Chương 6 - Cuộc Chiến Tình Yêu Giữa Hai Chị Em
Sắc mặt Kỷ Chỉ lập tức đại biến.
“Không quên.”
Nàng nói.
“Cho nên, ta nhất định bắt tỷ cũng phải nếm trải.”
“Mẫu thân ta năm xưa ra sao phải trơ mắt nhìn phu quân đêm đêm qua phòng người khác, thế nào phải ôm đèn lạnh chờ đến sáng, thế nào đến khi bệnh nguy mà vẫn gọi tên người chồng không đến nổi một lần nhìn mặt.”
Nàng cong môi.
Nụ cười vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn:
“Tỷ có danh chính ngôn thuận thì đã sao? Ta sẽ khiến hắn ngay cả bước vào cửa phòng tỷ cũng lười, khiến tỷ ngày đêm cô đơn trong phòng, cạn kiệt tâm huyết mà chết già.”
Ta cúi đầu.
Uống cạn chén trà.
21
Kỷ Chỉ càng ngày càng quấn lấy Tạ Dĩ Quỳnh, gần như ngày nào cũng tìm cớ giữ hắn ở lại phòng.
Ta quản lý nội vụ phủ chu toàn, sổ sách rõ ràng, ngay cả vài sản nghiệp bên ngoài cũng chăm lo hưng thịnh.
Cả phủ đều khen ta hiền thê lương mẫu.
Bên ngoài cũng truyền rằng Thế tử gia cưới được vợ tốt.
Tạ Dĩ Quỳnh đến viện ta đánh cờ, hạ một quân liền dịu dàng nói:
“Sự vụ trong phủ bề bộn, vất vả cho nàng rồi.”
Ta cúi mắt nhìn bàn cờ, mỉm cười:
“San sẻ gánh nặng cho lang quân, là phận sự của thiếp.”
Ánh mắt hắn lướt qua đóa ngọc lan mới cắm trong bình trên song cửa, cánh hoa vẫn còn đọng sương sớm.
Hắn cười:
“Phu nhân quả là tao nhã.”
Ta chỉ cười, không đáp.
Gần đến giờ ngọ.
Nha hoàn viện Kỷ Chỉ đến mời, giọng nói cũng yểu điệu y như nàng:
“Di nương đích thân vào bếp, thỉnh Thế tử gia đến dùng bữa.”
Tạ Dĩ Quỳnh không đáp, chỉ nhìn ta.
Ta vừa hạ một quân cờ, mỉm cười ôn nhu:
“Lang quân cứ đi, đừng phụ lòng muội muội.”
Hắn nhìn ta chằm chằm hồi lâu, bất ngờ ném quân cờ vào hũ, đứng dậy hất tay áo bỏ đi.
22
Đêm khuya, ta vừa nằm xuống.
Ngoài màn truyền đến tiếng động khe khẽ.
Cùng với mùi rượu phả theo gió lạnh.
Màn bị vén lên, một thân thể nóng rực dán sát vào ta, vòng tay siết chặt lấy eo.
“Thành thân đã hơn tháng…”
Giọng hắn khàn khàn, môi áp vào tai ta, hơi thở nóng rực:
“Vậy mà ta vẫn chưa được cùng nàng viên phòng.”
Ngón tay hắn vạch mở dây buộc áo ngủ, thì thầm như lời trong mộng:
“Nàng cứ đẩy ta đi, không giận, không cãi, lại còn dỗ ta đi chỗ khác.”
“Phu nhân.”
Hắn bật cười, giọng say lạc lõng:
“Sao nàng… rộng lượng đến thế?”
Ta giữ lấy tay hắn đang luồn vào y phục.
Hắn không buông, lại giữ chặt cổ tay ta, dụi mặt vào hõm cổ, giọng mềm như nước:
“Phu nhân… hiền thê của ta… cho ta đi.”
Ta khẽ nói:
“Nhiễm phong hàn rồi.”
“Sợ lây bệnh cho lang quân.”
Động tác hắn khựng lại.
Trong tĩnh lặng, hắn bật cười khẽ.
Nhưng tiếng cười ấy không mang chút vui vẻ nào:
“Lúc thì nguyệt sự, lúc thì thân thể yếu, giờ lại nhiễm lạnh.”
Hắn bóp cằm ta, ép ta quay lại:
“Rốt cuộc nàng có muốn không?”
Ánh trăng xuyên qua màn lụa.
Ta vẫn điềm tĩnh như cũ.
Men say trong mắt hắn đã tan, chỉ còn lại sự u ám trầm lạnh.
“Tốt.”
Hắn buông tay, lật người xuống giường, vạt áo phất qua:
“Vậy thì theo ý nàng.”
Nửa đêm, tiếng bước chân rời khỏi phòng.
Hướng thẳng về phía viện Kỷ Chỉ.
23
Từ hôm đó, Tạ Dĩ Quỳnh rất ít đến viện ta.
Kỷ Chỉ vô cùng đắc ý.
Đội lên đầu bộ trang sức viền vàng ròng nạm bảo thạch do hắn mới ban, ánh ngọc chói lóa hoa cả mắt.
“Tỷ tỷ xem này, Thế tử gia nói màu này hợp với muội.”
Nàng vuốt vuốt chiếc bộ dao bên tóc, cười rạng rỡ như hoa: “Rốt cuộc tuổi trẻ vẫn là dễ khiến người ta yêu mến hơn.”
Ta khẽ khuấy lớp bọt trà, không đáp.
Nàng nghiêng lại gần, miệng cười như hoa: “Dáng vẻ cao ngạo của tỷ tỷ, thật khiến muội nhớ đến phu nhân năm xưa—cũng y như vậy, luôn giữ cái thể diện của đích nữ. Rốt cuộc thì sao? Cũng chỉ cạn sạch tâm huyết, vẫn chẳng đổi được một lần ngoái đầu của phu quân.”
Ta ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn nàng.
Sắc mặt nàng hồng hào, khí sắc cực tốt, trong xương cốt toát ra vẻ yêu kiều bẩm sinh.
“Nếu không có việc gì.”
Ta nói: “Về sau không cần đến thỉnh an nữa.”
24
Tối đó Tạ Dĩ Quỳnh lại đến.
Ta vừa uống thuốc xong, đưa bát cho Liên Tâm.
Hắn đứng sững nơi cửa: “Thật sự bệnh rồi?”
Ta không đáp, chỉ nói: “Lúc giao mùa.”
Dùng khăn tay lau khóe miệng: “Phu quân cũng nên chú ý sức khỏe.”
Ánh mắt hắn thoáng qua một tia đau lòng, sắc mặt dịu xuống.
Tiến lại gần nắm tay ta: “Là ta sơ suất. Về sau… ta sẽ đến bầu bạn với nàng nhiều hơn.”
Lòng bàn tay ấm áp, lời lẽ chân thành.
Ta rũ mắt cười nhạt.
25
Hắn quả nhiên đến thường xuyên hơn.
Bữa tối cũng dùng chung với ta.
Không còn nhắc đến chuyện viên phòng, chỉ mỗi đêm ôm ta ngủ, cằm tựa lên đỉnh đầu ta.
“Ngày tháng còn dài.”
Hắn thì thầm trong bóng tối, vòng tay ôm chặt: “Chúng ta có cả một đời, nhất định… sẽ dần dần thấu hiểu nhau.”
Ta nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim hắn đều đều.
Sáng sớm.
Khi thay y phục, Liên Tâm buộc dây lưng hơi chặt, ta khẽ kêu “á” một tiếng.
Nàng vội nới lỏng tay.
Tạ Dĩ Quỳnh đang chỉnh tay áo trước gương, nghe vậy quay lại, ánh mắt dâng đầy ý cười: “Lẽ nào mập lên rồi?”
“Không có đâu.”
Ta đưa tay sờ mặt mình.
Hắn bật cười khẽ.
Bước đến nhéo nhẹ má ta, đầu ngón tay dịu dàng: “Thế này mới tốt, tròn trịa một chút càng đáng yêu hơn.”
Ta hất tay hắn ra, làm bộ lườm một cái.
Hắn bật cười lớn, mày mắt như gió xuân.
Ghé sát thì thầm: “Vài hôm nữa đến hạ chí, ta đưa nàng đến biệt trang ngoài thành tránh nóng.”
“Chỉ hai ta.”
Ta khẽ gật đầu: “Vâng.”
26
Hôm hạ chí, Liên Tâm chải tóc cho ta, lựa chọn tỉ mỉ trong hộp trang điểm.