nữa ta đã rơi vào thế bị động sâu hơn.

Ta phải hành động trước hắn.

Phải tìm ra cách phá giải trước khi hắn ra tay.

Nhưng bây giờ ta bị kẹt trong kinh thành, phụ thân cũng bị giam lỏng.

Bắc Cảnh cách xa ngàn dặm.

Ta có thể làm gì?

Ta nhìn chằm chằm tấm kim bài của Tần vương phủ trong tay, chìm vào trầm tư.

Tiêu Cảnh Từ… có lẽ ta nên đi gặp hắn một lần.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, đến chính ta cũng giật mình.

Đi gặp hắn? Đi gặp kẻ đang dốc sức hãm hại cả nhà ta?

Thế khác nào chui đầu vào rọ?

Nhưng nghĩ lại, nơi nguy hiểm nhất có khi lại là nơi an toàn nhất.

Tiêu Cảnh Từ lúc này hẳn cho rằng ta không biết gì về hắn.

Hắn hẳn cho rằng ta vẫn đang ngụp lặn trong nỗi nhục bị từ hôn trên điện Kim Loan.

Hắn tuyệt đối không thể ngờ ta sẽ chủ động tìm hắn.

Đây chính là cơ hội của ta.

Cơ hội để đánh hắn trở tay không kịp.

Cơ hội để ta nhìn thấu trong hồ lô của hắn đang bán loại thuốc gì.

Ta hít sâu một hơi, hạ quyết tâm.

Đi, nhất định phải đi.

Ta thay đồ nữ trang, cất công chải chuốt tỉ mỉ.

Rồi cầm miếng kim bài đó, đường hoàng bước tới cổng phủ Tướng quân.

Thống lĩnh cấm quân thấy ta thì lập tức bước tới cản lại: “Khương tiểu thư, bệ hạ có chỉ ngài không được…”

Ta không đợi hắn nói hết câu, trực tiếp giơ kim bài ra.

“Tần vương điện hạ có lời mời, sao, các ngươi định cản ta à?”

Thống lĩnh cấm quân thấy kim bài thì biến sắc.

Hắn lưỡng lự một hồi, vẫy tay cho qua.

Mệnh lệnh của Tần vương, hắn không dám không theo.

Ta lên xe ngựa, một đường thông suốt chạy thẳng tới phủ Tần vương.

Phủ Tần vương vẫn như ba năm trước.

Phú lệ huy hoàng, nhưng cũng lạnh lẽo tiêu điều.

Quản gia thấy ta thì vô cùng ngạc nhiên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)