Chương 4 - Cuộc Chiến Tình Yêu Giữa Hai Lãnh Đạo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

19

Vừa bước vào cửa đã nghe ba tôi lại than thở:

“Haiz, mới đầu tháng mà trong WeChat lại không đủ tiền đóng tiền điện rồi!”

Giọng mẹ tôi cũng vang vọng từ trong bếp:

“Về rồi à? Trời sắp mưa đó, mau đi thu quần áo đi!”

Tôi đáp một tiếng rồi bắt đầu làm việc.

Một lúc sau, tôi lại lớn giọng nói với mẹ:

“Mẹ! Con đã nói cái áo T-shirt này con không cần nữa mà! Sao mẹ lại giặt nó? Vứt đi đi!”

Giọng mẹ từ trong bếp truyền ra:

“Con đúng là phá của, vứt cái gì mà vứt! Quần áo không cần thì có thể đem làm giẻ lau mà! Con cứ mang vào để trên bàn trà là được!”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiêu Minh đã không còn ở đó nữa.

Tôi vỗ ngực, âm thầm than thở:

Đi rồi là tốt, nếu để anh nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và mẹ, còn không biết sẽ cười nhạo tôi thế nào nữa!

Nào ngờ…

Anh đứng ở góc khuất dưới tòa nhà nhà tôi.

Và thật sự đã nghe hết toàn bộ cuộc nói chuyện của tôi với ba mẹ.

Hơn nữa còn hiểu lầm cực lớn!

20

Cuối tuần là buổi tập luyện cho cuộc đua thuyền rồng trong làng.

Tôi cũng đi theo mẹ để hỗ trợ hậu cần.

Không có thời gian đi chơi golf với Tiêu Minh.

Chị Lý đi cùng lại không ngừng nhắn tin cho tôi, thiếu điều phát sóng trực tiếp tại hiện trường.

“Bạn học kia của em nhìn thấy cả đám bọn chị xuất hiện ở sân golf, vẻ mặt kinh ngạc đó làm chị suýt không nhịn được cười.”

“Chị xác nhận rồi, cô ấy thật sự chỉ muốn hẹn hò riêng với anh Tiêu thôi.”

“Oa, bạn học của em đúng là thiên kim Thượng Thành thật đó.”

“Chơi golf cũng ăn diện lộng lẫy, còn dẫn theo một huấn luyện viên đẹp trai nữa! Giống hệt đang đóng phim thần tượng!”

“Huấn luyện viên đó vậy mà là anh họ của thiên kim!”

“Bạn học em đúng là có tâm cơ nha! Dẫn anh Tiêu đi gặp phụ huynh, tiện thể mở rộng quan hệ luôn.”

“Không nói nữa, anh Tiêu vậy mà bảo chị đi tiếp vị công chúa nhỏ kia, lát nói tiếp với em!”

Tin nhắn của chị Lý vừa ngừng, tin nhắn của Tiêu Minh lại tới.

“Em đang bận à? Tôi với anh Long đang ngồi uống cà phê.”

Anh còn gửi kèm một tấm ảnh chụp nghiêng của anh Long.

Tôi tiện tay chụp chiếc ghế nhựa đỏ ở góc tường rồi gửi lại cho Tiêu Minh:

“Cũng ổn, em đang kiểm kê số người dùng bữa.”

Tin nhắn của Tiêu Minh rất nhanh lại đến:

“Anh Long nói em đưa ra rất nhiều ý kiến rất hợp lý, lần sau họp sản phẩm gọi em cùng tham gia.”

Ha.

Tên tư bản này lại âm thầm giao thêm việc cho tôi!

Tôi tức giận gõ chữ:

“Tổng giám đốc Tiêu, em đã kiêm luôn việc thiết kế đồ họa rồi, bây giờ còn phải kiêm luôn quản lý sản phẩm sao? Một bữa xá xíu không giải quyết được đâu nhé!”

Tiêu Minh:

“Xá xíu sau này của em, tôi bao hết!”

Còn gửi kèm một meme kinh điển:

“Tôi muốn cả thế giới biết rằng hồ cá này tôi đã bao trọn!”

Tôi đang định cãi lại thì dì Trần đi tới vỗ vai tôi:

“Đang nhắn tin với bạn trai à? Cười đến mức thấy răng không thấy mắt luôn.”

Tôi vội nhét điện thoại vào túi, tùy tiện kiếm cớ lấp liếm rồi ngoan ngoãn tiếp tục làm việc.

21

Làm xong việc, WeChat của tôi vậy mà có hơn chục tin nhắn chưa đọc.

Lần này chị Lý còn gửi cả hình ảnh lẫn chữ để tường thuật.

“Mệt chết chị rồi, vị công chúa nhỏ đó căn bản chẳng muốn để ý tới chị.”

“Chị cũng không muốn chơi golf, nhưng hai người bọn chị vừa rồi cứ giả vờ đánh bóng suốt hơn nửa tiếng.”

“Ảnh sân golf.jpg”

“Anh Tiêu thật sự rất biết nói chuyện!”

“Mỗi câu hơi ám muội hoặc muốn tiến thêm một bước của vị công chúa nhỏ đó đều bị anh Tiêu nhẹ nhàng chặn lại.”

“Giống hệt mỗi lần anh ấy thuyết phục chúng ta thêm yêu cầu vậy…”

“Rõ ràng muốn từ chối nhưng lại cảm thấy lời anh ấy rất có lý…”

“Anh Tiêu vừa công khai trước mặt bọn chị rằng anh ấy có người mình thích rồi! Còn đang theo đuổi nữa! Aaaaaaaaa!”

“Không dựa dẫm quyền thế, anh Tiêu đúng là quá ngầu!”

“Anh Tiêu nói anh ấy đã thích cô gái đó từ thời đại học.”

“Cũng vì cô ấy nên mới ở lại Việt Thành.”

“Chị nhớ em nói em với anh Tiêu quen nhau sau khi tốt nghiệp mà?”

“Hay là trí nhớ chị bị rối loạn rồi? Không đúng mà…”

“Chậc, hóng chuyện mới nghe được một nửa khó chịu thật đó, Gia Tuệ sao em còn chưa trả lời tin nhắn của chị!”

“Anh ấy từ chối rõ ràng như vậy, chị cảm thấy lần hợp tác này với Nghiên Thông thật sự nguy hiểm rồi.”

“Cuối cùng cũng được về! Chị thà về trông đứa con phá nhà còn hơn đến sân golf lần nữa, khóc lớn.jpg”

Khoan đã.

Tiêu Minh có ánh trăng sáng?

22

Nhìn những tin nhắn đó, tôi ngẩn người.

Với ngoại hình và độ nổi tiếng của Tiêu Minh, nếu anh thật sự có ánh trăng sáng, vậy mà trong trường không ai biết sao?

Tôi nhớ trước đây có một môn tự chọn, tôi và Tiêu Minh từng học cùng nhau.

Môn đó vốn dĩ ngay cả việc điểm danh cũng không giữ được sinh viên.

Vậy mà học kỳ đó lần nào cũng kín chỗ.

Khi ấy tôi mới năm hai.

Tiêu Minh đã năm tư và đang thực tập ở một công ty lớn.

Có một lần trong giờ học, tôi ngồi ở hàng ghế phía sau Tiêu Minh.

Tôi nghe bạn học của anh hỏi anh rằng sắp tốt nghiệp rồi còn đến học môn tự chọn không quan trọng này làm gì.

Có phải muốn lén nhìn cô gái nào nên lấy cớ tới học không.

Tôi tận mắt nhìn thấy Tiêu Minh trợn trắng mắt với người bạn đó.

Sau đó anh giải thích rằng dự án công ty đang làm có liên quan tới môn học này nên mới đến.

Cho nên…

Chuyện anh có ánh trăng sáng từ thời đại học…

Chắc là chỉ thuận miệng nói ra để từ chối Trần Nghiên thôi… nhỉ?

Thu hồi suy nghĩ, sau khi trả lời tin nhắn của chị Lý, tôi lại mở khung chat với Tiêu Minh.

“Không trả lời tin nhắn của tôi? Xá xíu giờ cũng không đủ mua chuộc em rồi sao?”

“Quả nhiên em vẫn yêu đùi ngỗng quay nhất.”

“Đang bận à? Được rồi, tôi với anh Long tiếp tục bàn chuyện yêu cầu mới.”

“Đi đây, về chuẩn bị chuyển nhà!”

“Sau này cũng xem như hàng xóm rồi, mong được giúp đỡ nhiều hơn.”

Khoan đã!

Chuyện ánh trăng sáng của Tiêu Minh để sang một bên trước đã!

Tiêu Minh muốn chuyển tới làng trong thành phố?

Vậy sau này chẳng phải tôi chỉ cần ra ngoài mua chai nước ngọt cũng có thể đụng mặt anh sao?

Xong rồi.

Hình tượng của tôi sắp không giữ nổi nữa rồi.

23

Hôm qua thấy Tiêu Minh nhắn nói chuyển nhà, tôi còn tưởng ít nhất cũng phải vài ngày hoặc một hai tuần sau.

Thế nên hôm nay tôi mặc quần thể dục hồi cấp ba, khoác áo T-shirt rộng thùng thình, trên đầu buộc đại một búi tóc tròn.

Lúc mang bánh ú đến cho dì Trần, nhìn thấy Tiêu Minh đang kéo hai vali hành lý, tôi sốc đến mức đứng hình.

Tiêu Minh nhìn thấy tôi cũng sững người một chút.

Sau đó anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Tôi đang định nói gì đó để cứu vãn hình tượng của mình thì dì Trần đã quen đường quen lối nhận lấy bánh ú:

“Bánh ú mẹ cháu gói đúng là ngon nhất làng! Năm nào cũng nhớ để phần cho dì, thật sự cảm ơn nhiều nha!”

Dì Trần nhìn tôi và Tiêu Minh dường như có chuyện muốn nói, cười híp mắt vỗ vai anh:

“Cháu tới tìm đồng nghiệp à? Hai đứa thân thiết ghê, vậy cháu dẫn cậu ấy lên đi, tầng 3.”

“Trưa nay dì sẽ nói với mẹ cháu, cháu ăn ở chỗ dì luôn nhé! Dì mời hai đứa ăn thịt quay, xem như chúc mừng nhà mới!”

Dì Trần đưa chìa khóa cho tôi rồi tiếp tục bận rộn với tiệm đồ quay của mình.

Tôi tức tối dẫn Tiêu Minh đi về phía trước.

Tiêu Minh kéo tay tôi lại, mang theo ý cười nhìn tôi:

“Tôi không có ý cười nhạo em.”

“Chỉ là tôi thấy dáng vẻ này của em thật sự rất đáng yêu.”

Tôi quay đầu nhìn thấy nụ cười chân thành của Tiêu Minh.

Tim đột nhiên lỡ mất một nhịp.

Hai má cũng bắt đầu nóng lên.

Tôi mím môi:

“Đi thôi, nhà của anh ở tầng 3.”

“Em… em không giúp anh xách hành lý đâu đấy!”

24

Đến nơi Tiêu Minh thuê, tôi lại có nhận thức mới về khả năng hành động của anh.

Nhìn căn nhà rõ ràng đã được dọn dẹp sạch sẽ, tôi kinh ngạc quay người hỏi:

“Hôm đó anh xem nhà là đã thuê luôn rồi sao?”

Tiêu Minh gật đầu:

“Hợp đồng thuê chỗ cũ của tôi sắp hết hạn rồi.”

“Thấy nơi này phù hợp nên tôi đặt luôn, mấy ngày nay có thời gian thì tới dọn dẹp.”

Tôi giơ ngón cái với anh.

Tiêu Minh đặt hành lý sang một bên, ho nhẹ một tiếng:

“Cũng không còn gì cần dọn nữa.”

“Hay là… em dẫn tôi đi dạo quanh đây?”

“Được thôi.”

Tôi dẫn Tiêu Minh ra ngoài.

Từ món ăn đặc trưng của từng quán nhỏ, đến từng con hẻm ngoằn ngoèo kín đáo.

Tôi thao thao bất tuyệt suốt đường đi.

Đi được một lúc, Tiêu Minh bỗng cứng đờ cả người.

Anh cực kỳ nghiêm túc đi sang phía bên kia của tôi.

Tôi khó hiểu nhìn anh.

Anh lắp bắp nói:

“Tôi… tôi thấy có… có gián…”

Tôi bật cười:

“Anh sợ ‘hai bím tóc’ à? Đây là đặc sản của Việt Thành đó!”

“Hồi ở ký túc xá đại học chắc cũng có không ít chứ? Khi đó anh cũng sợ sao?”

Theo thông lệ, lúc này Tiêu Minh hẳn sẽ cãi lại tôi rồi.

Nhưng anh chỉ kéo tôi đi nhanh thêm hai bước, sau đó tủi thân nói:

“Hồi đó có bạn cùng phòng là người địa phương, đều là cậu ấy xử lý.”

“Cũng không phải sợ…”

“Chỉ là nó thật sự quá to, còn biết bay nữa…”

Có lẽ hiếm khi thấy Tiêu Minh yếu thế như vậy.

Tôi nhất thời mềm lòng, vỗ vai anh:

“Tội nghiệp thật.”

“Nếu sau này anh sợ thì tìm em, em dùng dép đập chết nó ngay cho anh xem!”

Ánh mắt Tiêu Minh sáng rực nhìn tôi:

“Quyết định vậy nhé.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)