Chương 4 - Cuộc Chiến Tiền Đền Bù

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Giọng đối phương lạnh nhạt.

“Anh Chu, hôm nay số tiền còn lại bắt buộc phải về tài khoản.”

“Nếu quá hạn chưa thanh toán, anh phải chịu sáu trăm tám mươi nghìn tiền phạt vi phạm hợp đồng.”

“Ngoài ra, chiếc xe sang anh đặt cũng đã đến.”

“Số tiền còn lại là một triệu, vui lòng thanh toán trước mười hai giờ trưa.”

Chu Khải nhìn tôi, lần đầu tiên trong mắt lộ ra sự sợ hãi.

Tôi đứng dậy đi ra ngoài.

Sau lưng bỗng vang lên tiếng khóc gào của Triệu Tố Cầm.

“Không thể để nó đi!”

“Căn nhà bị giải tỏa đó vốn là của nhà họ Chu chúng ta!”

05

Tôi dừng bước.

Triệu Tố Cầm nhào tới, túm lấy túi của tôi.

“Khải đã lớn lên trong căn nhà đó.”

“Tiền đền bù phải thuộc về nó!”

Tôi gỡ từng ngón tay bà ta ra.

“Năm hai mươi tám tuổi anh ta mới chuyển vào đó.”

“Con nhà bà lớn chậm thật đấy.”

“Tám năm mà vẫn có thể từ bé lớn lên.”

Trong phòng khách VIP có người cúi đầu nín cười.

Triệu Tố Cầm thẹn quá hóa giận.

“Nếu không có Khải cưới cô thì một người phụ nữ như cô giữ căn nhà để làm gì?”

“Nhà trống có thể bưng trà rót nước cho cô sao?”

“Có thể chăm sóc tuổi già, lo tang ma cho cô sao?”

Tôi nhìn Chu Khải.

“Tám năm nay, ai đun nước trong nhà?”

Anh ta không nói.

“Ai nấu cơm?”

Anh ta dời mắt đi.

“Mẹ anh nằm viện, ai trả tiền?”

Triệu Tố Cầm lập tức phản bác.

“Đó là việc con dâu như cô nên làm!”

Tôi gật đầu.

“Vậy nên mọi việc tôi làm đều gọi là đương nhiên.”

“Chu Khải ở nhà tôi, tiêu tiền của tôi, lén nuôi nhân tình sau lưng tôi thì tất cả đều gọi là cống hiến.”

“Dáng vẻ cướp công của mọi người chẳng khác gì đỉa tự dựng bia công đức cho mình.”

Mặt Chu Khải tái xanh.

“Đừng làm mất mặt ở đây nữa!”

“Theo tôi về nhà!”

Anh ta giơ tay túm tôi.

Quản lý khách hàng chắn vào giữa.

“Anh Chu, mời anh rời đi.”

Chu Khải nén cơn giận, chỉ tay vào tôi.

“Hứa Tri Vi, cô sẽ hối hận.”

“Trước hai giờ chiều mà cô không về nhà, đồ đạc bên trong sẽ bị ném hết ra ngoài.”

Tim tôi chợt thắt lại.

Trong nhà vẫn còn di vật mẹ tôi để lại.

Một chiếc rương gỗ đàn hương.

Mấy cuốn album ảnh.

Và cả chiếc túi vải bà tự tay may trước lúc lâm chung.

Tôi lao khỏi ngân hàng, gọi xe về nhà.

Khóa cửa đã bị thay.

Quần áo và sách của tôi chất đầy hành lang.

Một chiếc vali bị ném từ trong cửa ra, đập vào tường.

Khóa vali bung ra.

Album ảnh của mẹ tôi rơi tung tóe khắp sàn.

Triệu Tố Cầm đứng trong cửa.

“Chẳng phải cô có ba mươi triệu sao?”

“Còn quay về làm gì?”

Tôi ngồi xổm nhặt ảnh.

Một tấm bị đế giày giẫm lên, để lại vết đen.

Trong ảnh, mẹ đứng trước căn nhà cũ, ôm tôi năm mười tám tuổi trong lòng.

Đó là tấm ảnh chụp chung cuối cùng của tôi và bà.

Chu Ngọc Mai xách rương gỗ đàn hương từ trong nhà ra.

“Chị dâu, cái này cũng ném đi sao?”

Triệu Tố Cầm xua tay.

“Đập ra xem đi.”

“Nó giấu kỹ thế, bên trong chắc chắn có vàng.”

Tôi đột ngột đứng lên.

“Đặt xuống.”

Chu Ngọc Mai ôm chặt chiếc rương.

“Đây là nhà họ Chu, đồ trong nhà chính là của nhà họ Chu.”

“Cô đã ly hôn rồi, không có tư cách vào cửa.”

Triệu Tố Cầm cầm búa trên tủ giày lên.

“Nó không chịu đưa tiền thì lấy chiếc rương này bồi thường.”

Chiếc búa nện xuống.

Nắp rương nứt ra một khe.

Tôi lao tới giật lấy búa.

Triệu Tố Cầm thuận thế ngồi phịch xuống đất.

Bà ta vừa vỗ đùi vừa khóc lớn.

“Đánh người rồi!”

“Con dâu vì giành tiền mà đánh cả mẹ chồng!”

Hàng xóm lần lượt mở cửa.

Chu Khải đã đứng sẵn trong phòng khách, giơ điện thoại lên.

Màn hình hướng vào tôi.

“Mọi người đều nhìn thấy rồi.”

“Hứa Tri Vi vì ba mươi triệu mà đẩy mẹ tôi ngã.”

Tôi liếc mặt đất.

Chỗ Triệu Tố Cầm ngồi cách tôi tận hai bước.

Cú ngã này tính toán xa thật đấy.

Người còn chưa chạm vào mà tội danh đã rơi xuống đất trước.

Dì Trần hàng xóm chen vào.

“Tôi nhìn rất rõ, chính bà ta tự ngồi xuống.”

Tiếng khóc của Triệu Tố Cầm khựng lại.

Chu Khải lập tức quát bà ấy.

“Đây là chuyện nhà chúng tôi!”

Dì Trần nhặt tấm ảnh dưới đất lên.

“Mấy người ném di vật của mẹ người ta ra ngoài cũng gọi là chuyện nhà sao?”

“Năm xưa lúc căn nhà này sửa sang, mẹ anh ngày nào cũng khoe dưới lầu rằng căn nhà trước hôn nhân con dâu mua thật rộng rãi.”

Hành lang lập tức im bặt.

Triệu Tố Cầm bò dậy khỏi sàn.

“Tôi nói thế bao giờ?”

Dì Trần cười lạnh.

“Cả tòa nhà đều từng nghe.”

“Bây giờ sắp giải tỏa, mọi người lại đổi giọng nói thành của nhà họ Chu.”

“Nghèo tiền không đáng sợ, nghèo nhân cách mới hết cứu.”

Tôi giật lại chiếc rương gỗ đàn hương từ tay Chu Ngọc Mai.

Chu Khải chắn trước cửa.

“Muốn lấy đồ đi cũng được.”

“Khôi phục ba mươi triệu trước.”

“Rồi xin lỗi mẹ tôi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Xin lỗi thế nào?”

Triệu Tố Cầm lau những giọt nước mắt vốn không hề tồn tại trên mặt.

“Quỳ xuống.”

“Trước mặt hàng xóm, thừa nhận căn nhà là của nhà họ Chu.”

“Rồi viết một bản cam kết rằng toàn bộ ba mươi triệu thuộc về Khải.”

Tôi ôm chiếc rương gỗ đã nứt, chút tình cũ cuối cùng trong lòng cũng tắt hẳn.

Chu Khải tưởng tôi sợ, giọng dịu xuống.

“Tri Vi, quỳ một chút cũng không mất mặt.”

“Chỉ cần tiền quay lại, tôi vẫn có thể cho cô tiếp tục ở đây.”

Tôi cúi đầu vuốt qua góc rương bị nứt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)