Chương 8 - Cuộc Chiến Tình Yêu Và Sự Nghiệp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Giám đốc đài ra hiệu cho Thẩm Miểu đừng nói nữa.

Thẩm Miểu không nói không chịu nổi, mắng cho sướng miệng xong mới rời đi.

Giám đốc đài vội vàng xin lỗi.

Giọng Quý Nghiên Chu có chút khàn, trầm thấp:

“Hứa Nam Chi đâu?”

Trước khi Hứa Nam Chi rời đi, giám đốc đã đồng ý giữ bí mật về nơi cô đến.

“Tổng giám đốc Quý, xin lỗi.”

“Chuyện này là bảo mật.”

Quý Nghiên Chu không truy hỏi thêm.

Anh liếc thấy tờ hồ sơ cá nhân trên bàn.

【Hứa Nam Chi, 26 tuổi, đã ly hôn】

Nhìn thấy hai chữ “đã ly hôn”, tim Quý Nghiên Chu run lên.

Ánh mắt u ám, vành mắt đỏ hoe.

Hứa Nam Chi, vậy mà đã điền vào hồ sơ là đã ly hôn.

15.

16.

Sáu tháng sau khi Hứa Nam Chi rời đi.

Quý Nghiên Chu điều tra được tung tích của cô.

Điện thoại của cô, tất cả mạng xã hội đều trong trạng thái mất liên lạc.

Trợ lý Trần đẩy cửa văn phòng bước vào:

“Tổng giám đốc Quý, Hứa tiểu thư bay sang Ukraine làm phóng viên chiến trường rồi.”

“Tôi đã đặt cho anh chuyến bay sớm nhất sang Ukraine.”

Tim Quý Nghiên Chu đập mạnh một cái.

Khi biết Hứa Nam Chi đi làm phóng viên chiến trường, toàn thân anh như đông cứng lại trong một khoảnh khắc.

Cho đến khi hoàn hồn.

Anh lau nước mắt nơi khóe mắt, xách vali chạy ra sân bay.

Vì sao cô lại đến nơi nguy hiểm như vậy.

Anh sợ không được nhìn thấy cô còn sống.

Sợ nhìn thấy cô chịu bất kỳ tổn thương nào.

Trong lúc chờ máy bay, Quý Nghiên Chu tìm video phỏng vấn của Hứa Nam Chi.

Trong video, cô đen hơn, gầy hơn.

Khi cười khóe mắt cong lên, lộ ra hai chiếc răng khểnh xinh đẹp.

16.

17.

Rất nhanh tôi sẽ trở về.

Những ngày ở đây khổ hơn tôi tưởng tượng, khó chịu đựng hơn nhiều.

Nhưng bất giác cũng đã qua nửa năm.

Tôi ngồi dưới ánh đèn chập chờn.

Có người vỗ nhẹ lên vai tôi.

Tôi tưởng là Darcy đến.

Tôi cười quay lại:

“Anh muốn ăn không? Tôi tìm khắp nơi mới mua được kem que đó.”

Dưới ánh đèn mờ tối, đôi mày mắt người đàn ông hơi cong lên.

Trong mắt anh ánh lên nước mắt.

Cơ thể không ngừng run rẩy.

“Hứa Nam Chi.”

“Em gầy đi rồi, có phải bị ủy khuất không?”

Tôi sững lại một chút.

Rồi nặn ra một nụ cười:

“Chào.”

Quý Nghiên Chu dùng sức ôm chặt tôi vào lòng.

Tôi cũng dùng sức đẩy anh ra.

“Anh sao lại ở đây?”

Anh buông tôi ra, giọng mang theo chút nghẹn ngào.

“Hứa Nam Chi.”

“Vì sao em đến đây, em có biết nguy hiểm thế nào không?”

Tôi có chút không vui hỏi ngược lại anh:

“Quý Nghiên Chu, liên quan gì đến anh?”

Anh đột nhiên gầm lên:

“Anh là chồng em.”

Chồng?

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Quý Nghiên Chu, lúc anh đưa quyền phỏng vấn cho Thi Yên, anh đã không còn tư cách làm chồng tôi nữa.”

“Bởi vì anh đã thiên vị người khác.”

Ánh mắt anh khẽ rung lên.

“Anh có biết vì sao không? Bởi vì tôi ở đài truyền hình năm năm, sắp được thăng chức rồi.”

“Tôi và Thi Yên, ai giành được quyền phỏng vấn thì người đó sẽ được ở lại làm người dẫn giờ vàng.”

“Anh bỏ phiếu cho cô ta, tôi mất cơ hội đó.”

“Chỉ khi đến đây, tôi mới có cơ hội thăng tiến, và tôi yêu nghề này, dùng sự thật để nói chuyện, dùng những điều được ghi lại để thay đổi quan niệm của một số người, điều đó với tôi rất có ý nghĩa.”

Quý Nghiên Chu hít sâu một hơi, nước mắt trào ra.

“Anh có thể giải thích với em.”

“Anh đưa quyền phỏng vấn cho cô ta là vì cô ta từng giúp anh gửi đồ cho một vị giáo sư ở nước ngoài.”

“Nếu anh biết hậu quả là thế này, anh nhất định sẽ nhận phỏng vấn của em.”

Khi đó tôi đã từng hỏi Quý Nghiên Chu, ngay cả là vợ anh cũng không có ngoại lệ sao?

Anh nói cho dù là vợ anh cũng không có ngoại lệ.

Nhưng anh lại cho Thi Yên.

“Anh chưa từng có bất kỳ tiếp xúc riêng tư nào với cô ta, lần đó ở quán bar.”

“Thi Yên gọi điện cho anh, anh bảo trợ lý Trần đi đón cô ta. Sau đó anh nghĩ em cũng sẽ ở đó, nên anh mới đến.”

“Lúc nghe em nói đã ly hôn, anh có chút tức giận.”

“Nên anh đã đi về phía Thi Yên.”

“Xin lỗi.”

Anh nghẹn ngào nói:

“Ngày em rời đi, anh đã đi tìm cô ta.”

“Nhưng anh đã nói rõ ràng với cô ta.”

“Về đến nhà, em đã rời đi rồi.”

Tôi cười cười:

“Nhưng Quý Nghiên Chu, chúng ta không thể nữa rồi.”

“Ngay từ khi anh phải chọn một trong hai, và anh chọn cô ta.”

“Dù là lý do gì, điều tôi cần là một người bất kể lý do gì cũng sẽ đứng về phía tôi.”

Tôi dừng lại một chút.

“Hơn nữa, tôi đã tin chắc anh sẽ chọn tôi.”

“Nhưng anh lại chọn cô ta, vậy nên Quý Nghiên Chu, tôi cũng sẽ không chọn anh nữa.”

17.

18.

Tháng cuối cùng, Quý Nghiên Chu luôn luôn theo sát bên tôi.

Anh căng thẳng nói:

“Anh biết, em không muốn anh đi theo.”

“Nhưng nơi này rất nguy hiểm, anh chỉ muốn nhìn thấy em, bình bình an an.”

Có những lúc nhàm chán và sợ hãi.

Nhìn lên bầu trời đầy sao, chúng tôi dường như cũng chỉ là một điểm nhỏ bé trong đó.

Quý Nghiên Chu đột nhiên hỏi tôi:

“Vết thương trên trán em, sao không nói với anh?”

Tôi sờ lên vết sẹo:

“Đã hồi phục rồi, có gì đâu mà nói.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt không rời:

“Hôm nay là sinh nhật em, có điều ước gì không?”

Tôi nghiêng người nhìn anh.

Ánh mắt anh sáng rực, tràn đầy mong đợi.

Tôi cong môi cười:

“Ly hôn với anh.”

Anh sững lại, nụ cười biến mất.

18.

19.

Sau khi trở về, đến Kinh Thành.

Tôi làm lại một chuyên mục mới.

Chương trình tên là “Hỗ trợ địa phương”.

Thi Yên rời khỏi đài truyền hình, giám đốc hỏi tôi có muốn quay lại vị trí dẫn bản tin giờ vàng không.

Tôi từ chối.

Làm phóng viên vất vả hơn làm người dẫn giờ vàng rất nhiều.

Phải chạy khắp nơi.

Nhưng đó mới là ước mơ ban đầu và điều tôi yêu thích.

Trên chiến trường đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt.

Tôi nghĩ, hiện tại chính là điều tốt nhất.

Dù rất mệt, tôi vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Bởi vì tôi đang làm điều mình yêu.

Cuối cùng Quý Nghiên Chu cũng đồng ý ly hôn.

Anh nói anh yêu tôi, tôi nghĩ anh không lừa tôi.

Nhưng anh đã cho Thi Yên cơ hội phá hủy tình cảm của chúng tôi.

Ngay từ khoảnh khắc anh trao quyền phỏng vấn cho Thi Yên, chúng tôi đã vĩnh viễn không thể quay đầu.

Vì vậy, hãy mạnh dạn bước về phía trước.

Đừng quay đầu lại.

Con đường phía trước dài rộng và cũng rực rỡ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)