Chương 4 - Cuộc Chiến Trái Cây

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nghe thấy tiếng Tưởng Tuệ đè thấp giọng hỏi: “Chuyện tiền sính lễ cưới, có phải vẫn chưa bàn bạc rõ ràng với nhà bên đó không?”

Ngón tay tôi khựng lại.

Giây tiếp theo, Thiệu Đình đáp: “Bố cô ấy chỉ có mỗi mình cô ấy là con gái, chắc chắn sẽ không cho ít đâu.”

04

Tôi đứng sau cánh cửa, cả người như bị ghim chặt lại.

Giọng Tưởng Tuệ tiếp tục truyền vào.

“Thế cũng không thể chỉ nghe bọn họ nói mồm được.”

“Có một số người miệng thì bảo thương con gái, lúc phải bỏ tiền ra thật thì lại giả vờ nghèo.”

Thiệu Đình đáp: “Nhìn chú Đường có vẻ tiêu tiền khá thoáng đấy.”

Tưởng Tuệ cười nhạt.

“Mua trái cây cho con gái thì gọi gì là chịu chi?”

“Cầm mấy thứ đáng giá vài trăm tệ ra để ra vẻ thể diện, ai mà chẳng làm được?”

“Kết hôn là phải tiền tươi thóc thật cơ.”

Tôi nắm chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch.

Không phải họ không biết trái cây là do bố tôi mua.

Họ chỉ cảm thấy việc bố mua trái cây cho tôi có thể dùng để đong đếm gia cảnh nhà tôi.

Tình thương yêu của bố tôi, qua miệng họ lại trở thành bằng chứng để thăm dò tài chính.

Tôi bỗng cảm thấy buồn nôn.

Không phải vì mùi sầu riêng.

Mà là vì trong căn nhà này, mọi toan tính đều khoác lên mình cái vỏ bọc “muốn tốt cho tôi”.

Thiệu Đình nói: “Chắc bố cô ấy sẽ bỏ ra thôi.”

“Đường Thù tính tình nhu nhược, dỗ dành vài câu là xong.”

“Cô ấy theo con ba năm rồi, không làm ầm ĩ lên thật đâu.”

Tưởng Tuệ ừ một tiếng.

“Thế thì con cũng phải trấn áp nó xuống.”

“Chưa bước qua cửa đã dám cãi cọ, vào cửa rồi thì còn loạn thế nào nữa.”

“Phụ nữ trước khi kết hôn mà không lập quy củ, sau khi kết hôn sẽ rất khó quản.”

Nghe đến đây, tôi lại trở nên bình tĩnh.

Hóa ra việc gõ cửa lúc sáu rưỡi, nhặt rau, rửa bát, xách gạo những ngày qua đều chẳng phải là thói quen sinh hoạt.

Đó là quy củ.

Họ muốn trước khi tôi được gả vào nhà này, sẽ mài mòn tôi thành một kẻ chỉ biết cúi đầu.

Tôi xóa dòng chữ đang gõ dở trong khung chat.

Rồi gửi cho bố tôi một câu.

“Bố ơi, tối nay bố có nhà không ạ?”

Ông trả lời tôi rất nhanh.

“Bố có nhà, sao thế con?”

Tôi nhìn màn hình, trả lời rất chậm.

“Con muốn về nhà ăn cơm.”

Lần này bố tôi không trả lời ngay.

Mười mấy giây sau, ông gửi lại một câu.

“Bố qua đón con.”

Nhìn bốn chữ ấy, nước mắt tôi chực trào rơi xuống.

Tôi không trả lời lại nữa.

Bởi vì cửa phòng vừa bị đẩy ra.

Thiệu Đình bước vào, vẻ mặt đã khôi phục lại dáng vẻ thường ngày.

“Ra ăn cơm đi em.”

Tôi úp điện thoại xuống mặt bàn.

“Em không đói.”

Anh ta liếc nhìn giỏ trái cây trên bàn.

“Vẫn còn giận à?”

Tôi hỏi anh ta: “Lúc nãy anh và bác gái nói chuyện gì thế?”

Ánh mắt Thiệu Đình né tránh một chút.

“Không có gì đâu.”

“Chuyện sính lễ à?”

Sắc mặt anh ta lập tức khó coi.

“Em nghe lén à?”

Tôi bật cười.

“Cửa không đóng.”

Anh ta bước lại gần hai bước.

“Kết hôn bàn chuyện sính lễ không phải là chuyện rất bình thường sao?”

“Mẹ anh cũng chỉ vì suy nghĩ cho tương lai của chúng ta thôi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Bà ấy nói muốn trấn áp em, cũng là vì suy nghĩ cho tương lai của chúng ta sao?”

Biểu cảm của Thiệu Đình cứng đờ.

Vài giây sau, giọng điệu anh ta mềm mỏng hơn một chút.

“Mẹ anh là người ăn nói như vậy đấy.”

“Em đừng có nâng quan điểm lên quá.”

Tôi đã nghe chán ngấy cái câu này rồi.

Lần nào Tưởng Tuệ làm tôi khó chịu, anh ta đều bảo bà ấy là người như vậy.

Nhưng tôi sinh ra không phải để phải cam chịu cái tính “như vậy” của bà ta.

Tôi xách giỏ trái cây lên đi ra ngoài.

Thiệu Đình túm lấy cổ tay tôi.

“Em đi đâu?”

“Về nhà.”

“Chỉ vì vài câu nói thôi sao?”

Tôi hất tay anh ta ra.

“Không phải vài câu nói.”

Anh ta nhíu mày nhìn tôi.

“Đường Thù, em đừng có làm loạn nữa.”

Tôi bước ra phòng khách.

Tưởng Tuệ đang dọn thức ăn lên bàn.

Bà ta thấy tôi xách giỏ trái cây, trên mặt liền lộ ra nét giễu cợt.

“Ái chà, đây là định mang cả đồ đi luôn đấy à?”

“Để ở nhà sợ chúng tôi ăn trộm chắc?”

Tôi mặc kệ bà ta.

Tôi đặt giỏ trái cây lên tủ ở huyền quan, cúi xuống thay giày.

Thiệu Đình đuổi theo ra.

“Em đi thật à?”

Tôi nói: “Ừ.”

Tưởng Tuệ đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Thiệu Đình, con đừng cản nó.”

“Có một số cô gái chính là bị nhà mẹ đẻ chiều hư rồi.”

“Mới bị nói vài câu đã sưng sỉa mặt mày lên, sau này làm sao sống qua ngày được?”

Thiệu Đình đứng sau lưng tôi, kìm nén cơn giận trong giọng nói.

“Đường Thù, em mà đi bây giờ, mọi chuyện sẽ rất khó coi đấy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Người khó coi là các người mới đúng.”

Sắc mặt Tưởng Tuệ lập tức tái nhợt đi.

“Cô nói cái gì cơ?”

Tôi mang giày xong, cầm lấy túi.

Đúng lúc này, điện thoại của bố tôi gọi tới.

Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa phòng khách.

Hai chữ “Bố yêu” nhảy múa trên màn hình.

Tôi bắt máy.

Chưa kịp mở lời, bố tôi đã hỏi trước: “Thù Thù, bố đến dưới lầu nhà con rồi.”

Mọi âm thanh trong phòng khách vụt tắt.

Sắc mặt Thiệu Đình thay đổi.

“Em gọi bố em đến à?”

Tôi nhìn anh ta.

“Đúng.”

Tưởng Tuệ lập tức bước tới.

“Chút xíu chuyện này cũng phải gọi phụ huynh à?”

“Cô đây là định bảo bố cô đến chống lưng cho cô đấy hả?”

Tôi không trả lời bà ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)