Chương 8 - Cuộc Chiến Tiêu Tiền
“Anh tư, đủ rồi.”
Anh cúi xuống nhìn giỏ.
“Có từng này mà đã đủ?”
Tôi nhỏ giọng:
“Đắt quá.”
Sống mũi anh cay xè, lập tức quay mặt đi.
Vài giây sau anh mới nói:
“Tiểu Tinh, chúng ta mua thứ cần thiết, không phải mua thứ đắt nhất.”
“Nhưng em không thể vì sợ tiêu tiền mà ngay cả thứ mình cần cũng không dám lấy.”
Tôi ngẩn người.
Anh cầm một hộp ruột bút lên.
“Trước đây em có mua không?”
Tôi lắc đầu.
Anh bỏ hộp ruột bút vào giỏ.
“Vậy hôm nay mua.”
Anh lại cầm hai quyển bài tập.
“Cái này giáo viên từng giới thiệu à?”
“Vâng.”
“Trước đây sao không mua?”
Tôi không nói.
Anh cũng không hỏi tiếp, trực tiếp bỏ vào giỏ.
Đến lúc thanh toán, tôi vẫn không nhịn được nhìn con số trên màn hình.
186,5 tệ.
Nếu là trước đây, gần bằng tiền sinh hoạt nửa tháng của tôi.
Anh tư thanh toán xong, nhét hóa đơn vào tay tôi.
“Nhìn cho rõ.”
Tôi nhìn anh.
Anh nói:
“Đây là đồ dùng học tập.”
“Không phải tiêu tiền lung tung.”
“Sau này em phải quen với việc phân biệt.”
“Tiêu tiền không phải là tội.”
“Khoản cần tiêu mà không tiêu mới làm hại chính mình.”
Tôi gấp hóa đơn lại, bỏ vào túi.
Trở lại trường, cô Chu đang chờ tôi trong văn phòng.
Nhìn thấy tôi, cô mỉm cười trước.
“Về rồi à?”
Tôi gật đầu.
“Cô Chu, em xin lỗi.”
“Tiền tài liệu trước đây…”
Cô ngắt lời tôi.
“Đó không phải lỗi của em.”
Cô đưa cho tôi một bộ tài liệu mới.
“Đây là tài liệu sắp tới sẽ dùng.”
Theo bản năng tôi hỏi:
“Bao nhiêu tiền ạ?”
Cô Chu nói:
“Đã đóng rồi.”
Tôi ngẩn người.
Cô dịu giọng:
“Mẹ em đã trực tiếp xác nhận với phòng tài vụ của trường.”
“Từ nay mọi khoản phí cố định của trường sẽ được thanh toán trực tiếp từ tài khoản phụ huynh.”
“Em không cần đứng ở giữa khó xử nữa.”
Tôi cúi đầu đáp khẽ.
Cô Chu lại nói:
“Vãn Tinh.”
“Sau này gặp khó khăn thì phải nói.”
“Không phải mọi lời cầu cứu đều là làm phiền người khác.”
Tôi nhìn cô, mắt hơi nóng.
“Em sẽ cố.”
Trưa hôm đó, tôi đến căng tin.
Quầy có đùi gà kho, trứng xào cà chua, rau xanh và canh bí đao.
Tôi đứng trong hàng, nhìn bảng giá rất lâu.
Trước đây tôi sẽ chọn cơm trắng rẻ nhất và canh miễn phí.
Hôm nay, tôi gọi hai món mặn và một món rau.
Khi quẹt thẻ, máy phát ra tiếng “tít”.
Số dư hiện lên.
Rất nhiều.
Đủ để tôi không phải sợ bữa tiếp theo.
Tôi bưng khay ngồi xuống.
Đùi gà kho vẫn còn bốc hơi.
Trứng xào cà chua có màu rất đẹp.
Rau xanh ánh lên chút dầu.
Tôi gắp một miếng trứng cho vào miệng, nước mắt lập tức rơi xuống.
Không phải vì nó ngon đến mức nào.
Mà bởi tôi đột nhiên nhận ra:
Tôi có thể ăn.
Không cần đợi người khác cho phép.
Không cần lén tính xem ăn hết bữa này thì tuần sau phải làm sao.
Không cần lo Thẩm Như nói tôi không hiểu chuyện.
Tôi có thể giống như bình thường, ngồi trong căng tin và gọi một suất cơm bình thường.
Giống như những học sinh mười lăm tuổi khác.
Chiều tan học, điện thoại tôi rung lên.
Là tin nhắn mẹ gửi.
“Tiểu Tinh, ăn tối chưa?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Trước đây nếu có người hỏi tôi ăn chưa, theo bản năng tôi sẽ trả lời “ăn rồi”.
Bất kể có ăn hay không.
Lần này tôi chụp khay cơm gửi cho bà.
“Ăn rồi.”
“Đùi gà, trứng xào cà chua, rau xanh.”
Mẹ nhanh chóng trả lời:
“Rất tốt.”
Một lúc sau, bà lại gửi:
“Tối mai mẹ có thời gian, mẹ đến đón con đi ăn được không?”
“Nếu con không muốn thì cũng có thể từ chối.”
Tôi nhìn câu đó, ngực hơi chua xót.
Mẹ đang học cách hỏi tôi.
Không phải sắp xếp tôi.
Không phải thay tôi quyết định.
Tôi trả lời:
“Được.”
Anh tư lập tức xuất hiện trong nhóm gia đình.
“Anh cũng đi!”
Anh hai:
“Thêm anh.”
Anh ba:
“Sáu giờ anh tan làm.”
Anh cả:
“Để anh đặt nhà hàng.”
Mẹ:
“Hỏi Tiểu Tinh xem con bé có muốn không trước đã.”
Nhóm im lặng mấy giây.
Sau đó bốn tin nhắn đồng thời xuất hiện.
Anh cả:
“Tiểu Tinh, em có muốn cùng ăn không?”
Anh hai:
“Không muốn nhìn mặt bọn anh cũng không sao.”
Anh ba:
“Ưu tiên cảm giác thoải mái của em.”
Anh tư:
“Anh rất muốn đi, nhưng em là lớn nhất.”
Tôi nhìn màn hình, đột nhiên bật cười.
Tôi gõ:
“Đi đi.”
“Nhưng đừng gọi quá nhiều món.”
Anh tư trả lời ngay:
“Tuân lệnh, nhưng em phải ăn no.”
12
Tập cuối của chương trình, tôi vẫn quay trở lại.
Mẹ hỏi tôi có muốn rút khỏi chương trình không.
Các anh cũng nói nếu không muốn quay thì không cần quay.
Nhưng tôi muốn nói hết những lời còn lại.
Ngày livestream, phòng khách căn hộ được bố trí lại.
Không còn bảng đèn phô trương.
Không còn khẩu hiệu cải tạo thành công đứa trẻ phá của”.
Trên bàn đặt sổ chi tiêu của chúng tôi trong suốt một tháng.
Những khách mời khác cũng thay đổi rất nhiều.
Mạnh Giai Di đã học được cách mua rau.
Giang Hạo cuối cùng cũng biết một bữa lẩu tự sôi đủ tiền mua bao nhiêu quả trứng.
Phương Nghiêu không còn dùng đồ ăn vặt thay bữa chính.
Nhưng tất cả mọi người đều biết phần quan trọng nhất của chương trình đã không còn là 400 tệ phải tiêu thế nào.
Cố Ngôn ngồi đối diện tôi.
“Vãn Tinh, quay đến bây giờ, em vẫn cảm thấy 400 tệ có thể sống một tháng sao?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Có thể.”
“Nhưng không nên.”
Anh khựng lại.
Tôi nói: